Sau khi dọn dẹp xong, Phương Nghị và Trần Đại Quân cùng đi đến nhà ăn của xưởng sửa xe hơi.
Nhà ăn này rất thô sơ, không có đến một món béo bở nào, Trần Đại Quân ăn khoai lang khô trong bát, rồi uống vài cốc nước mới nuốt xuống được.
“Ái chà, cái cuộc sống này!” Trần Đại Quân lau miệng, sau đó ghé sát bên cạnh Phương Nghị và nói nhỏ: “Anh Nghị, anh có muốn tham quan một vòng không?”
Tham quan một vòng là ám hiệu, ám hiệu để đi chợ đen.
“Không đi.” Phương Nghị bình tĩnh nuốt miếng cải mặn và lương khô trước mặt: “Tôi đến xưởng sửa xe là để học nghề, không muốn bị phân tâm.”
Trần Đại Quân thở dài một cái: “Được thôi, chủ yếu là em cảm thấy bữa ăn này quá khó nuốt.”
Phương Nghị uống một ngụm nước vào, nuốt miếng cơm cuối cùng xuống, lúc đó anh không nói gì, chỉ đi về phía ký túc xá đưa cho Trần Đại Quân một cái bánh bao thập cẩm khiến Trần Đại Quân đứng hình.
“Anh! Anh…”
“Ăn đi, ăn no mới có sức mà làm việc.”
“Cảm ơn anh Nghị!” Thời buổi này lương thực chính là vàng ròng, người chịu chia lương thực cho người khác thì Trần Đại Quân sẽ cam tâm gọi anh một tiếng anh!
Hôm nay Dư Điềm Điềm đi làm đã xuất hiện nhiều khuôn mặt lạ lẫm ở nhà ăn, nghe nói vừa mới từ huyện thành quay về, cô hào hứng vô cùng, nhanh chóng làm hết công việc trong tay.
Ngược lại Lâm Tiểu Mẫn đã ném cây lăn bột đi, hào hứng chạy ra ngoài: “Anh!”
Một tiếng anh đã thu hút đại đa số ánh mắt của mọi người trong nhà ăn, Ngô Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn và nhỏ giọng nói: “Không ngờ anh ta đã quay về rồi…”
Dư Điềm Điềm cũng nhìn qua thì thấy có một người đàn ông trẻ tuổi, ăn mặc chỉnh tề, khuôn mặt rạng rỡ nói chuyện với Lâm Tiểu Mẫn đang đứng trước mặt.
“Điềm Điềm, cô vẫn không biết đúng không, đó là con trai cả của nhà họ Lâm, tên là Lâm Hải Dương, năm ngoái nhà họ Lâm đã tốn không ít tiền tìm đường đưa anh ta đến tỉnh thành kiếm việc làm, không ngờ bây giờ đã quay về rồi.”
Dư Điềm Điềm cũng có chút ấn tượng với Lâm Hải Dương này, chỉ là không sâu đậm, nhà họ Lâm ở thôn Tỳ Ba vốn dĩ cũng khá tốt, nếu không cũng nuôi không được đứa con tính tình kiêu kỳ như Lâm Tiểu Mẫn, con trai nhà đó đi tỉnh thành cũng không phải là chuyện kỳ lạ gì.
Dư Điềm Điềm vẫn đang cán bột đã nghe thấy Lâm Tiểu Mẫn thân mật kéo anh mình vào trong nhà ăn: “Thế nào, đây là nơi làm việc của em đấy.”
“Anh, anh ăn gì chưa? Trưa nay nhà ăn tụi em ăn mì! Anh đến đúng lúc lắm!”
“Anh không ăn đâu, đây là nhà ăn tập thể, khẩu phần đã được định sẵn rồi, anh ăn rồi thì người khác sẽ bị thiếu mất.”
Dư Điềm Điềm cúi đầu vừa cán bột vừa nghe cuộc trò chuyện của hai anh em họ, không phải cô muốn nghe nhưng giọng của Lâm Tiểu Mẫn rất lớn, như thể sợ người khác không biết cô ta có một người anh trai tốt vậy.
Nhưng Lâm Hải Dương có thể nói ra những lời này thì xem ra không giống với tính tình của Lâm Tiểu Mẫn.
“Được thôi, lần này anh ở nhà mấy ngày?”
“Ở tỉnh thành có hạng mục công việc vừa hay phải làm việc với thôn nên có thể sẽ ở lại một thời gian.”
“Tốt quá rồi! Mẹ chắc chắn sẽ vui chết mất!”
Lâm Hải Dương nở nụ cười: “Mau về nhà đi, anh đi trước đây.”
Khuôn mặt Lâm Tiểu Mẫn nở nụ cười tươi đến mang tai, bước chân vui mừng chạy ngược về, Lâm Hải Dương đứng ở bên ngoài đứng nhìn em gái của mình quay về vị trí làm việc của mình.
Lâm Tiểu Mẫn vẫn đang vẫy tay chào anh ta, Lâm Hải Dương gật gật đầu, vừa quay qua liền nhìn thấy Dư Điềm Điềm phía bên cạnh.
Có lẽ là người mới, Lâm Hải Dương hơi khựng lại nhìn thêm vài cái nhưng Dư Điềm Điềm không hề chú ý đến, nước vừa sôi liền lập tức bỏ mì vào, cô rất bận rộn.
Lâm Hải Dương chỉ nhìn vài cái liền đi ra khỏi nhà ăn công xã, lần này anh ta đại diện cục quay về, thật sự là có công việc.
Trần Tu Liên rất ngưỡng mộ, bà ta đi đến trước mặt Lâm Tiểu Mẫn và hỏi: “Tiểu Mẫn, anh của cô làm việc ở cục văn hóa tỉnh thành sao?”
“Đúng vậy.” Lâm Tiểu Mẫn vừa thái rau vừa đắc ý nhìn về phía Ngô Nguyệt và Dư Điềm Điềm, âm lượng to hơn một chút: “Anh tôi làm việc ở cục văn hóa đấy!”
“Ái chà thật sự ngưỡng mộ với cô quá, thế thì sau này chắc chắn có tương lai rất tươi sáng đấy!”
Sự đắc ý trên khuôn mặt Lâm Tiểu Mẫn hoàn toàn không kiềm lại được: “Anh tôi sau này sẽ sinh sống ở tỉnh thành, lớn lúc đó nhà chúng tôi chắc chắn sẽ đến đó!”
“Thế thì phải chúc mừng cô trước rồi!”
Người ta thường bảo ‘người nói vô ý người nghe hữu tâm", tiếc là lời nói này của Lâm Tiểu Mẫn lại là ‘người nói có ý người nghe vô tâm", Dư Điềm Điềm và Ngô Nguyệt đang bận cán bột làm mì, thật sự không mấy chú ý đến lời nói của cô ta nhưng trong mắt Lâm Tiểu Mẫn lại cảm thấy rõ ràng họ đang ganh tị nên mới giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tự thông não một phen Lâm Tiểu Mẫn cũng coi như kết thúc cuộc diễn thuyết của mình, lúc này nhà ăn mới yên tĩnh trở lại.