Dư Điềm Điềm đẩy đẩy anh ra, tự mình đi tới bên mép giường lau tóc, Phương Nghị giống như một người cắm đầu bực bội bị kích động, đứng ở trước mặt cô không nói một lời nào, hệt như một pho tượng.
Dư Điềm Điềm lau khô tóc, cũng không nỡ lòng trêu chọc anh nữa, đưa tay ra ngoắc ngoắc anh, bước chân của Phương Nghị lập tức không tự chủ được mà đi theo như bị quỷ nhập.
Chờ đến lúc kịp phản ứng lại thì mới phát hiện ra tư thế của hai người lạc hậu đến mức nào. Cô ngồi quỳ gối, còn anh thì không biết từ lúc nào đã ngồi trên giường của cô, gương mặt tươi tắn vừa điềm đạm vừa quyến rũ của người phụ nữ dần dần đến gần, lần này anh đã nhìn thấy rõ ràng.
Trong veo như hoa lài, vừa ướt át lại vừa mềm mại, nhưng điều khác biệt là lần này Phương Nghị cảm nhận được rất rõ ràng.
Anh khó nhịn được mà phát ra một tiếng trầm đục, vào lúc Dư Điềm Điềm không thể chịu đựng được nổi nữa muốn rút lui về phía sau, anh đem người đè xuống người mình.
Đổi khách thành chủ.
Tất cả mọi thứ trong căn phòng đen như mực này đều rất yên tĩnh, nhưng có thể nghe thấy tiếng nước do môi và lưỡi quấn quýt, tiếng quần áo sột soạt cọ xát. Chiếc áo sơ mi màu xanh da trời của cô đã bị xé ra đang treo tà tà trên cánh tay, không biết qua bao lâu, Phương Nghị mới chịu dừng lại.
Anh đã làm gì...
Vô số đêm, Dư Điềm Điềm đều mặc bộ đồ này xuất hiện trong giấc mơ của anh, đó là cái đêm khuya kia khi cô tới đây lần đầu tiên, cô từ đằng xa đi tới trước mặt anh, trong khoảnh khắc đó, lòng anh đã rối như tơ vò.
Đêm nay Phương Nghị không biết rời khỏi phòng Dư Điềm Điềm như thế nào, anh chỉ biết sau nửa đêm anh vẫn còn chưa ngủ, khô nóng lăn qua lộn lại, sau đó lại ngây ngô cười, lại khô nóng, cứ như thế lặp đi lặp lại thẳng tới bình minh.
Không đến sáu giờ, tất cả mọi việc trong sân anh đều làm xong hết. Người đàn ông giống như có một thân sức lực dùng không hết, thần thái sáng láng. Gà, chó đều được cho ăn, lu nước cũng được đổ đầy, ngay cả củi lửa cũng được chất lên cao, lúc chị cả Phương ra tới liền hoảng sợ.
Chị cả Phương cho rằng hôm nay anh có việc nên mới phá lệ dậy sớm, đi tới trong sân phát hiện quần áo của mọi người đều được giặt sạch sẽ, chị cả Phương không nhịn được trừu trừu khóe miệng: "Đứa ngốc này..."
Dư Điềm Điềm xoa mắt đi ra nhìn thấy Phương Nghị đang muốn ra ngoài, hai người liếc mắt nhìn nhau, cô còn mặc chiếc váy dài tối hôm qua, Phương Nghị nhìn thoáng qua, sau đó giống như chạy trốn.
Dư Điềm Điềm: "..."
"Điềm Điềm dậy rồi? Mau tới uống thuốc." Chị cả Phương gọi cô. Dư Điềm Điềm có chút ngượng ngùng, nấu thuốc vốn là chuyện của cô, nhưng kết quả liền phiền toái người nhà họ Phương.
Cô cau mày đem thuốc uống hết, Phương Mạn và Phương Hoài còn chia cho cô chút kẹo duy nhất còn lại của hai đứa, Dư Điềm Điềm cự tuyệt, sau mới nhớ tới lần trước điểm tâm đi huyện thành mua đã ăn xong rồi...lại sắp tới cuối tuần, rốt cuộc cô có nên đi huyện thành hay không.
Lúc Dư Điềm Điềm thu thập nhìn thấy chị cả Phương thở ngắn than dài, trong lòng nghi hoặc, ngoài miệng chị cả Phương không nói, trong lòng Dư Điềm Điềm cũng hiểu được, ít nhiều cũng liên quan tới chuyện chuồng bò. Hai ngày nay sẽ công bố chuyện phân công, cần phải nắm chắc.
Dư Điềm Điềm cõng sọt nhỏ của cô lên lưng rồi đi ra cửa, cô đi không nhanh, hôm nay thanh niên tri thức phụ trách nấu cơm ở nhà ăn, các cô chỉ cần phụ trách đi ruộng nhỏ là được. Dư Điềm Điềm tìm cỏ xanh, muốn loại cỏ tươi.
Phía sau đột nhiên lóe lên một bóng hình, trong nháy mắt tiếp theo, Dư Điềm Điềm bị một cánh tay hữu lực ôm lên! Chỉ là ngắn ngủi trong nháy mắt, lại rất nhanh thả cô xuống.
Dư Điềm Điềm bị hoảng sợ, quay đầu nhìn lại, trừ bỏ Phương Nghị còn có thể là ai? Người đàn ông này rõ ràng tâm tình đang rất vui vẻ, cũng rõ ràng ở chỗ này chờ cô rất lâu.
Dư Điềm Điềm oán trách đánh anh một cái, Phương Nghị mang theo tiếng cười tiếp được tay cô, còn đặt bên miệng thổi thổi: "Đừng đánh đau."
Dư Điềm Điềm lại đánh anh một cái.
"Tìm cái gì sao?" Phương Nghị khôi phục vẻ đứng đắn, Dư Điềm Điềm hừ một tiếng không để ý tới anh, một mình cong eo tìm cỏ tươi ở ven đường cắt xuống.
Phương Nghị càng thêm tò mò: "Muốn tìm cỏ để làm gì?"
Dư Điềm Điềm đứng dậy, đem mục đích của chính cô viết xuống nói cho anh.
Phương Nghị sửng sốt một hồi lâu, mới ngẩng đầu lên.
"Cho nên, em muốn đi cho trâu của Đại đội ăn cỏ tươi, sau đó để chị cả Phương có thể đi chuồng bò?"