Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 226: Hoàn toàn văn 1

Chương 226: Hoàn toàn văn 1




Sau bữa tiệc đón người mới, Dư Điềm Điềm múa một điệu thành danh, nhanh chóng trở thành tâm phúc của đại học A, ai cũng đều biết ngành Trung Văn có một nhân vật như vậy, có không ít sinh viên mới vào còn chuẩn bị triển khai kế hoạch theo đuổi nhiệt liệt.

Đáng tiếc là, rất nhanh đã truyền ra tin tức Dư Điềm Điềm có chồng rồi.

“Ai...” Có không ít nam sinh tiếc hận đồng thời cũng có tân sinh vui mừng, bởi vì đối tượng kết hôn của Dư Điềm Điềm là Phương Nghị, cũng là đối tượng chú trọng của rất nhiều nữ sinh.

Một đôi trai tài gái sắc dần dần mọi người cũng đều tiếp nhận sự thật này, cũng không có nảy sinh tâm tư gì khác.

Chỉ là Dư Điềm Điềm lại cự tuyệt lời mời của Hoàng Ly, lý do là có chút bận. Nhưng mà, mặc dù không tham gia văn nghệ xã, nhưng nếu có buổi biểu diễn lớn hoặc là rảnh rỗi, cô cũng có thể đi hỗ trợ.

Hoàng Ly vô cùng tiếc hận, nhưng cũng không có ép buộc.

Còn đối với Dư Điềm Điềm mà nói, vũ hội chào đón người mới ngày ấy cũng xem như là làm tròn giấc mộng của cô, gia nhập văn nghệ xã hay không đã không còn ý nghĩa gì với cô nữa.

Hôm nay mưa bụi lất phất, Dư Điềm Điềm ngủ một giấc thật sâu, cô vươn vai một cái, bất ngờ là Phương Nghị ở bên cạnh cũng không dậy sớm.

Vẻ mặt trong lúc ngủ của anh không giống với lúc bình thường, rút đi sự lạnh lùng sắc bén, chỉ còn lại sự nhu tình mà chỉ có người quen mới có thể thấy.

Lông mi của Phương Nghị rất dài, đột nhiên Dư Điềm Điềm nổi lên một chút tâm tư, đưa tay nhổ trộm một cái, Phương Nghị nhíu nhíu mày, không có tỉnh.

Dư Điềm Điềm thấy anh mệt mỏi như vậy, có chút đau lòng. Việc làm ăn của vật liệu xây dựng Phương Điền vô cùng tốt, còn nhận được mấy đơn đặt hàng lớn, Phương Nghị lại bị nắng ăn đen đi nhiều, càng lộ ra mùi vị đàn ông.

Dư Điềm Điềm nhịn không được hôn lên môi anh một cái. Phương Nghị liền mở mắt ngay lập tức.

“Em hôn trộm anh.” Âm thanh của Phương Nghị có chút mông lung vừa tỉnh, rất quyến rũ. Anh nắm đầu ngón tay của Dư Điềm Điềm, ngữ khí mang theo ý cười.

Dư Điềm Điềm hừ một tiếng, trở mình: “Không cho hôn thì thôi.”

Phương Nghị xoay người kéo người lại: “Cho, cho.”

Dư Điềm Điềm bị anh chọc, cười hì hì một tiếng: “Muộn rồi!”

Dưới nanh vuốt ma quỷ, cô cấp tốc xoay người một cái, bỏ chạy: “Em muốn ăn Tào phớ!”

Phương Nghị cũng dậy, chỉnh sửa lại chăn mền: “Được.”

Hiện tại Đôn Đôn đã vô cùng quen thuộc với khu này, mỗi ngày đi theo Phương Nghị hoặc là chị cả ra ngoài dạo bộ mua thức ăn, còn có thể thân thiết giúp xách túi to và giỏ, tất cả mọi người đều biết nhà họ Phương có một con chó lớn thông minh.

Trong đó có mấy chú chó nổi tiếng muốn đến gần bắt chuyện với Đôn Đôn, lại bị nó cao lãnh hất ra, ngẩng đầu ưỡn ngực trở về tìm Lượng Lượng.

Chuyện này được chị cả Phương báo cho cả nhà, tất cả mọi người đều cười ha ha. Giữa trưa Phương Nghị thưởng sườn lợn cho Đôn Đôn, kết quả vừa tha đến miệng đã bị Lượng Lượng đoạt đi rồi.

Hiện tại Đôn Đôn bị viêm khí quản, giận mà không dám nói gì, đành phải đi theo phía sau Lượng Lượng liếm lông thay nó, đòi chút thịt xương ăn.

Mà mấy con chó con, cũng từ từ trưởng thành.

Bộ dạng của Nhu Mễ đáng yêu khiến người khác yêu thích, di truyền đầy đủ các gien ưu tú của Lượng Lượng, là chú chó xinh đẹp nhất trong tiểu khu. Rất nhiều chú chó cao quý được nuôi trong khuôn viên quân khu đều ngưỡng mộ mà đến, muốn cho Nhu Mễ một đứa nhỏ.

Dư Điềm Điềm một mực cự tuyệt, con nhà mình, đương nhiên là ủng hộ tự do yêu đương.

Nhưng sau đó Nhu Mễ lại bị chú chó nhỏ lang thang lừa mất, con chó nhỏ kia sinh ra đẹp trai, chỉ là có chút bẩn. Đôn Đôn tức giận, liền từ trong nhà chạy ra giết, đáng tiếc là đã muộn rồi.

Bà nội Phương và chị cả cười đến chảy nước mắt, lúc này Dư Điềm Điềm lại đau lòng con gái nhà mình, bị Phương Nghị cười là kẻ hai mặt. Chuyện này là để sau hãy nói.

Lại sắp hết năm, hiện tại có rất nhiều người dân thôn Tỳ Ba vào thành phố phát triển, khu nuôi heo của nhà họ Phương, xưởng may, xưởng vật liệu xây dựng đã cung cấp cơ hội nghề nghiệp cho không ít đồng hương. Tháng chạp này, nhà họ Phương thu lễ vật và thổ sản đến dừng không được.

Toàn bộ rổ trứng ấp trấu, lạp xưởng khô, cá mặn phơi đều tặng cho nhà họ Phương mà không cần tiền, sân nhỏ mỗi ngày đều vô cùng náo nhiệt, lui tới đều là người.

“Phương đại nương!”

Hiện tại, người thế hệ trước trong thôn đều sửa miệng gọi bà nội Phương là Phương đại nương, bà nội Phương cũng cười đáp lại.

Người của cả tiểu khu đều vô cùng tò mò, sau lại nghe nói bà chủ Phương là từ trong thôn tới, xuất thân lúc trước là người bản xứ, mọi người đều cực kỳ kinh ngạc. Theo bọn họ nghĩ, còn tưởng rằng vốn liếng của Phương Nghị hùng hậu, mới có thể nhanh chóng làm ăn được như vậy.

Trong lúc nhất thời, mọi người đều ngưỡng mộ nhà họ Phương.

Hơn nữa đồ nhà họ Phương nhiều quá ăn không hết, Dư Điềm Điềm và Phương Nghị liền hào phóng đem toàn bộ đặc sản và thổ sản(1) tặng cho từng nhà một ít. Vì vậy, thiện cảm của hàng xóm đối nhà họ Phương tăng gấp đôi.

(1) Thố sản: Là món sản xuất tại địa phương






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch