Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 141: Hệ thứ tư!

Chương 141: Hệ thứ tư!


Dường như không có bất kỳ màu sắc nào!

Sau khi Mạc Phàm cẩn thận kiểm tra, hắn phát hiện hệ này đúng nghĩa là vô sắc. Nó trong suốt! Ngươi sở dĩ có thể nhìn thấy nó, là bởi ngươi có thể rõ ràng cảm nhận được ranh giới Tinh Trần của nó trong Hỗn Độn. Nó gần như trong suốt, nếu không gọi nó là có màu sắc, thì những lúc nó hiện ra ánh sáng lộng lẫy, đó chính là ánh trăng sáng trong!

Đây là hệ gì?

Mạc Phàm chợt nhiên không sao hiểu rõ!

...

"Ngươi đã thức tỉnh xong chưa?" Ngoài cửa, nữ học đồ Tiểu Miên tự tiện đẩy cửa vào, phát hiện Mạc Phàm đã sớm thức tỉnh xong xuôi, vậy nên nàng há hốc mồm.

"Nếu đã xong thì mau ra đây, lát nữa còn có một vị Ma Pháp Sư do Thẩm phán viên tiến cử muốn thức tỉnh, ngươi chớ có... Ơ kìa, tại sao hệ ngươi vừa thức tỉnh lại không có màu sắc?" Nữ học đồ Tiểu Miên kinh ngạc nhìn Thức Tỉnh Thạch.

Bên kia, Quách Lập Ngữ nghe được đồ đệ mình hoảng loạn la to, lập tức đứng dậy, chạy tới phòng thức tỉnh nhìn một lượt.

Khi hắn phát hiện trên Thức Tỉnh Thạch không có bất kỳ màu sắc nào, sau khi thỉnh thoảng lại dâng lên một tia sáng bóng như ánh trăng, khuôn mặt vốn đang căng thẳng của hắn cũng bị sự kinh ngạc chiếm lấy.

Chuyện này... Cái gia hỏa này lại có vận may gì thế, lại thức tỉnh ra —— Triệu Hoán hệ!

Đại đa số người, hệ đầu tiên đều chỉ sẽ thức tỉnh Nguyên Tố hệ. Việc xuất hiện các hệ Bạch Ma Pháp, Hắc Ma Pháp, Thứ Nguyên Ma Pháp cũng được xem là sủng nhi của Thượng Đế, dù sao, lần đầu tiên thức tỉnh chính là chủ tu. Hệ chủ tu có thể cung cấp cho Ma Pháp Sư nhiều thời gian hơn để tu luyện, để làm quen, so với người tu sửa lần hai, hoặc tu sửa phụ, sẽ càng tinh thông hơn.

Vốn dĩ, Quách Lập Ngữ cảm thấy gia hỏa này thức tỉnh Lôi hệ đã phải được người nhà tám người khiêng kiệu lớn mời về rồi, ai ngờ hắn lại tạm thời thay đổi ý định muốn Ám hệ. Ám hệ không thành công, lại ra một Triệu Hoán hệ!

Theo xác suất để tính, hệ đầu tiên thức tỉnh Nguyên Tố là phổ biến nhất, tiếp đến là Hắc Ma Pháp cùng Bạch Ma Pháp, xác suất thấp nhất chính là Ma Pháp loại Thứ Nguyên!

Ma Pháp Sư ngay từ hệ đầu tiên đã nắm giữ năng lực Triệu Hoán, chỉ cần bản thân nguyện ý, phần lớn đều sẽ được các thế lực coi như bảo bối mà cung phụng, giá trị thật sự quá cao.

"Đây là Triệu Hoán hệ... Hừ hừ, ngươi, nhà ngươi bỏ ra một trăm ngàn là đáng giá lắm." Quách Lập Ngữ khóe miệng giật một cái, mở miệng đối với Mạc Phàm với vẻ mặt ngây ngô nói.

Mạc Phàm há hốc mồm, có chút không dám tin nhìn Quách Lập Ngữ.

Triệu Hoán hệ, thì ra là Triệu Hoán hệ!!

Đến nay Mạc Phàm không thể nào quên được hình ảnh mấy vị bộ hạ của Trảm Không lão đại cưỡi Thiên Ưng bay vùn vụt qua bầu trời Bác Thành oai dũng kia, đó dường như chính là Triệu Hoán hệ vậy!!

Hắn vẫn luôn ảo tưởng có ngày nào đó có thể cưỡi một con mãnh thú cực kỳ uy mãnh bay vùn vụt trên đường phố thành thị, không ngờ bản thân lại bất ngờ tiến gần thêm một bước.

Hạnh phúc này tới quá đỗi đột ngột, nếu Đường Nguyệt ở đây, Mạc Phàm dù mạo hiểm nguy hiểm bị diệt khẩu cũng phải ôm nàng hung hăng hôn lên mấy cái.

Nhân tiện nhắc tới, nếu bản thân ta đem tin tức đã thức tỉnh Ám Ảnh hệ và Triệu Hoán hệ này nói cho Mục Trác Vân lão già khốn nạn kia, hắn có thể nào đem mỹ nhân Mục Ninh Tuyết này ban tặng cho ta không?

Dường như khá là có thể!!

Một con rể tứ hệ như vậy, ngươi nói xem hắn ta đi đâu mà tìm được?

...

"Thôi được rồi, được rồi, thức tỉnh xong thì đi nhanh lên đi, ta còn bận." Quách Lập Ngữ rốt cuộc là đã thấy qua không ít người, hắn khoát tay bắt đầu đuổi khách.

"À, vâng, đa tạ ngươi." Mạc Phàm bây giờ chỉ muốn lập tức tìm một chỗ để bình phục tâm tình.

"Thức tỉnh hệ đặc thù mà không cố gắng thì vẫn là cặn bã, huống hồ ngươi tuổi đã lớn như vậy, so với người bình thường chậm không biết bao nhiêu lần, chẳng có gì đáng để hưng phấn." Quách Lập Ngữ nói.

Mạc Phàm nghe vậy đầu óc mơ màng, không hiểu vì sao Quách Lập Ngữ lại nói hắn tuổi đã lớn.

Nghe Đường Nguyệt nói qua, bản thân hắn với tuổi tác này mà có thể bước vào Trung giai Ma Pháp Sư tại Thượng Hải cũng được coi là cực kỳ lợi hại rồi, chẳng lẽ tên Quách Lập Ngữ này có tầm nhìn cao hơn chăng?

Thôi được, Ma Đô thì cũng là Ma Đô, đất lành sinh nhân kiệt, Trung giai Ma Pháp Sư ở nơi đây cũng chẳng là gì sao...

Mạc Phàm cũng không nói thêm gì, trực tiếp rời đi.

Vừa mới bước ra khỏi cửa, vị cô nương mặc áo dài khi nãy lại dẫn một kẻ mập mạp, tuy tuổi không lớn nhưng lại có vài phần vẻ già dặn đi vào.

Mạc Phàm cũng không để ý, hắn tung tăng rời đi.

...

Quách Lập Ngữ vừa nhìn thấy người mập mạp kia, trên mặt lập tức hiện lên ý cười, vừa chào hỏi, vừa phân phó Tiểu Miên bên cạnh đi pha trà: "A, ngươi chính là Trung giai Ma Pháp Sư do Đường Nguyệt giới thiệu tới... người tên Mạc Phàm phải không?"

Tên mập mạp kia mặt đầy vẻ mờ mịt, chỉ nhíu mũi nói: "Ta gọi là Dương Đại Hải."

"Người thanh niên vừa rời đi mới chính là Mạc Phàm." Cô nương áo dài vội vàng nói.

Sư phụ Quách Lập Ngữ cùng học đồ Tiểu Miên cũng há hốc mồm nhìn nhau, biểu cảm trên mặt cũng không cách nào dùng một hai từ ngữ mà hình dung được.

Qua một hồi lâu, học đồ Tiểu Miên mới hoàn hồn, yếu ớt hỏi: "Sư phụ, ta... Ta có phải đã nhận nhầm người rồi không?"

Quách Lập Ngữ cũng với mặt đầy vẻ cứng ngắc gật đầu nói: "Hình như là vậy!"

"Thế thì... Hắn ta thật ra đã thức tỉnh hệ thứ hai." Học đồ Tiểu Miên nói.

"Quả nhiên, từ xưa đến nay, thế gian vẫn luôn xuất hiện những kẻ yêu nghiệt! Tuổi trẻ như vậy đã là Trung giai Ma Pháp Sư... Hệ thứ hai còn thức tỉnh Triệu Hoán, Quách Lập Ngữ ta hoàn toàn bái phục rồi!" Quách Lập Ngữ thở dài nói.

Cô nương áo dài cũng không biết hai thầy trò này đang trong tình huống gì, chỉ đành trở về đại sảnh.

Mà tên mập mạp Dương Đại Hải kia cũng ngồi ở chỗ đó, không biết rõ trạng thái gì.

"Ngươi là người muốn thức tỉnh Lôi hệ của Dương gia gì đó phải không?" Quách Lập Ngữ nhìn tên mập mạp kia, tiện miệng hỏi.

"Là ta." Dương Đại Hải với khối thịt béo trên người rung rinh mà nói.

"Tiểu Miên, dẫn hắn tới phòng thức tỉnh."

"Sư phụ, ngươi không phải là gọi ta đi pha trà ư?"

"Pha gì mà pha, đừng lãng phí trà thượng hạng của ta." Quách Lập Ngữ bỏ lại một câu rồi đi làm việc.

Tên mập mạp Dương Đại Hải kia cũng trực tiếp ngây người.

Tại sao vừa rồi vị Thức Tỉnh Sư này còn có dáng vẻ tươi cười khả ái, lúc này lại tỏ vẻ xám xịt như hắn ta nợ năm triệu, chẳng lẽ lão cha đã cho người ta quá ít tiền ư?




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch