Năm nay đón tết ở thành phố A, suốt tháng chạp cả nhà đều bận rộn, hiện tại ăn cái gì còn chưa lo, năm mới còn phải tốn một chút tâm tư ở chỗ khác.
Trình độ may đồ của chị cả càng ngày càng cao, bao hết toàn bộ quần áo tết của cả nhà. Bà nội Phương một thân áo bông quần bông mới, bóp eo, vô cùng trẻ, Phương Nghị là một thân áo bành tô màu đen, cả người cũng phá lệ cao ngất. Chị cả Phương cũng cho Dư Điềm Điềm áo choàng dài tự tay may, sau khi nhận được, Dư Điềm Điềm yêu thích không buông tay, khen nói: “Chị cả, tay nghề này của chị! Bán 500 tệ còn rẻ!”
Tay chị cả run lên một cái, một bộ quần áo 500 tệ, chị ấy nghĩ cũng không dám nghĩ.
Dư Điềm Điềm là nói lời thật lòng, loại áo khoác bành tô toàn bộ đều là lông dê và được làm bằng tay của thế hệ sau vào thập niên chín mươi có thể bán lên giá, chứ nói chi là thế kỷ hai mươi mốt.
Cô lăn qua lộn lại, vô cùng yêu thích.
Phương Nghị thấy cô còn đang trầm mê quần áo mới trong vui sướng, đi đến nhắc nhở: “Đi, dẫn em đi dạo phố mua pháo hoa.”
Vừa nghe đến pháo hoa, Dư Điềm Điềm lập tức bỏ quần áo trong tay xuống: “Đi, em muốn mua thật nhiều thật nhiều pháo hoa!”
Bắt đầu từ năm ngoái, người bắn pháo hoa vào lễ tết càng ngày càng nhiều. Tết năm ngoái ở thôn Tỳ Ba, còn chưa có bắn đã nghiện, năm nay Phương Nghị đã sớm đáp ứng cô rồi, hai người trực tiếp chạy tới cửa hàng pháo hoa, Dư Điềm Điềm một hơi liền chọn hơn mười loại.
“Mua một ít cho Tiểu Mạn Tiểu Hoài, này là cho mấy đứa nhỏ chơi đấy.” Dư Điềm Điềm chỉ vào mấy cây pháo hoa có màu sắc và hoa văn.
Phương Nghị tất nhiên là nói được, hai người mua một bọc lớn, sau đó đi về.
“Giao thừa năm nay muốn đón sao?”
“Đón!” Dư Điềm Điềm lập lời thề son sắt.
Cô không có thói quen thức đêm, tết mấy năm trước ngày nào cũng ngủ thật sớm, chỉ có một mình Phương Nghị đón giao thừa. Giao thừa năm nay cô đã sớm vững tâm bền chí, nhất định phải thành công đón giao thừa, Phương Nghị cười không nói.
Vòng qua phố xá, hai người thấy ông lão đang dọn hàng một mình.
Bởi vì hiện tại cho phép cá nhân buôn bán, một mình ông lão lẻ loi hiu quạnh đẩy xe đẩy nhỏ rao bán ở trên đường.
Chỉ là tối giao thừa, gần như không có người nào.
Dư Điềm Điềm kéo Phương Nghị, Phương Nghị đi tới hỏi: “Ông ơi, có món gì?”
“Tiểu Long Bao! Hoành thánh!”
“Điềm Điềm, ăn hoành thánh không? " Phương Nghị quay đầu lại hỏi cô.
Dư Điềm Điềm cười híp mắt gật đầu: “Có chút lạnh, chúng ta một bát chia đôi đi.”
Một màn này khiến cho cô nhớ lại lần đầu tiên cô và Phương Nghị đi thị trấn Tràng Cảnh dạo phố, lúc ấy Phương Nghị mua cho cô một cái bánh gạo có vị ngọt ngào. Đến bây giờ Dư Điềm Điềm vẫn còn nhớ rõ bánh gạo trắng ngọt kia, còn có hộp kem sữa sắp tan chảy kia.
Qua lâu như vậy, người bên cạnh vẫn là anh, thật tốt.
Phương Nghị và Dư Điềm Điềm ngồi xuống băng ghế và bàn nhỏ bên đường: “Hoành thánh tới rồi!” Ông lão kia tự mình bưng tới.
“Cảm ơn ông.”
Phương Nghị tiếp nhận rồi cảm ơn, dùng thìa múc hoành thánh thổi thổi, đưa đến bên miệng Dư Điềm Điềm: “Điềm Điềm, cẩn thận nóng.”
Dư Điềm Điềm ăn một cái: “Ừ, thơm thật! Là canh gà!”
Những người ở niên đại này đều rất mộc mạc, canh gà hoành thánh thì đúng là canh gà, da mỏng nhân thơm, sau khi hai người chia một bát, cả người đều ấm lên.
“Cảm ơn ông!”
Phương Nghị móc một tờ mười tệ đặt trực tiếp lên trên bàn: “Không cần thối lại.”
Ông lão kia ở phía sau kêu lên vài mấy tiếng, Phương Nghị đã kéo Dư Điềm Điềm đi: “Hôm nay là tết, ông đi ăn ngon một chút!” Nói xong còn phất phất tay với ông lão kia, rồi ôm Dư Điềm Điềm đi xa.
Phương Nghị quẹt mũi cô một cái: “Em cũng sẽ như vậy.”
Hai người trở về nhà, cả tiểu khu đều treo đầy đèn lồng màu đỏ, trong nhà có những đứa trẻ nghịch ngợm đốt pháo ở ngay cửa, Phương Nghị đưa pháo cho Phương Mạn và Phương Hoài: “Chơi từ từ thôi, cẩn thận.”
“Cảm ơn anh!”
Tháng chín Phương Mạn và Phương Hoài sẽ nhập học cùng nhau, bà nội Phương dạy tốt, môn học cũng không có bị kéo xuống quá nhiều.
Dư Điềm Điềm cười quay về sân, chị cả cũng đã làm sắp xong cơm tất niên rồi.
“Điềm Điềm đến đây! Mấy món đặc trưng, còn phải chờ em mới được!”
“Để đó em tới!”
Dư Điềm Điềm không nói hai lời liền đi tới phòng bếp, Phương Nghị muốn chuẩn bị cho tốt chàng trai lớn mới mua hai ngày trước này. Đúng vậy, năm nay trong nhà sẽ có tivi.
Đây có thể làm cho không ít người ngưỡng mộ.
“Phương Nghị! Sắp bắn pháo hoa rồi, chuẩn bị ăn cơm!”
“Tới đây!”
Cơm tất niên mỗi năm phong phú hơn so với mỗi năm, người cả nhà ngồi quây quần một chỗ, nồi lẫu sở trường nhất của Dư Điềm Điềm đã trở thành tiết mục cố định hàng năm, Dư Điềm Điềm cười nói, tiết mục cố định? Còn chưa kết thúc đâu, chờ đến sang năm, Xuân Vãn phát sóng lần đầu tiên, đây mới thật sự là tiết mục cố định!
Nhưng mà bây giờ cũng rất tốt rồi, Phương Nghị mở mấy chai rượu vang, nói là để mọi người nếm thử một chút.
Bà nội Phương cũng nhấp một ly nhỏ.
“Bà nội, mau nhìn kìa, pháo hoa!”
Hôm nay Phương Nghị có mua hơn một trăm tệ tiền pháo hoa, cũng đủ đủ phóng từ một giờ đến hai giờ, cả nhà nhìn ra ngoài cửa, đích xác là đã có thể nhìn thấy pháo hoa trên bầu trời.
Tiếng chuông năm mới sắp gõ.
Pháo hoa nhà họ Phương cũng đã đặt ở giữa sân, cả nhà đều ngóng trông, đếm số, đốt lên phát hân hoan đầu tiên của năm 1982 cùng với khao khát của cả nhà, nổ tung trên bầu trời!
“Đến đến đến, mau vào nhà!”
Tiếng nổ của pháo hoa bên ngoài vang lên không ngừng, cả gia đình nhà họ Phương ngồi trên bàn tròn lớn mới tinh, mọi người đều rối rít nâng ly rượu, tươi cười đứng lên.
“Năm nay, nhà chúng ta lại tới thành phố mới, mở ra cuộc sống mới!”
“Nhưng cho dù thế nào, chỉ cần cả nhà đồng tâm hiệp lực, cuộc sống của chúng ta sẽ càng ngày càng tốt!”
“Bà nội nói rất đúng!”
Ly rượu của tất cả mọi người hướng về phía chính giữa đụng một cái.