Phương Nghị chuẩn bị phải đi vào thành, trong nhà họ Phương từ già đến trẻ cũng đều bận rộn. Bà nội Phương vô cùng lao tâm khổ trí, bà đã sắp xếp hết đồ vào trong cái rương đựng đồ làm bằng mây tre, khiến cho Phương Nghị dở khóc dở cười.
"Bà nội, không dùng được. Ở bên đó có nhà trọ nên không cần chăn đệm gì hết."
"À à à đúng rồi, nhìn bà lão hồ đồ này xem, vậy thì đem nhiều quần áo một chút để tránh bị lạnh."
Lần này chị cả Phương không nhịn nổi được nữa nói: "Bà nội, bây giờ đang vào hè rồi, sao lại lạnh được chứ."
Bà nội Phương vỗ đùi một cái, dứt khoát không nói nữa.
Dư Điềm Điềm cũng cười híp mắt giúp thu dọn một tay, Phương Mạn và Phương Hoài rất không nỡ nhìn anh trai, Phương Nghị sờ sờ đầu hai đứa một cái nói: "Lúc anh không có ở nhà thì phải ngoan ngoãn nghe lời, nếu nghe lời thì lúc anh quay về sẽ mua bánh ngọt cho hai đứa."
"Vâng ạ! Bọn em nhất định sẽ ngoan ngoãn!"
Dư Điềm Điềm thu dọn đồ đạc cho Phương Nghị, nhân lúc mọi người không chú ý, cô lặng lẽ nhét một bọc vải nhỏ vào dưới cùng của cái rương, dù sao đi vào trong thị trấn thì chắc chắn cũng sẽ cần phải dùng đến.
Bà nội Phương lại gói bánh quy và bánh bao ở trong bếp để cho anh ăn trên đường, Dư Điềm Điềm cũng bỏ vào một chai sốt nấm.
Hôm nay Phương Nghị ngồi quá giang xe để đi vào thành, đợi ở cổng thôn, cả nhà họ Phương đưa Phương Nghị đến cổng thôn, họ trơ mắt nhìn anh lên xe rồi mới xoay người rời đi.
Lúc sắp đi, Phương Nghị vẫn nhìn Dư Điềm Điềm chằm chằm, muốn nói gì đó nhưng lại ngại bởi vì bà nội Phương có mặt ở đây.
"Trở về thôi bà nội."
Bà nội Phương gật đầu một cái, lại lau lau nước mắt: "Trở về, đi trở về thôi."
"Bà nội à, em trai là đi ra ngoài học tay nghề, cũng đâu phải là một đi không trở lại, chúng ta đừng làm quá như vậy."
"Đúng vậy, là do bà già này vô dụng... Không nói nữa, trở về thôi..."
Dư Điềm Điềm hiểu rất rõ tâm trạng của những người bề trên như thế này, cô nhớ hồi nhỏ từ thị trấn đi vào trong thành để đi học, mặc dù cũng là một tuần về nhà một lần nhưng ông nội cô vẫn luôn bận lòng rất nhiều, lần nào cũng muốn đích thân đưa đón cô. Đó là khoảng thời gian ấm áp và khó quên nhất trong ký ức của cô.
Chờ đến lúc quay trở về sân nhỏ của nhà họ Phương, trong nhà không có đàn ông, thoáng cái đã trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều, cơm tối là Dư Điềm Điềm làm, nhưng mọi người dường như ăn mà không cảm nhận được mùi vị gì cả, thiếu đi một ít hứng thú.
Thậm chí, sau bữa cơm tối, mọi người cũng trở về phòng ngủ nghỉ ngơi từ sớm. Dư Điềm Điềm cũng nhớ Phương Nghị, nhưng cô cũng càng hy vọng rằng hai người cũng có thể độc lập phát triển và trở thành những cây đại thụ cao ngút trời.
Cô đi tắm, sau đó quay trở lại phòng, đốt đèn dầu rồi lấy ra một cuốn sách.
Dư Điềm Điềm hít sâu một hơi, bắt đầu thử đọc lại từ đầu.
Lưỡi của cô đã chuyển biến tốt hơn rất nhiều, chính xác mà nói thì, cô đã có thể nói một vài câu đơn giản rồi. Mấy ngày nay, cô vẫn luôn giấu tất cả mọi người mà len lén luyện tập, cũng không có nói cho bất kỳ ai hết.
Bởi vì vẫn còn chưa đủ tốt.
Giống như lúc Dư Điềm Điềm học một điệu múa mới trước đây, cô cũng sẽ luyện tập nó lại rất nhiều lần, đến khi hài lòng, cho đến khi trong lòng đã nắm chắc hoàn toàn, cô mới có thể lấy nó ra biểu diễn.
Bây giờ cũng giống như vậy, Dư Điềm Điềm thử bắt đầu đọc lại từ đầu, ngày hôm nay còn tiến bộ hơn ngày hôm qua, cô đã có thể nói ra rất nhiều câu hoàn chỉnh. Chuyện này đã khích lệ Dư Điềm Điềm. Luyện tập một hơi cho đến hơn mười một giờ, cô mới khép sách lại.
Doãn Mộng Đào muốn trở lại trong thành, đây là tin tức mà Dư Điềm Điềm nghe được khi đi làm ngày hôm nay. Lần này cô thật sự rất kinh ngạc, bởi vì nữ chính trong quyển sách ban đầu cũng đã đợi đến lúc thi vào trường cao đẳng xong rồi mới có cơ hội rời khỏi thôn Tỳ Ba, vậy mà bây giờ...
"Cô ấy thật là có bản lãnh. Tôi nghe nói là rời đi theo cách công nông binh sinh viên. Tôi đoán chắc là bối cảnh gia đình cũng rất thâm hậu." Ngô Nguyệt lặng lẽ nói.
Dư Điềm Điềm bừng hiểu ra, công nông binh sinh viên, suýt chút nữa cô cũng quên mất chuyện này. Doãn Mộng Đào đã sống lại một đời nên cô ta đương nhiên là biết được mốc thời gian, chẳng trách lại kỳ lạ như vậy... nếu là như vậy thì có thể giải thích được chuyện này.
Có lẽ là cuối cùng cũng cảm thấy rằng mình sẽ lãng phí tuổi thanh xuân của mình nếu tiếp tục ở lại đây! Dù sao, trở lại Thương Hải, trở lại thành phố, mới là chốn trở về của cô ta.
Dư Điềm Điềm cảm thấy rất tốt.
“Điềm Điềm, cô có muốn đi không? Đây quả thật là một cơ hội tuyệt vời.” Ngô Nguyệt thấp giọng hỏi cô.
Dư Điềm Điềm ngây người. Công, nông binh sinh viên? Đương nhiên đó là một cơ hội tốt. Công, nông binh sinh viên còn được gọi là công, nông, binh, học viên. Là từ trong công, nông, giải phóng quân, tuyển chọn ra sinh viên mới tới trường học tiếp nhận mấy năm giáo dục sau đó lại trở về trong sản xuất.