Các bước cải cách càng ngày càng lớn, cuộc sống của nhà họ Phương cũng ngày càng tốt đẹp hơn, công việc làm ăn ở xưởng vật liệu xây dựng của Phương Nghị cũng phát triển hơn, tuyển dụng một lượng lớn nhân viên công vụ, xây dựng ký túc xá nhân viên và nhà ăn, những người này đa số đều là những thanh niên trẻ tuổi làm việc cần cù ở dưới quê nhưng không có con đường ra, Hạ Hải đã trở thành một trong những từ thịnh hành nhất thời đại này.
Quy mô của tiệm cơm Điềm Ý cũng càng ngày càng lớn, lúc đầu năm Dư Điềm Điềm lại thương lượng với Phương Nghị về việc trùng tu lại tiệm cơm một lần, nâng cao thêm hai tầng, còn mở thêm phòng VIP, thịnh hành một thời gian dài ở Thành phố A.
Lại đến Trung Thu, hôm đó Dư Điềm Điềm đến chợ mua một con cá, khi đi ngang qua sạp hải sản quen thuộc thì bà chủ đã cười nói: “Bà chủ Dư, hôm nay có cua lớn tươi lắm đấy, có mua không?”
Chuyện Dư Điềm Điềm thích mua cua đã không còn là bí mật gì trong khu chợ này, mùa Trung Thu năm ngoái bà ta đã nhờ vào đống gạch vàng son này kiếm được một mớ hời, năm nay vừa hay đến mùa Trung Thu, những sạp hải sản đã chuẩn bị sẵn từ sớm rồi.
Dư Điềm Điềm cười cười: “Hãy gói cho tôi vài con để tôi về thử đã, nếu ngon thì buổi chiều sẽ bảo nhân viên tiệm cơm đến đặt.”
“Được thôi được thôi!”
Dư Điềm Điềm xách mấy con cua và cá quay về nhà họ Phương, Phương Nghị đang mặc áo ba lỗ đứng ở trong sân cắt tỉa cành hoa cô yêu thích nhất, khi nhìn thấy người, anh lập tức buông cây kéo xuống và bước nhanh qua đó.
“Đưa cho anh nào.”
Phương Nghị đón lấy những đồ vật nặng trong tay cô, làn da màu rám nắng và chiếc áo ba lỗ tỏa ra mùi vị đàn ông mãnh liệt dưới ánh mặt trời chói chang, trải qua hai năm mài giũa khiến người đàn ông cần cù thật thà này càng tăng thêm vài phần trưởng thành.
Dư Điềm Điềm nhìn thấy một lần liền mê mẩn một lần, cô nở nụ cười dụi dụi vào người Phương Nghị, rồi lại ngửi ngửi: “Sao em cứ cảm thấy anh thơm thế?”
Phương Nghị bất lực đưa tay ra sờ sờ bàn tay của cô: “Toàn thân đều là mồ hôi, làm gì mà thơm chứ? Mau đi tắm rửa nào, sắp tới giờ ăn cơm rồi.”
Dư Điềm Điềm kỳ lạ nũng nịu nói một câu: “Làm gì có mùi mồ hôi chứ...chính là rất thơm...”
Bữa trưa chị cả Phương nấu một bàn ăn vô cùng thịnh soạn, thịt chiên xù hấp, cá hấp, cua hấp và bánh hoa quế...
Cả gia đình ngồi vào bàn ăn, Phương Nghị mở ‘cái hộp vuông" vừa mới mua về năm nay, Phương Mạn kêu lên: “Em muốn xem đài trung ương!”
Dư Điềm Điềm nở nụ cười chọc cô bé còn nhỏ tuổi nhưng lại như bà cụ non, nhưng mà tivi lúc này không có bao nhiêu kênh, làm gì giống như sau này, đa dạng các kênh.
Dư Điềm Điềm đưa tay ra gắp một miếng thịt xiên xù hấp, đây là món cô yêu thích từ trước đến giờ, khoai lang đỏ xốp bột làm giảm đi lớp dầu của thịt mỡ, giống như người không thích ăn thịt mỡ như Dư Điềm Điềm bình thường cũng có thể ăn lấy vài miếng, nhưng hôm nay không biết tại sao cứ cảm thấy đống thịt mỡ này hơi ngấy một chút, cô hơi chau mày lại, bao tử cũng dấy lên sự buồn nôn nên lập tức nôn hết ra.
“Em sao thế?”
Chị cả Phương giật thót tim và vội vàng dìu lấy cô.
Phương Nghị vô cùng lo lắng: “Điềm Điềm?”
Anh nhanh chóng tiến lên phía trước xoa xoa lưng của Dư Điềm Điềm và rót cho cô một ly nước: “Có phải là cảm thấy thịt mỡ quá ngấy không?”
Tiêu điểm của cả gia đình đều tập trung lên người Dư Điềm Điềm, bà nội Phương dường như nghĩ ngợi gì đó liền bỏ chén đũa xuống, ánh mắt bất giác trở nên sâu thẳm hơn.
Chị cả Phương trông thấy bộ dạng nôn khan của Dư Điềm Điềm, lại nhìn nửa miếng thịt mỡ còn lại trong chén, dường như hơi thấu hiểu cái gì đó.
Chị ấy nhanh tay nhanh chân rót cho Dư Điềm Điềm một ly nước và hỏi: “Em dâu...em...?”
Lúc này Dư Điềm Điềm mới bình phục trở lại, vừa nãy khi cô ho khan thì trong lòng cũng suy đoán được bảy tám phần, lúc này khi nhìn thấy bộ dạng nói không nên lời của chị cả nên e thẹn gật gật đầu: “Có lẽ là vậy...”
“Hay quá!”Chị cả Phương vỗ đùi bôm bốp và vô cùng vui mừng, bà nội Phương cũng cười ha hả nói: “Chuyện tốt, chuyện tốt!”
Cả gia đình chỉ có Phương Nghị là ngơ ngác khó hiểu, anh vẫn đang vỗ vỗ lưng của Dư Điềm Điềm và chưa hiểu cái phản ứng này của chị cả và bà nội là thế nào.
Chị cả Phương nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch của em trai mình nên cười nói: “Vợ của em có rồi!”
Phương Nghị đứng ngơ ngạc tại chỗ, sau đó cảm giác vui mừng tột độ bỗng chốc ập đến khiến cả người anh có chút hoang mang, nửa ngày trời mới phản ứng trở lại.
“Điềm Điềm!”
Dư Điềm Điềm chỉ nhìn anh nở nụ cười.
Bà nội Phương gấp cho Dư Điềm Điềm vài miếng cải ngâm chua: “Có muốn ăn một chút đồ chua cho bớt không?”