Trời tờ mờ sáng, trong sân nhà họ Phương liền xuất hiện tiếng vang, chị cả Phương và Phương Nghị đang ở trong sân rửa mặt, bà nội Phương cũng chậm rì rì đi từ trong phòng ra.
"Sao dậy sớm vậy, bắt đầu làm việc rồi à?"
Phương Nghị quay đầu lại: "Bà nội, chị cả đi chuồng bò, còn cháu đi ruộng bắp, bà vào ngủ tiếp một lát."
"Không ngủ nữa, xương cốt già rồi, ngủ không được."
Bà nội Phương vừa chậm rãi nói chuyện vừa đi tới ổ gà, bà lấy từ phía dưới ra ba cái trứng gà, có chút kinh hỉ nói: "Hôm nay lại có tới ba cái trứng."
Phương Thu Lan cũng ngạc nhiên chạy tới nhìn xem: "Gà nhà chúng ta nuôi hình như cũng chưa bao giờ đẻ được ba quả trứng."
"Ngày hôm qua là do Điềm Điềm cho gà ăn, ai, cháu cảm thấy cô gái này có duyên phận rất sâu với nhà chúng ta, cô ấy vừa xuất hiện, chuyện tốt trong nhà chúng ta tới liên tục." Phương Thu Lan rất thích Dư Điềm Điềm, tự nhiên công lao cũng thuộc về cô.
Bà nội nghe xong, hừ một tiếng: "Gà cho ăn nhiều tất nhiên sẽ đẻ trứng."
Phương Nghị ở bên cạnh rửa mặt, mang theo tinh thần bồng bột phấn chấn của thanh niên, nghe vậy gương mặt luôn lạnh lùng lại hiện lên sự ôn nhu, nhìn phòng ở của Dư Điềm Điềm.
"A Lan, đi gọi người dậy ăn sáng."
Phương Thu Lan ngạc nhiên nói: "Còn sớm mà bà nội, để mấy đứa ngủ thêm một lát."
Bà nội Phương gõ quải trượng, tức giận nói: "Ngày hôm qua cháu mới được phân công tới chuồng bò, khẳng định có rất nhiều tai mắt đều nhìn chằm chằm nhà chúng ta. Ngủ nướng còn ra thể thống gì, hôm nay bà làm cơm sáng, đi nhanh đi."
Bà nội nói chuyện rất nghiêm khắc, thực tế đối với người trẻ tuổi lại tràn đầy yêu thương và vui vẻ. Lúc nhà họ Phương giàu có nhất, bà nội vẫn luôn mặc kệ không quan tâm nhiều lắm. Phương Thu Lan nghe xong, đành trao đổi ánh mắt với em trai một cái, có chút bất đắc dĩ, cười cười đi gõ cửa phòng của Dư Điềm Điềm.
Dư Điềm Điềm kỳ thật đã sớm thức dậy, lời bà nội Phương cô đều nghe rất rõ ràng, bây giờ cô đang ngồi trên giường thắt bím tóc.
Phương Thu Lan mới vừa gõ cửa, Dư Điềm Điềm liền đi ra.
"Bà nội nấu cơm, nhanh, em còn chưa từng ăn qua tay nghề của bà nội đúng không?" Chị cả Phương cười kéo cánh tay Dư Điềm Điềm, đi tới trong sân.
Phương Nghị đã chẻ củi xong, đang chuẩn bị ôm củi đi phòng bếp, Dư Điềm Điềm vừa mới đi ra hai người liếc nhau một cái, Phương Nghị nhìn một chút liền xoay người sang chỗ khác, bước chân đi tới phòng bếp càng nhanh hơn.
Dư Điềm Điềm còn chưa có thay quần áo, vẫn mặc chiếc váy dài tối qua, cô không rõ nguyên nhân, đi tới trong sân bắt đầu rửa mặt.
Bàn chải đánh răng đã được nặn sẵn kem đánh răng, bàn chải được để ngay ngắn. Dư Điềm Điềm còn đang rửa mặt, Phương Mạn chạy tới sờ bím tóc của cô, vô cùng hâm mộ.
Cô gái nhỏ tóc cũng rất nhiều, chỉ là dinh dưỡng không được đầy đủ nên tóc hơi ngả vàng, không giống như Dư Điềm Điềm, tóc vừa đen vừa dày.
Dư Điềm Điềm rửa mặt xong, sau đó ngồi xổm xuống, cô giúp Phương Mạn chải đầu thêm lần nữa, hóa ra cô gái nhỏ chỉ biết bện quai chèo, Dư Điềm Điềm lại tết con rết cho cô bé, nhìn qua vừa thoải mái vừa đẹp.
Phương Mạn vui vẻ cực kỳ, cô bé lần đầu tiên được tết tóc như vậy, vội vàng chạy tới trước mặt bà nội và chị cả Phương khoe khoang. Nếp nhăn nơi khóe mắt bà nội Phương hơi nhăn lại: "Đep, Tiểu Mạn của bà cũng là đại cô nương!"
Tay nghề của bà nôi Phương rất tốt, cháo da hổ cay nấu với rau dại và bánh ngô, bên trong bánh đúc ngọt có nhân khoai lang đỏ thơm ngọt ngào, làm mắt Dư Điềm Điềm sáng ngời. Cô có rất nhiều năm chưa ăn qua bánh đúc ngọt, lúc nấu xong bưng lên bàn, Dư Điềm Điềm cảm thấy khoai lang đỏ không đủ ngọt còn muốn bỏ thêm đường.
Chị cả Phương chọc cô: "Trẻ con mới ăn bánh đúc ngọt."
Dư Điềm Điềm mặc kệ, Phương Nghị sủng nịnh nhìn cô một cái, thay cô nói chuyện: "Cô ấy chính là trẻ con."
Dư Điềm Điềm oán trách nhìn anh một cái. Bà nội Phương nấu bánh đúc ngọt mềm mại ngọt ngào, vỏ bánh dày, bỏ thêm đường trắng và khoai lang đỏ càng thêm ngọt thanh, Dư Điềm Điềm ăn một chén lớn, ngay cả cháo da hổ cay của bà nội Phương cũng thành món ngon trong lòng cô.
Thấy cô thích, Phương Nghị đem chính phần của anh đều nhường cho cô, bà nội Phương hận sắt không thành thép: "Phòng bếp vẫn còn. Cháu ăn đi!"
Phương Nghị lúc này mới chột dạ cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Dư Điềm Điềm cười ngọt ngào, cô biết tuy rằng bà nội Phương lớn tuổi nhưng đôi mắt rất tinh nhìn rất rõ, chuyện của cô và Phương Nghị không cần giấu, cũng giấu không được.
Nhưng ngược lại Phương Thu Lan còn ngây ngốc không nhìn ra được.