Nói chuyện thật đúng là quanh co, Phương Thu Lan tự nhiên nghe hiểu ý tứ trong lời này, chị ấy ngay lập tức vội vàng gật đầu: "Bí thư chi bộ và Đại đội trưởng yên tâm! Tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ."
Bí thư chi bộ gật đầu, ngược lại ánh mắt nhìn Trương Mẫn Hồng lạnh lùng, hiển nhiên là thập phần bất mãn.
Trương Mẫn Hồng rõ ràng biết được công việc này làm sao mà bà ta tranh thủ có được, mặt mũi lập tức trắng bệch, vội vàng đuổi theo giải thích: "Bí thư chi bộ, tôi..."
Dư Điềm Điềm ở phía sau nhìn, trong lòng cảm giác vui sướng vô cùng, cục tức vẫn luôn nghẹn trong lòng kia bây giờ đã có thể trút ra. Lại nhìn chị cả Phương, bây giờ nào còn nữa điểm khổ sở của hôm qua, giờ phút này đang vuốt ve những con bò đó giống như con đẻ của chính chị ấy vậy.
Ngô Nguyệt cũng cười nhìn cô không chớp mắt: "Vừa rồi tôi diễn có được không?"
Dư Điềm Điềm giơ ngón tay cái về phía cô ấy.
Chuyện này được giải quyết, trong lòng Dư Điềm Điềm vô cùng sảng khoái, cơm trưa chuẩn bị cũng nhiều hơn một chút. Lý Đại Toàn cũng là người vô cùng có ý tứ, mỗi lần mang thịt cho cô luôn nhiều hơn chứ không thiếu, lần này chân vịt cũng vậy, hơn một cân hai lạng, vừa đủ cho cả nhà họ Phương ăn một bữa.
Cô nghĩ nghĩ, quyết định làm một bữa chân vịt cay.
Luộc qua nước, dùng ớt cay, hoa tiêu, hương liệu, rượu gia vị, đường phèn, nước tương, còn có tương đậu bí truyền của bà nội, thêm nước vào nấu, cuối cùng đợi nước cạn, lại dùng ớt xanh và ớt đỏ trộn đều, rải thêm hạt mè. Ăn lên vừa mềm vừa cay, thịt vịt ăn vào liền tan.
Dư Điềm Điềm hạnh phúc nấu cơm, lúc nấu chân vịt thuận tiện nhào bột, vài ngày không có nấu lương thực tinh, thịt ba chỉ lần trước chỉ còn thừa một miếng nhỏ, chỉ một chút không ăn đủ, dứt khoát làm thành nhân bánh bao.
Nhân bánh làm từ thịt, lại thêm chút mỡ, trước đó dùng tóp mỡ làm nhân bánh bao rất thơm, Dư Điềm Điềm còn để lại một ít, chuẩn bị hôm khác lại làm nhân bánh bao.
Bánh bao trắng trẻo mập mạp ở trong tay cô ngoan ngoãn vô cùng, từng cái từng cái một, rất nhanh cô đã làm được hai vỉ, Phương Mạn và Phương Hoài xem ngây người, hai đứa nhỏ còn tưởng rằng hôm nay được ăn Tết.
Dư Điềm Điềm cười làm một hồi lâu, chờ chân vịt nấu xong, bánh bao cũng được hấp xong, Phương Nghị vừa lúc trở về.
Lúc anh vừa mới về tới thôn liền nghe được chuyện phát sinh lúc sáng, khi anh chạy về nhà, lại nghe thêm một lần từ trong miệng Phương Mạn và Phương Hoài.
Anh sờ đầu hai củ cải nhỏ sau đó đi vào phòng bếp.
Dư Điềm Điềm đang chuẩn bị đi lấy lồng hấp bánh bao, hết quả tay bị phỏng, Phương Nghị lập tức ném đồ vật trong tay xuống, chạy tới bắt lấy tay cô.
Ngón tay tuyết trắng hiện lên vết đỏ, Phương Nghị không nói hai lời dẫn cô ra tới bên cạnh giếng, dùng nước lạnh xối qua mấy lần.
"Lần sau để anh lấy cho." Biểu tình của anh nghiêm túc lại thành kính, phảng phất như đang làm chuyện đại sự.
Dư Điềm Điềm gật đầu, bắt tay mở ra, ý nói tay đã tốt hơn.
Phương Nghị có chút tiếc nuối buông tay cô ra, anh ho khan một tiếng, hạ giọng nói: "Bán hết rồi, Đậu Tử nói có khách hàng rất thích đồ em làm, tương nấm bán ba đồng năm hào."
Dư Điềm Điềm ngạc nhiên, mỗi lần Phương Nghị đều có thể giúp cô bán giá cao hơn một chút, cô lại chỉ chỉ mấy cái nấm ở trong sân, ý bảo cô còn muốn làm, Phương Nghị bất đắc dĩ nói: "Em thích làm liền làm, thịt để anh nghĩ cách."
Thấy cô vui vẻ, Phương Nghị mới hỏi chuyện lúc sáng, "Chuyện chị cả có phải em nghĩ biện pháp hay không?"
Dư Điềm Điềm biết anh sẽ hỏi tới, cũng đã chuẩn bị trước, cô vô tội lắc đầu, sau đó viết: [Nhất định là do mấy con bò ăn cỏ tươi của em nên mới sinh ra cảm giác thân thiết đối với nhà chúng ta.]
Phương Nghị nhìn cô tìm cớ, dở khóc dở cười lắc đầu, tuy nhiên rất nhanh, tâm tình của anh lập tức liền kích động.
Nhà của chúng ta...
Dư Điềm Điềm coi chính mình trở thành người nhà họ Phương, Phương Nghị cảm thấy anh lại có chút khô nóng.
Dư Điềm Điềm không hề phát hiện, còn giục anh nhanh dọn cơm lên bàn. Một thau vịt cay thơm ngon và hai vỉ lớn bánh bao hấp, cháo là cháo bắp tươi, bây giờ đã rất mềm, Dư Điềm Điềm hái hai trái dưa leo, cắt mỏng, bỏ thêm chút gia vị trộn đều, đây là cơm chiều của nhà họ Phương.
Chị cả Phương tuy mệt mỏi nhưng lại rất hạnh phúc từ chuồng bò trở về, mọi người đều ngồi trước bàn cơm, rõ ràng không phải ngày Tết lại ăn ngon hơn hẳn ngày Tết, bởi vì chuyện hôm nay, lần đầu tiên người nhà họ Phương cảm thấy vận xui của nhà họ Phương chậm rãi tan đi.
Ngay cả bà nội Phương nhìn một bàn lương thực tinh và thịt cũng không nói nữa chữ, chủ động cầm bánh bao lên chậm chạp ăn.
Trong lúc nhất thời, trên gương mặt mỗi người nhà họ Phương đều treo ý cười thỏa mãn.
Dư Điềm Điềm cười tủm tỉm, chờ đi, ngày lành của nhà họ Phương chỉ vừa mới bắt đầu thôi.