Ăn xong cơm sáng, chị cả Phương nhớ thương chuyện chuồng bò, cầm chén rửa sạch sẽ, sau đó liền chạy đi, hôm nay Phương Nghị cũng là lần đầu tiên tới ruộng bắp bắt đầu làm việc, tự nhiên cũng không thể đi muộn.
Hôm nay Dư Điềm Điềm phụ trách nấu cơm trưa ở nhà ăn, nhưng vẫn chậm rì rì khiêng sọt đi qua, trên đường đi ngang qua ruộng nước cô nhìn thoáng qua, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Doãn Mộng Đào trong đám người. Mỗi người ai cũng bắt đầu làm việc, đều mặc đồ đen trắng, chỉ riêng cô ta mặc một cái áo hồng nhạt, không muốn chú ý cũng không được.
Sau khi ruộng nước kết thúc cấy mạ, công việc ở ruộng nước vô cùng nhẹ nhàng, Doãn Mộng Đào bây giờ nhìn thì giống như làm ở ruộng nước nhưng tâm lại không biết bay đi đâu, cô ta hết nhìn đông lại nhìn tây, giống như đang chờ ai.
Dư Điềm Điềm cười cười, cô lấy cái sọt của cô mang lên tiếp tục đi tới nhà ăn.
Giờ phút này Doãn Mộng Đào thực sự có chút buồn bực, từ lần trước cô ta nghĩ cách nói mấy câu với Phương Nghị, lại không hiểu được bị con nhỏ câm kia cắt ngang, cô ta đã vài ngày vẫn chưa nhìn thấy được bóng dáng của Phương Nghị. hôm nay đã bắt đầu làm việc, nhưng bây giờ cô ta vẫn không nhìn thấy người đâu.
Ngô Hiểu Lệ nhìn thấy cô ta thất thần, hỏi thăm: "Đào Đào, cậu bị làm sao vậy, cậu tìm ai à?"
Doãn Mộng Đào chột dạ đáp: "Không, tớ không tìm ai, chính là tớ cảm thấy hơi kỳ, đều đã mấy giờ như thế nào chỉ có mấy người chúng ta làm việc ở trên ruộng nước?"
Lời này bị một người nam thanh niên tri thức nghe được, cười trả lời: "Đào Đào, cô còn không biết sao? Không phải mọi người mới vừa được phân công lại sao."
"Tôi biết mà, nhưng cũng không đúng, ví dụ như mảnh ruộng kia, nguyên bản không phải Phương… người nhà họ Phương phụ trách sao..." Lúc Doãn Mộng Đào nhắc tới tên Phương Nghị liền vội sửa miệng, sợ người khác chú ý.
"A, cái này hả. Ngày hôm qua chuồng bò mới đổi người, Phương Nghị cũng bị điều tới bên ruộng bắp rồi." Nam thanh niên tri thức tiếp tục nói.
Doãn Mộng Đào nghe xong liền muốn ngất ngay tại chỗ: "Anh nói Phương Nghị đi ruộng bắp?"
"Ừ, đúng rồi. Xảy ra chuyện gì hả Đào Đào? Có gì không đúng sao?"
Sắc mặt Doãn Mộng Đào cực kỳ khó coi, cô ta rõ ràng nhớ rõ, đời trước lúc phân công, Phương Nghị liền làm ở ruộng nước, mãi cho tới tháng tám phân công gặt hái gấp gáp mới thay đổi công việc, làm sao đời này lại không giống nhau?
"Đào Đào?" Ngô Hiểu Lệ nhìn thấy sắc mặt cô ta không tốt, lại hỏi một câu.
Doãn Mộng Đào đời trước dù sao cũng trải qua làm một người thành công, tuy rằng trọng sinh, nhưng tâm thái kỳ thật không thể trở lại làm cô gái nhỏ. Giờ phút này mấy lần bị nhục nhã, sao cô ta không thể tức giận.
Ngô Hiểu Lệ không thấy cô ta trả lời, ánh mắt nhìn xuống phía dưới, đột nhiên sắc mặt đại biến: "A! Đào Đào! Cậu, cậu!"
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Tâm tình của Doãn Mộng Đào không tốt, tức giận nói.
Mấy người thanh niên tri thức cũng đồng thời nhìn qua, sắc mặt đại biến, chỉ vào chân Doãn Mộng Đào, run run rẩy rẩy: "Con đỉa! Là con đỉa!"
Doãn Mộng Đào cúi đầu vừa nhìn thấy, hai chân trắng nõn của cô ta trên cẳng chân dính mấy con đỉa mềm mại, thân mình béo tròn mấp máy, Doãn Mộng Đào ngay lập tức cảm thấy da đầu tê dại, nhảy dựng lên.
"A a a! Nhanh lên! Mấy người mau lấy nó xuống!”
Mấy người thanh niên tri thức cũng là lần đầu tiên nhìn thấy trường hợp như thế này, sắc mặt mỗi người trắng bệch né trách e sợ không dám tới gần, nào dám tiến lên giúp cô ta. Doãn Mộng Đào hỏng mất, tiếng khóc la của cô ta làm mấy người nông dân ở bên cạnh chạy tới.
Một người đàn ông nhìn không được, tiến lên hỗ trợ: "Cô đừng nhúc nhích, càng động đỉa càng chui vào." Một câu nói thành công làm Doãn Mộng Đào đứng im, chỉ là khuôn mặt nhỏ sớm đã trắng bệch, không ngừng khóc.
Người đàn ông kia cong lưng, dùng mấy nhánh cây thô bắt đầu gõ chân cô ta, vừa gõ vừa nói: "Chịu đau một chút, muốn đánh chúng mới bò ra, nếu không còn sẽ chui vào."
Doãn Mộng Đào gắt gao cắn môi dưới, không rên một tiếng chờ người đàn ông kia giúp cô ta, mặt khác mấy người thanh niên tri thức chỉ đứng đằng xa nhìn, bị tình cảnh trước mắt dọa sợ.
Đánh hơn nữa ngày, người đàn ông kia mới ngồi dậy nói: "Được rồi." Doãn Mộng Đào bị dọa mềm nhũn, Ngô Hiểu Lệ còn tính nhanh tay lẹ mắt, chạy tới đỡ cô ta.
"Đào Đào...Thực xin lỗi, tớ cũng không biết lấy mấy con này ra..."
Bây giờ Doãn Mộng Đào không thể nghe được bất kỳ lời nói nào của cô ta, trong đầu của cô ta chỉ có duy nhất một suy nghĩ đó chính là rời khỏi chỗ này, Ngô Hiểu Lệ nói: "Tớ đưa cậu về, bên Đại đội trưởng tớ sẽ nói, có thể sẽ bổ sung giấy xin nghỉ phép sau là được."
Khuôn mặt Doãn Mộng Đào trắng bệch trở về ký túc xá, chờ Ngô Hiểu Lệ trở về làm việc cô ta mới từ từ đứng dậy.
Cô ta trọng sinh trở về, rốt cuộc xảy ra sai lầm chỗ nào?