Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 52: Móng heo kho, nói chuyện làm ăn 3

Chương 52: Móng heo kho, nói chuyện làm ăn 3




Dư Điềm Điềm nhịn không được nhẹ nhàng vỗ tay một cái tán thưởng anh, động tác của cô vừa mềm vừa nhẹ còn nhanh nhưng đúng lúc bị Phương Nghị nhìn thấy, hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, trao đổi một nụ cười không rõ ràng.

Giết heo xong, Dư Điềm Điềm ngoài được một miếng thịt ba chỉ như ý còn có thêm một bộ lòng. Lý Đại Toàn chặt toàn bộ móng heo xuống, mang vào phòng bếp, cười với Dư Điềm Điềm: "Em gái, móng heo kho, biết làm không?"

Dư Điềm Điềm không nói lời nào, cô đi qua rửa tay, Phương Nghị không biết chuyện hai người mới vừa rồi nói, anh cảm thấy kỳ quái lại bị Lý Đại Toàn lôi kéo ra sảnh chính: "Đi đi đi, còn có chuyện tôi muốn thương lượng với cậu đây."

Dưới sự chỉ huy của Dư Điềm Điềm, người phục vụ liền thành thục lấy toàn bộ móng heo chặt thành từng miếng lớn nhỏ đều nhau. Lúc người phục vụ chặt móng heo, Dư Điềm Điềm đi tới phòng bếp xem gia vị.

Quả nhiên là phòng bếp quốc doanh, gia vị hương liệu vô cùng đầy đủ, các nguyên liệu phối với nhau rực rỡ muôn màu, làm Dư Điềm Điềm vô cùng hài lòng, cái này còn sợ không nấu ra được đồ ăn sao.

Người phục vụ tay chân nhanh nhẹn, không chỉ giúp Dư Điềm Điềm lấy thịt bằm tốt, còn cạo sạch lông, rửa sạch sẽ, Dư Điềm Điềm cầm lấy, nấu nước luộc qua, loại bỏ máu heo và mỡ.

Bát giác, tam nại, vỏ quế, thì là, thảo quả, đinh hương, sa nhân, hoa tiêu, những hương liệu này phòng bếp đều có, Dư Điềm Điềm không muốn dùng lại nước kho của người khác, cô kiên quyết tự mình nấu nước kho mới.

Trong quá trình nấu nước chát, cần làm nước màu, bước này quyết định màu nước móng heo, cũng là điểm mấu chốt nhất. Tiệm cơm quốc doanh dùng nước màu trước giờ toàn là màu đường phèn trong suốt, dùng lửa nhỏ xào đến hòa tan sau đó lại quấy lên một chút, nấu đến nổi bong bóng. Sau đó bỏ móng heo vào, đảo hai lần, mặt ngoài của móng heo đã được bọc một lớp màu hổ phách.

Dư Điềm Điềm trước khi xuyên qua, cuộc sống mỗi ngày rất đơn giản, trừ đi phòng vũ đạo huấn luyện, biểu diễn, thời gian rảnh rỗi cô liền thích ăn cái gì ngon, sau này những bí quyết làm thịt kho cô đều có vài cái, các loại thịt khác nhau, cách dùng gia vị tất nhiên cũng khác nhau.

Ví dụ như móng heo, thịt kho, Dư Điềm Điềm đã sớm nhớ kỹ trong lòng, cô bỏ hương liệu, gia vị thả vào xào càng làm móng heo thơm hơn, cuối cùng cô chuyển sang làm nước chát, hầm thêm từ một đến hai giờ, quá trình này liền hoàn thành.

Lý Đại Toàn và Phương Nghị còn đang ngồi nói chuyện ở đại sảnh, mùi thơm của thịt phía sau bếp liền bay ra tới, hai người không hẹn mà cùng ngừng lại, bị mùi hương hấp dẫn.

"Ha, thật thơm!"Lý Đại Toàn có chút bất ngờ, đúng lúc nhìn thấy Dư Điềm Điềm đi ra từ phía sau bếp, anh ta liền tiến lên hỏi: "Em gái, em bỏ cái gì mà thơm vậy? Tiệm cơm chúng tôi mỗi ngày hầm thịt cũng không thơm được như vậy?"

Dư Điềm Điềm chỉ lắc đầu cười.

Thịt này hầm một tiếng rưỡi, nhỏ lửa.

Cô chỉ để lại một tờ giấy liền cùng Phương Nghị rời khỏi tiệm cơm quốc doanh. Lý Đại Toàn bên này nghe được mùi thơm của thịt liền muốn ngay lập tức giở nắp nồi lên ăn thử, cuối cùng anh ta đành nhịn xuống xoa xoa tay chờ, giống như kiến bò trên chảo nóng.

Hai người đi ra tiệm cơm, Dư Điềm Điềm nhìn chỗ thịt liền cảm thấy mỹ mãn, chọc chọc Phương Nghị: [Nếu anh muốn ăn, tôi trở về nấu cho anh.]

Phương Nghị cong cong môi, anh nhìn có vẻ rất thèm sao?

"Đi thôi."

Dư Điềm Điềm lại ngoan ngoãn đi theo phía sau lưng anh.

Không quay về sao? Cô có chút nghi hoặc, anh giống như nhìn ra nghi ngờ của cô, Phương Nghị hiếm khi kiên nhẫn nói: "Đi xem xe đạp."

Dư Điềm Điềm ngừng bước chân lại, nhanh như vậy? Ngày hôm qua cô còn nói muốn mua, hôm nay Phương Nghị đã có cách?

Vừa nghe nói tới xe đạp, bước chân của Dư Điềm Điềm liền nhanh hơn hẳn.

Phương Nghị dẫn cô đi vòng tới vòng lui bảy tám hồi, xoay qua vài cái ngõ nhỏ ở trấn Dân Thủy sau đó rốt cuộc cũng đi tới một hộ gia đình khá hẻo lánh.

Phương Nghị giơ tay gõ cửa, gõ ba tiếng sau mới có tiếng nói truyền ra tới: "Ai vậy?"

Phương Nghị: "Tôi."

Tiếng bước chân bên kia liền nhanh hơn.

Dư Điềm Điềm đã từ thanh âm nghe ra được, cho nên lúc Đậu Tử mở cửa, cô cũng không mấy ngạc nhiên. Đậu Tử hiển nhiên đang nghỉ trưa, vừa mặc áo ngoài vừa mở cửa, lúc nhìn thấy người bên cạnh Phương Nghị còn có một cô gái đứng bên cạnh, Đậu Tử lui lại vài bước.

"Tìm cậu có chút việc, đi vào nói." Phương Nghị rất thoải mái đi vào, Dư Điềm Điềm cẩn thận đóng cửa lại.

"Anh Nghị, sao anh tới đây."

Nghĩ đến vào nhà không tiện, Phương Nghị dứt khoát liền đứng ở trong sân, nói thẳng vấn đề: "Muốn đổi chiếc xe của cậu, chỗ này đủ không?"

Phương Nghị vừa nói chuyện vừa lấy ra một sấp tiền đưa tới tay Đậu Tử, Dư Điềm Điềm mở to mắt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch