Người đàn ông chưa từng biết giọng nói của cô lại hay như thế, cái tên của mình thốt ra từ miệng cô sao lại thu hút như thế, khiến anh máu sôi bừng bừng lên.
Dư Điềm Điềm nũng nịu nhìn anh một cái và rộng lượng đứng dậy nói với những người khác trên bàn: “Xin lỗi, chúng tôi có chuyện đi trước, mọi người ăn từ từ, Nguyệt Nguyệt, một lát tôi ở cửa sở cung ứng chờ cô nhé.”
“À, à được.” Ngô Nguyệt vừa kinh ngạc vừa vui mừng, đến nói chuyện cũng không còn lưu loát nữa.
Sắc mặt của Triệu Mạn Ngọc lúc này trông ngượng ngùng và khổ sở hết sức.
Dư Điềm Điềm hào phóng rời khỏi vị trí ngồi và đi đến bên cạnh Phương Nghị nắm lấy vạt áo của anh, bước chân của Phương Nghị cứ đi theo giống như bị ma ám vậy.
Cho dù đi ra khỏi tiệm cơm Quốc Doanh, Phương Nghị có rất nhiều chuyện muốn hỏi cô nhưng trên đường có rất nhiều người, Dư Điềm Điềm cứ đâm đầu đi thẳng, Phương Nghị chỉ còn cách âm thầm đi theo cô.
Khó khăn lắm mới đi đến một con hẻm ít người, Phương Nghị vội vã mở miệng hỏi ra câu hỏi đó: ‘Điềm Điềm, em, em nói chuyện lại từ khi nào thế, sao em không nói cho anh biết?”
Dư Điềm Điềm đột nhiên quay đầu qua, nhìn chằm chằm vào anh, khuôn mặt nhỏ nhắn bây giờ lạnh như băng, đúng là một người đẹp băng giá kiều diễm.
Phương Nghị bị cô nhìn đến mức toát hết mồ hôi, anh lại gọi một câu: “Điềm Điềm?”
“Anh không giải thích chuyện ngày hôm nay mà ngược lại chỉ muốn hỏi cái này thôi sao?”
Bây giờ Dư Điềm Điềm đang không vui, rất không vui.
Lẽ ra lần này cô vào thành là muốn nói với Phương Nghị về chuyện này nhưng đột nhiên lại bị cái cô Triệu Mạn Ngọc kia cắt ngang.
Lần đầu tiên mở lời lại trong cảnh tượng như thế này.
Mặc dù cô phải thừa nhận rằng vừa rồi mình đã xả được chút bực tức rồi nhưng vừa nghĩ đến việc là Phương Nghị gây ra thì cô lại kiềm không nổi sự tức giận.
Phương Nghị hơi ngơ ngác mới biết thứ cô bảo giải thích là cái gì.
“Đó là con gái út của nhà đại đội trưởng, quen biết ở trong thôn trước kia, cô ta biết bây giờ anh đang làm ở xưởng sửa xe hơi nên mới sáng sớm đã đi qua đây.” Phương Nghị thành thật trả lời.
“Cô ta gọi là anh gặp sao?”
Dư Điềm Điềm khoanh tay ở trước ngực, cứ giống như con mèo cần người ta phải dỗ dành.
“Không gặp nữa.” Phương Nghị lúc này cũng không ngốc nên vội vàng nói: “Chỉ gặp em…”
Dư Điềm Điềm hừ một tiếng và cũng không tiếp tục chất vấn nữa, cô đứng đối diện với đá xanh ốp tường trong con hẻm và dùng mũi giày đá đá chân tường.
Im lặng một hồi lâu, Phương Nghị cẩn thận đi lên phía trước và đưa cánh tay ra, thấy Dư Điềm Điềm không từ chối nên chầm chậm ôm người vào lòng.
“Vừa nãy em nói chuyện sao.”
“Ừ.”
“Em có thể nói chuyện từ khi nào thế? Sao đó giờ lại không nói?”
Dư Điềm Điềm không muốn trả lời câu hỏi của anh mà chỉ im lặng nhìn cái nút cài áo trước ngực anh.
“Điềm Điềm, vừa nãy em gọi tên của anh, anh rất vui mừng, anh mới biết giọng của cô lại hay như thế, em, em hãy gọi thêm anh một tiếng có được không?”
Trái tim Dư Điềm Điềm hơi mềm lòng, động tác ôm lấy cô của Phương Nghị rất dịu dàng, giọng nói cứ y như thanh niên ngơ ngác, chân chất lại đơn thuần, có thể khiến người ta cảm thấy tình yêu tràn đầy.
Vì thế Dư Điềm Điềm đã thật sự gọi anh: “Phương Nghị.”
“Anh đây.”
“Phương Nghị, Phương Nghị.”
Phương Nghị ôm cô thật chặt, ánh mắt quyến luyến: “Anh đây, anh đây Điềm Điềm.”
Hai trái tim thật gần đang nghe thấy tiếng hơi thở càng ngày càng gần, càng đập càng nhanh, tia nắng giữa trưa chiếu vào không trung giống như một lớp cát mỏng màu ánh kim, chúng cũng đang chiếu rọi lên người đôi trai gái này.
Dư Điềm Điềm ôm chầm lấy anh một lúc cũng không chịu ôm tiếp, người của Phương Nghị giống như cái lò lửa vậy: “Nóng quá.”
Kem ở thời đại này cũng chỉ là kem ống, đi khắp phố phường và thường đeo theo một cái hộp xốp, Phương Nghị dẫn Dư Điềm Điềm đi phía dưới tán cây cũng không gặp người bán kem ống, nhưng mà lại gặp người bán bánh gạo.
“Phương Nghị, em muốn ăn cái này.”
Phương Nghị quay đầu qua và không nói lời nào tiến lên phía trước mua hai cái bánh gạo trắng trắng mềm mềm cho Dư Điềm Điềm.
Tờ giấy thấm dầu vẫn còn nóng hổi, mùi vị thơm lừng của nếp dẻo và vị ngọt thanh của đường trắng, Dư Điềm Điềm vừa cắn một miếng đã thích ngay: “Ngon quá!”
Phương Nghị thấy cô thích nên muốn mua thêm một cái nhưng bị Dư Điềm Điềm cản lại: “Đi lên phía trước xem thử, nói không chừng có thứ ngon hơn đấy.”
Phương Nghị bất lực nhưng lại nói với vẻ chiều chuộng: “Được.”
Phương Nghị thấy cô ăn ngon miệng nên hiếu kỳ hỏi một câu: “Vừa rồi ăn chưa no sao?”
Dư Điềm Điềm liếc anh một cái: “Đúng vậy, bị chọc giận nên ăn không ngon miệng.”