Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 70: Tương thịt nấm 4

Chương 70: Tương thịt nấm 4




Người đàn ông ném chiếc cưa sang một bên rồi bước đến cái giếng bên cạnh, tay chân nhanh chóng lấy một chậu nước lạnh như băng lên rồi đặt lên bồn rửa mặt ở bên kia.

Dư Điềm Điềm không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt đi tới.

"Tắm rửa trước đi rồi ăn cơm."

Dư Điềm Điềm lấy cái khăn tay ra rồi ném vào trong đó, nước thấm ướt hai mặt khăn, nước trong giếng rất lạnh, chiếc khăn tay lạnh như băng phủ lên mặt làm dịu đi cái nóng ban ngày, khiến cho người ta cảm thấy dễ chịu, mát mẻ.

Phương Nghị ngẩng đầu lên nhìn một cái, trong khoảnh khắc anh nhìn thấy cái khăn tay kia, toàn thân cứng đờ trên mặt đất, nửa ngày cũng chưa tỉnh hồn lại được.

Dư Điềm Điềm cảm nhận được ánh mắt, vừa quay đầu lại, người đàn ông đó lúc này mới lập tức lấy lại tinh thần, kéo mạnh chiếc cưa trong tay, cực kỳ dã man.

Dư Điềm Điềm khó hiểu quay đầu lại, tầm mắt của cô cũng rơi vào trên cái khăn tay mà cô đang cầm trong tay, cô lập tức bừng hiểu ra.

Đôi gò má vừa mới dịu nhiệt lại ửng đỏ lên lần nữa.

Bầu không khí của bữa tối hôm nay rất là kỳ lạ.

Chị cả Phương ngồi ở giữa, lúc thì nhìn em trai của mình ngồi ở bên trái một hồi, lúc thì nhìn sang Dư Điềm Điềm ngồi ở bên phải một hồi.

Cả hai người này đều cúi đầu, không nói gì, cứ liên tục lùa cơm vào trong miệng.

Điềm Điềm thì còn khá tốt, bưng bát canh lên cái miệng nhỏ húp uống nước canh chẳng qua là không chịu ngẩng đầu lên thôi, lại nhìn qua Phương Nghị thì anh giống như là hận không vùi cả mặt mình vào trong chén luôn vậy, ngay cả Phương Mạn và Phương Hoài nhìn mà còn cảm thấy xấu hổ.

Chị cả Phương không thể nhìn nổi được nữa, gõ lên trước mặt bàn của Phương Nghị một cái. Bóng dáng của người đàn ông này lại sửng sốt một chút, sau đó dứt khoát đặt chén xuống rồi đứng lên: "Em ăn no rồi."

Khiến cho những người ở trên bàn nhìn cũng không thể hiểu được nỗi.

Dư Điềm Điềm cũng đặt chén xuống rồi đứng dậy.

“Em cũng no rồi à?” Chị cả Phương hỏi. Dư Điềm Điềm vội vàng gật đầu, lập tức quay trở lại phòng như một làn khói.

Sau bữa cơm tối, Dư Điềm Điềm muốn đi tắm, chị cả Phương cũng giúp cô chuẩn bị nước tắm như thường lệ, Dư Điềm Điềm tắm xong đi ra vẫn mặc chiếc váy dài màu trắng làm bằng vải cotton thuần khiết và áo sơ mi màu xanh da trời.

Cô vừa mới mở cửa phòng mình ra, còn chưa kịp bước vào đã bị một cánh tay cứng cỏi mạnh mẽ bắt lấy, đến lúc định thần lại thì cả người cô cũng đã bị đè lên cửa rồi.

Dư Điềm Điềm kinh ngạc mở to hai mắt, trong phòng không có bật đèn, một bóng người đen thui vừa cao vừa lớn lúc này nếu không phải là Phương Nghị thì còn có thể là ai?

Kí ức có chút trùng lặp, cô đột nhiên nghĩ đến chuyện buổi sáng hôm đó Phương Nghị giúp cô thu đậu xanh, người đàn ông này cũng che miệng cô lại như vậy.

Nhưng mà... không đúng, lúc đó anh rất đứng đắn, không có chạm vào thêm chỗ nào khác trên người cô cả, nhưng mà bây giờ... Một cánh tay nóng bỏng ôm lấy eo cô thật chặt, giống như là đang giam cầm con mồi của mình vậy, không có nửa lỗ hổng nào để có thể chạy trốn.

Hơi thở nóng rực và tức giận của người đàn ông phả vào trên mặt cô, nóng đến mức Dư Điềm Điềm bối rối và mất phương hướng, cô có chút bất mãn mà nhấc chân đá lên chân của Phương Nghị giống như lúc sáng. Lúc này không đá thì còn khá tốt, lần này giống như là đã kích thích đến chỗ mấu chốt trong trí nhớ của anh, trong đầu anh lại tái hiện ký ức ban ngày cô đã hành hạ anh đến mức mất hồn, Dư Điềm Điềm cảm thấy cánh tay ở ngang hông mình càng siết chặt hơn.

"Ưm..." Cô không nhịn được mà phát ra một tiếng rên.

“Ban ngày… tại sao cô… cô coi tôi là cái gì?” Giọng nói vô cùng trầm thấp của người đàn ông vang lên ở bên tai cô như tiếng búa đá bị nện xuống, vừa trầm thấp lại vừa quyến rũ mê người.

Dư Điềm Điềm có chút buồn cười, cô lại thử đẩy ngực của Phương Nghị ra lần nữa, lần này thì khá tốt, người đàn ông này nghe lời lui về sau một chút, để lại cho cô một chút không gian để thở.

Cô vốn tưởng rằng mình hung hăng trừng mắt nhìn người trước mặt một cái, nhưng lại không biết rằng loại ngây thơ hồn nhiên này lại càng có thể kích thích đối phương nhiều hơn. Hơi thở của Phương Nghị lại một lần nữa bị kích động, hơi thở nặng nề của anh thật giống như là muốn đánh thức toàn bộ người ở trong thôn vậy.

Người phụ nữ này đã hành hạ anh quá rồi.

Cho dù cô không nói lời nào, đứng yên ở đó, chỉ cần một cái nhăn mày, một tiếng cười cũng không tự chủ mà dắt lấy hồn của anh.

Mấy ngày trước anh phiền muộn trong lòng, vốn dĩ cho rằng tất cả đều là mơ tưởng của một mình mình. Nhưng mà sáng hôm nay... nếu anh lại không có phản ứng gì cả thì anh không phải là đàn ông rồi!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch