Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 91: Sóng gió thịt kho tàu 2

Chương 91: Sóng gió thịt kho tàu 2




Khi tan làm, Dư Điềm Điềm đã mời Ngô Nguyệt cùng đến nhà họ Phương nhưng Ngô Nguyệt nói phải đi làm cơm cho cha ăn, một chút sẽ đến tìm cô, Dư Điềm Điềm chỉ còn cách một mình đến nhà họ Phương.

Trên đường đi ngang qua vườn bắp cô đã ngừng lại, Phương Nghị đã bốn ngày rồi không quay lại, Dư Điềm Điềm hơi nhăn mũi, có chút nhớ anh rồi, hôm nay chị cả Phương lại đào được rất nhiều nấm mối quay về, ai bảo anh không có khẩu phúc, hừ!

“Mảnh đất này không tệ, tới lúc đó tôi sẽ báo cáo với lãnh đạo.”

Phía trước đột nhiên vang lên tiếng trò chuyện, giống như vài người đàn ông, Dư Điềm Điềm bất giác đi về hướng đường lớn nhưng chỉ vừa đi được vài bước, có hai người đàn ông đi ra khỏi vườn bắp tươi tốt, đó chính là Lâm Hải Dương và một người đàn ông khác.

Tất nhiên hai người cũng nhìn thấy Dư Điềm Điềm, họ hơi ngập ngừng, đặc biệt là người đàn ông bên cạnh Lâm Hải Dương, ánh mắt đã khựng lại.

Dư Điềm Điềm và họ nhìn nhau một cái nhưng không dừng bước chân lại.

“Hải Dương…đây là ở thôn các cậu sao? Con gái nhà ai thế?”

Lâm Hải Dương gật gật đầu: “Chưa thấy qua.”

“Hả?”

“Buổi chiều từng gặp qua ở nhà ăn, hình như là công nhân nữ mới đến làm.”

“Thế ngày mai tôi sẽ đến nhà ăn công xã ăn cơm!” Người đàn ông lập tức nói.

Lâm Hải Dương ho khan một tiếng: “Coi bộ dạng của anh kìa!”

“Ái chà chà đừng giả vờ nữa, vừa rồi cậu không thấy sao, cái thân hình kia cái khuôn mặt kia, đừng nói là trong thôn, đến tỉnh thành cũng ít khi gặp đấy!”

“Được rồi, người ta là con gái, đừng nói bậy.”

Người đàn ông vỗ vỗ cái miệng mình, Lâm Hải Dương lại nhìn về phía Dư Điềm Điềm ở phía xa, đột nhiên cảm thấy nửa năm trời anh ta không về, trong thôn thật sự thay đổi quá nhiều đấy.

“Gâu gâu!”

Dư Điềm Điềm còn chưa đẩy cửa bước vào sân thì Đôn Đôn đã chạy ra, Dư Điềm Điềm cúi xuống sờ sờ tai của nó và vuốt ve lớp lông.

Thật ra khả năng nói của Dư Điềm Điềm đã hồi phục kha khá rồi, vốn dĩ cô cũng có chút lo lắng, sau khi khôi phục khả năng nói liệu có mất đi ngón tay vàng dẫn đường này không.

Nhưng vẫn còn tốt, bây giờ xem ra không ảnh hưởng nhiều.

[Nhóc con, vui mừng như thế sao?]

“Gâu gâu” [Có người đến! Có người đến!]

Dư Điềm Điềm ngẩng đầu nhìn lên, hôm nay trong nhà có khách sao?

Cô đứng dậy đi về hướng sân, Đôn Đôn liền chạy nhảy đi theo phía sau cô.

Bà nội Phương có chút nghiêm túc ngồi trong sân, trước mặt là người phụ nữ tươi cười rạng rỡ, đang nói chuyện hết sức cao trào với nước bọt bay khắp nơi.

“Bên đó đã nói rồi! Chỉ cần em gái Thu Lan gật đầu thì tháng sau có thể xử lý xong chuyện!”

Dư Điềm Điềm hơi ngơ ngác, dừng bước chân lại.

Ngay từ đầu sắc mặt của bà nội Phương đã có chút khó coi rồi, nghe thấy câu này, bà càng bực mình hơn: “Câu này là có ý gì? Xong chuyện cũng không phải xong như thế có đúng không? Chuyện chưa tới đâu cả mà đã quyết định tháng sau xử lý xong chuyện sao?”

Dư Điềm Điềm hiểu rồi, đây là bà mối đến mai mối cho chị cả.

Bà mối kia rõ ràng là hơi ngạc nhiên nên vội vàng nở nụ cười cho qua chuyện: “Ái chà, là tôi, là tôi nói sai, bên đó tất nhiên cũng phải nghĩ đến em gái Thu Lan và ý của bà chứ, tôi cũng không phải là gấp gáp gì cả, bà thím, bà đứng giận.”

Bà nội Phương hừ một tiếng, không nói gì cả.

Dư Điềm Điềm cũng không tiện ở lại trong sân nghe nên len lén quay về phòng rồi lại len lén mở khe cửa ra.

Chị cả vẫn chưa quay về, chuyện này liên quan đến hạnh phúc cả đời của chị cả nên nhất định cô phải dò thám rõ ràng.

Người mai mối kia tiếp tục nói: “Hay là như thế này nhé bà thím, hãy để hai nhà gặp mặt, đợi em gái Thu Lan trở về cũng xem thử, nếu như hài lòng thì chúng ta bàn bạc tiếp, không hài lòng thì nói tiếp nữa.”

“Hài lòng cái gì chứ?” Đang nói giữa chừng thì Phương Thu Lan đã đi từ bên ngoài vào.

Người mai mối kia quay đầu qua cười nói: “Em gái Thu Lan đã về rồi sao? Mệt rồi đúng không, mau qua đây nghỉ ngơi nào!”

“Chị Lâm, sao chị lại đến rồi?” Phương Thu Lan rõ ràng cũng quen biết người mai mối kia, có chút kinh ngạc hỏi.

“Ái chà chẳng phải cũng vì việc của em sao.”

“Việc gì của em?”

Chị Lâm lại mang chuyện vừa nói với bà nội Phương lặp lại một lần cho Phương Thu Lan nghe.

“Em gái, mặc dù không cùng thôn với chúng ta nhưng con người vừa chăm chỉ vừa thành thật, mặc dù đã có một đứa con, nhưng con cũng còn nhỏ, em qua đó chắc chắn cũng không cần chịu khổ đâu.”

“Cái gì! Còn có một đứa con!” Khuôn mặt bà nội Phương nghe xong liền tối sầm lại, gõ gõ cây gậy chống: “Lâm Hoa Linh, vừa nãy cô không có nói chuyện này!”

Dư Điềm Điềm cũng có chút kinh ngạc, đã có con, vậy thì chị cả qua đó chẳng phải sẽ trở thành mẹ kế sao?

“Tôi, tôi không có nói sao? Chắc là tôi quên mất rồi…”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch