Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 50: Móng heo kho, nói chuyện làm ăn 1

Chương 50: Móng heo kho, nói chuyện làm ăn 1




Bầu trời trong xanh, vừa rồi còn nóng rát bây giờ trên bầu trời lặng lẽ có từng đám mây, chiếu rọi thân ảnh hai người trên đường nông thôn.

Dư Điềm Điềm một đường không ngừng đùa nghịch cái mũ nhỏ, sờ đông sờ tây, dù cô không nói chuyện nhưng cũng có thể làm người khác cảm nhận được sự vui vẻ.

Ánh mắt luôn lạnh lẽo của Phương Nghị giống như bị mùa xuân hòa tan, nhìn người đi đằng trước nhảy nhót, bước chân cũng tự giác chậm lại.

Hai người đi một đoạn, ra khỏi thôn Tỳ Ba. Phía trước có một người nông dân dắt theo một con trâu đi tới, ba người đối mặt chào hỏi, người nông dân dừng lại cười nói Phương Nghị: "Lại đi trong trấn à?"

Phương Nghị gật đầu: "Dạ."

Người nông dân lại nói: "Lâu rồi không nhìn thấy cậu."

"Mùa xuân gieo trồng có hơi bận."

Người nông dân tỏ ý hiểu rõ, Dư Điềm Điềm thần kỳ nhìn hai người nói chuyện thân thiết để giết thời gian.

Cô đột nhiên chú ý tới con trâu của người nông dân, trong miệng con trâu nhai cỏ, cũng đang nhìn cô.

Dư Điềm Điềm ma xui quỷ khiến đi qua, vươn tay, sờ sờ lỗ tai con trâu.

Sau đó...

Dư Điềm Điềm đột nhiên thu tay về.

Phương Nghị và người nông dân kia khi nói chuyện trong lúc lơ đãng nhìn thoáng nhìn qua liền nhìn thấy cảnh này, anh lập tức quay đầu lại nhìn thấy bộ dáng cô bị hoảng sợ, Phương Nghị còn tưởng rằng con trâu kia nổi tính tình đá cô, kết quả nhìn thấy con trâu vẫn chậm rì rì nhai cỏ.

"Xảy ra chuyện gì?"

Dư Điềm Điềm ngơ ngác, lúc Phương Nghị hỏi cô lời này, cô mới hồi thần, vội vàng lắc đầu, tỏ vẻ không có việc gì.

Thấy cô không có bị thương, Phương Nghị mới tiếp tục nói chuyện với người nông dân kia.

Nội tâm Dư Điềm Điềm vẫn bị chấn động, cô còn không quá thích ứng bàn tay vàng của chính mình, cho nên lúc con trâu kia chủ động chào hỏi cô, Dư Điềm Điềm mới bị hoảng sợ.

Lúc này hòa hoãn lại, cô lặng lẽ nhìn Phương Nghị sau đó lại nâng tay lên, sờ lỗ tai còn trâu.

[Cô gái này thật đúng là thần kỳ.]

Đây là con vật thứ hai có thể nói chuyện với cô.

[Ai, cỏ này không mới mẻ, cô có biện pháp mang cho tôi cỏ mới được không?]

Dư Điềm Điềm trầm mặc một lát, nói: [Hôm nay không được, tôi đang bận đi mua chút đồ vật.]

[Được rồi, vậy hai ngày nữa cô mang qua cũng được.]

Dư Điềm Điềm nhịn cười, cảm thấy này con trâu già giống như một đại gia, còn rất biết nhờ vả.

Phương Nghị cũng nói chuyện xong, Dư Điềm Điềm liền buông tay ra. Phương Nghị thấy cô giống như rất vui vẻ, thuận miệng hỏi câu: "Thích trâu?"

Dư Điềm Điềm: "..."

Thẳng nam sắt thép không thể cứu.

Thấy cô không nói lời nào, Phương Nghị chỉ xem như cô cam chịu, hai người đi thật xa, anh còn quay đầu lại nhìn thoáng qua con trâu kia một lần.

Chẳng mấy chốc, hai người rốt cuộc hơn mười hai giờ cũng chạy qua tới trấn Dân Thủy.

Dư Điềm Điềm vừa đến trong thị trấn liền sốt ruột muốn đi tới chỗ bán thịt, lại bị Phương Nghị ngăn cản lại: "Trước đi ăn cơm cái đã." Nói xong, anh liền mang theo Dư Điềm Điềm tới tiệm cơm quốc doanh của trấn Dân Thủy.

Dư Điềm Điềm có chút giật mình, đồng thời trong lòng cũng có chút sốt ruột. Tuy nhiên cô vẫn đi theo Phương Nghị vào tiệm cơm, tiệm cơm quốc doanh của trấn này tuy rằng so ra kém với huyện thành nhưng cũng không tệ.

Sau khi Phương Nghị ngồi xuống liền gọi hai món đồ ăn, hai cái bánh bao.

Đối diện ánh mắt ngạc nhiên của Dư Điềm Điềm, anh nhàn nhạt cười cười: "Bữa cơm này không tốn tiền."

Không tốn tiền?

Quả nhiên, không bao lâu có người đàn ông đi tới trước bàn của họ, người đàn ông kia nhìn qua cũng là người hàm hậu, thật thà, quần áo lại sạch sẽ ngăn nắp, có thể nhìn ra được gia cảnh không tồi. Sau khi anh ta nhìn thấy Phương Nghị liền tập tức cười lên tiếng: "Phương lão đệ, tôi còn nghĩ rằng tháng này cậu không tới."

Phương Nghị cười cười: "Đương nhiên tới, tôi đã đồng ý với anh rồi." Nói xong nhìn Dư Điềm Điềm giới thiệu một chút: "Đây là chủ tiệm cơm này, họ Lý."

Sau đó lại nhìn người đàn ông giới thiệu Dư Điềm Điềm: "Người quen của bà con xa."

Người đàn ông kia lập tức vô cùng nhiệt tình nhìn qua Dư Điềm Điềm, tự giới thiệu: "Em gái, xin chào, tôi tên Lý Đại Toàn, cô kêu anh Lý hoặc anh Đại Toàn đều được, hôm nay bữa cơm này tôi mời, hai người tự nhiên."

Dư Điềm Điềm cười gật đầu.

Lý Đại Toàn biết Phương Nghị kêu hai món, lập tức muốn gọi người thêm đồ ăn lại bị Phương Nghị ngăn cản, "Được rồi đừng khoa trương."

Lý Đại Toàn hiểu ra, thu hồi tay: "Được, vậy hai người từ từ ăn, tôi nói mấy anh em chuẩn bị."

Dư Điềm Điềm nhìn tư thế này, trong lòng tò mò càng sâu, chỉ là Phương Nghị bình tĩnh ăn cơm, cũng không nói nhiều, tò mò trong lòng cô cũng đành nhịn xuống.

Màn thầu này ăn vào miệng cũng không thơm.

Phương Nghị như có như không cười cười, anh ăn xong cơm liền ngẩng đầu nhìn về phía Dư Điềm Điềm: "Muốn phần thịt nào?"

Hả? Dư Điềm Điềm chớp mắt khó hiểu.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch