Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 51: Móng heo kho, nói chuyện làm ăn 2

Chương 51: Móng heo kho, nói chuyện làm ăn 2




"Không phải muốn mua thịt sao?"

Dư Điềm Điềm đã hiểu, cô nghĩ nghĩ, làm tương nấm tất nhiên là cần thịt ba chỉ, nhưng hôm trước nhà họ Phương đều thích ruột già, mua thêm một bộ lòng càng tốt, còn xương ống nếu không có thì thôi, còn lại...Móng heo gì đó đoán chừng quá đắt.

Nhìn thấy dáng vẻ rối rắm của cô, tâm tình Phương Nghị rất tốt, anh đứng dậy, thắt chặt đai áo, sau đó liền mang theo Dư Điềm Điềm đi tới cửa sau tiệm cơm.

Dư Điềm Điềm xuyên qua cửa sau mới phát hiện, cửa sau của tiệm cơm quốc doanh có một mảnh đất trống lớn, lúc này có vài người phục vụ đều đứng ở đây chờ bọn họ, trong lòng Dư Điềm Điềm hơi nghi hoặc.

Sao ...Sao giống như chào đón đại biểu vậy .

Tiếp theo...

Một trận tiếng kêu kịp thời kéo ý tưởng vừa nảy sinh trong đầu cô kịp thu về.

Cô nhìn thấy mấy người phục vụ nâng một cái lồng sắt, cái lồng sắt kia nhốt một con heo béo múp, có lẽ nó biết sắp phải bị giết nên kêu vô cùng thảm thiết.

Ngay lập tức Dư Điềm Điềm liền hiểu, đây là muốn giết heo.

Tuy nhiên không đúng, không phải nói trấn Dân Thủy chỉ có một đồ tể sao? Con heo này...Ai giết?

Sau đó cô liền thấy Phương Nghị vừa thay đổi một bộ quần áo, bên hông anh có mang công cụ, anh xuất hiện trước mặt cô.

Dư Điềm Điềm: "..."

Hóa ra là anh.

Dư Điềm Điềm còn không nhìn thấy anh giết heo bao giờ nên tự nhiên có chút tò mò, nhưng con heo kia kêu quá thảm thiết, làm Dư Điềm Điềm không dám tới gần.

Lý Đại Toàn cười nói: "Em gái, em đứng xa chút, như vậy sẽ không bị máu heo bắn tới, làm dơ quần áo."

Dư Điềm Điềm cũng không để bụng, tuy nhiên cô vẫn nghe lời lùi lại hai bước, chỉ là đôi mắt cô vẫn không ngừng nhìn chằm chằm về phía bên kia, cô nhìn động tác của Phương Nghị.

Lý Đại Toàn là người linh hoạt, hơn nữa vừa rồi Phương Nghị còn nói hai câu, tự nhiên sẽ biết tình huống của cô, giờ phút này tiếp tục cười nói: "Em tới Dân Thủy trấn có phải vì nghe nói chỗ chúng tôi có đồ tể nên muốn mua thịt?"

Dư Điềm Điềm chớp mắt, gật đầu.

"Vậy đúng rồi! Ha Ha, tôi liền nói mấy ngày trước ba thỉnh bốn hầu cậu ta cũng không tới, hôm nay ngọn gió nào dẫn cậu ta tới chứ. Em chắc không biết, người này chính là Phương Nghị đó."

Cái này làm Dư Điềm Điềm trợn tròn mắt.

"Ai, trấn Dân Thủy chúng tôi là nơi lớn bằng bàn tay, nếu bàn về tay nghề giết heo, sợ rằng không ai so được với cậu ta đâu, chính là...Chỉ cần là heo cậu ta giết, thịt và xương cốt không bị lẫn lộn, chỗ tôi cũng thành chỗ bán thịt. Dần dà, mọi người đều biết trấn Dân Thủy có một đồ tể lợi hại."

Dư Điềm Điềm nghe anh ta nói một hồi, lúc này cô mới hiểu rõ, còn những lời khen này đó của Lý Đại Toàn, Dư Điềm Điềm cũng hiểu.

Cô nghĩ tới Phương Nghị là một người giỏi giang, bởi vì xuất thân nên anh vẫn luôn bị bó tay bó chân, trong lòng cô liền có chút khổ sở.

"Tôi thấy quan hệ của em và cậu ta không tệ, có thời gian giúp tôi khuyên cậu ta, sống chết với ba phần ruộng nước kia, cuộc sống lúc nào cũng là một khởi đầu, làm người phải biết nhìn về phía trước."

Lời này của Lý Đại Toàn cô tất nhiên hiểu rõ, cô nhìn Phương Nghị, muốn nói với anh ta rằng anh đã chầm chậm đi lên phía trước, hãy cho anh thêm chút thời gian nữa.

"Đúng rồi, em gái, nghe nói em có tay nghề nấu cơm không tệ, một lát có thịt heo tươi, nếu không em nấu thử?"

Dư Điềm Điềm không nghĩ sẽ nấu cơm trước mặt người ngoài, nhưng nghĩ tới hôm nay cô và Phương Nghị ăn cơm của người ta không trả tiền, do dự một chút liền gật đầu.

Lý Đại Toàn cười sang sảng hai tiếng.

Bên kia, Phương Nghị đã giơ tay chém xuống một nhát cho con heo kia chết thoải mái. Tiếng kêu thảm thiết đột nhiên im bặt, mấy người phục vụ đứng một bên nhìn thấy con heo đã chết, lúc này mới đi lên ba chân bốn cẳng hỗ trợ.

"Em xem, bản lĩnh của Phương Nghị ở chỗ này, chém xuống một nhát, xương ra xương, thịt ra thịt, tuyệt đối không trộn lẫn, hơn nữa cậu ta có thể ước lượng được lượng thịt trong tay, tuyệt đối không có sai lầm."

Điểm này Dư Điềm Điềm biết, lần trước cô và Phương Nghị đi huyện thành tới Cung Tiêu xã, những thứ cô mua kia chỉ cần qua tay Phương Nghị một cái, tất cả cân đều không cần dùng đến.

Dư Điềm Điềm đi qua, nhón chân nhìn xung quanh bên kia. Phương Nghị vừa vặn quay đầu lại, lúc này khóe môi của anh còn mang theo nụ cười phóng túng, làm trong lòng Dư Điềm Điềm hơi nhảy lên một chút.

"Muốn bao nhiêu?" Phương Nghị dùng dao chỉ vào chỗ thịt ba chỉ, Dư Điềm Điềm nghĩ nghĩ, cô khoa tay múa chân một cái năm, tiếp theo trong nháy mắt, Phương Nghị dùng dao cắt xuống, qua mấy nhát, một miếng thịt ba chỉ đầy mỡ và thịt đều đặn đã bị cắt xuống, bên cạnh một người phụ vụ nhận lấy bỏ lên cân.

"Vừa đúng năm cân."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch