Đúng lúc này, một sĩ quan phụ trách công việc bảo vệ đi đến cửa phòng họp, sau khi được cho phép liền đi vào phòng họp, cúi chào, báo cáo với Tống Bảo Khôn:
- Thủ trưởng, có một người phụ nữ hy vọng có thể tham gia hội nghị nhưng danh sách người tham gia hội nghị không có người đó.
Tống Bảo Khôn đang phiền, cau mày nói:
- Không có thì chính là người không liên quan, chuyện này còn phải đến xin chỉ thị của tôi à? Hỏi rõ xem người của bộ phận nào, không có chuyện gì thì để người đó đi đi.
Sĩ quan nghe xong, lập tức nói:
- Thủ trưởng, người đó còn nói nếu ngài không đồng ý thì hãy nói tên tục danh của mình, tên là “Lăng Vân”, nói chắc chắn ngài sẽ đồng ý gặp mặt.
Cả phòng họp lập tức yên lặng như tờ, không ít người đang há miệng, nói không nên lời.
Lăng Vân? Thời gian này, địa điểm này, khẩu khí này, người có thể có cái tên này, ngoài một trong ba đại tông sư Lăng Vân sư thái thì còn có thể là ai chứ?
Sắc mặt Tống Bảo Khôn cũng lập tức biển đổi, bật dậy:
- Sao anh không nói sớm! Còn không mau mời sư thái lên đây! Không! Tôi tự mình đi xuống nghênh đón!
- Sư thái? Người đó là đạo cô sao?
Mặc kệ vẻ mặt nghi hoặc của người sĩ quan kia, Tống Bảo Khôn dẫn một đám trụ cột của An ninh quốc gia, vội vàng rời khỏi phòng họp, đi thang máy xuống lầu.
Những người còn lại trong phòng họp cũng đều yên lặng đứng dậy, chờ Lăng Vân sư thái đến.
Không ít người đều vô tình hay cố ý liếc nhìn Liễu Trung Nguyên, trong nội tâm ngầm cười khổ, xem ra dù có lạnh nhạt với con gái đến đi đâu đi nữa thì dù gì cũng là con gái ruột, lúc quan trọng vẫn không nỡ để cô bị vào ngục.
Lần này Liễu Hàn Yên xảy ra chuyện, cuối cùng Liễu Trung Nguyên cũng không nhịn được, dùng đến nhân mạch khiến gia tộc khác hâm mộ nhất rồi.
Thế gia của toàn bộ Trung Quốc, dù là Tứ đại vương tộc cũng không chắc chắn có thể mời Lăng Vân sư thái xuống núi một chuyến, chỉ có nhà họ Liễu là có tầng quan hệ này.
Không nói đến việc vợ của Liễu Trung Nguyên Kỷ Niệm Tình là tiểu sư muội của Lăng Vân, Liễu Hàn Yên lại là đệ tử quan môn của Lăng Vân, đúng là quan hệ sâu sắc.
- Hừ, thật giỏi quá, Liễu Tư lệnh, có thể mời được tông sư làm chỗ dựa cho nhà họ Liễu các ông, xem ra ông sớm đã không sợ gì rồi.
Cơ Vạn Niên mắt tràn ngập sự không cam lòng cười lạnh.
Liễu Trung Nguyên vẻ mặt thong dong:
- Sư thái chính là thế ngoại cao nhân, đâu phải là người nhà họ Liễu chúng tôi có thể với cao, Cơ Tướng quân không cần đoán bừa nữa. Quân nhân chúng ta nói gì cũng phải có lý, có chứng cứ, chẳng phải vậy sao?
Cơ Vạn Niên hừ lạnh một tiếng, biết rõ Liễu Trung Nguyên sẽ không thừa nhận nên chẳng thèm nói gì nữa.
Qua thêm vài phút đồng hồ, Tống Bảo Khôn vẻ mặt nhiệt tình, dáng vẻ tươi cười, lại lần nữa trở lại phòng họp.
- Xin mời, sư thái!
Khi mọi người nhìn thấy Lăng Vân sư thái đi cùng ông ta lên, ánh mắt cả đám người đều lộ vẻ kinh ngạc rõ rệt.
Chỉ thấy một người phụ nữ khí chất xuất trần thoát tục, diện mạo thanh tú xinh đẹp, cao khoảng 1m73, người mặc váy liền áo màu lam nhạt, khoác áo khoác màu trắng, dưới chân lộ ra hai bắp chân trắng nõn, đi đôi giày vải đế bằng có hoa văn, cứ như vậy mỉm cười đi đến.
Nhìn thế nào cũng thấy người phụ nữ này còn chưa đến 30 tuổi.
Nếu nói người phụ nữ này là tiểu thư khuê các, danh viện thế gia thì có lẽ chẳng ai hoài nghi cả. Nhưng nếu nói người này là đạo cô xuất giả đã hơn năm mươi tuổi, còn là nhất đại tông sư thì có chút khiến người ta khó tin rồi!
Cũng may nơi đây đều là nhân vật đã từng thấy sóng to gió lớn, biết võ công của Thủy Vân Tĩnh Trai vốn đã có hiệu quả giữ nhan sắc, cộng thêm việc Lăng Vân tu vi cao thâm, khi còn rất trẻ đã làm dung nhan chậm lão hóa.
Vậy nên mọi người cũng chỉ sững sờ trong nháy mắt, cả đám đều vội cười hoan nghênh.
Lăng Vân đơn giản gật gật đầu, thần sắc nhàn nhạt nói:
- Các vị không cần câu nệ như vậy, Lăng Vân đột nhiên đến thăm, nếu có đường đột, xin hãy tha lỗi.
Nói xong, Lăng Vân sư thái yên lặng quay người, cố ý mỉm cười gật đầu với người mang mặt nạ màu xanh kia, coi như là chào hỏi một mình.
Tất cả mọi người có mặt đều chú ý đến chi tiết này, không ai không nghiêm nghị!
Dù Lăng Vân sư thái nhìn có vẻ đối xử với người khác đều rất khách sáo nhưng nhìn khắp mọi người có mặt ở đây, người duy nhất trong lòng bà tôn kính cũng chỉ có một người là Phong Thần!
Nghe nói ngay cả Phó bộ trưởng thường vụ Tống Bảo Khôn cũng không biết Phong Thần rốt cuộc là ai.
Trên thực tế, ngoại trừ Bộ trưởng chính thức thần bí, An ninh quốc gia không công bố ra ngoài và vị Thủ trưởng thứ nhất, thứ hai, những người khác cũng chẳng có tư cách mời Phong Thần xuất hiện nên bọn Tống Bảo Khôn cũng không có cơ hội gặp Phong Thần.
Là người đứng đầu Thất Tướng quân, cũng là người thần bí nhất, rốt cục thực lực của Phong Thần đạt đến trình độ nào thì cho đến giờ mỗi người nói một kiểu.
Nhưng lễ tiết này của Lăng Vân sư thái đã xác nhận suy đoán của rất nhiều người —— Phong Thần chắc cũng là tông sư!
Chỉ có tông sư mới có thể khiến cho tông sư khác coi trọng như vậy.
Một tông sư dùng kiếm có thực lực mạnh thế nào, quả thực không dám suy nghĩ.
Tống Bảo Khôn vội xếp cho Lăng Vân sư thái ngồi ở chỗ cao nhất, nằm ngay cạnh chỗ của ông ta, dù dáng vẻ của Lăng Vân có thể làm cháu gái của ông ta thì ông ta cũng không dám lơ là.
Dù Tứ đại vương tộc không sợ tông sư nhưng cũng phải nhường lễ ba phần, có thể lôi kéo quan hệ thì đương nhiên là tốt hơn.
Sau khi ngồi xuống , Lăng Vân rất lịch sự hỏi Tống Bảo Khôn:
- Gần đây Hiền Lão khỏe chứ?
Dù giọng nói không lớn nhưng vì cả phòng họp đều đang yên lặng nghe Lăng Vân nói chuyện nên mọi người đều nghe rất rõ.
Hiền Lão? Chỉ cần là người có tuổi đều lập tức nghĩ đến một người —— Ông nội của Tống Bảo Khôn, Tống Hiền!
Tống Hiền chính là người có công lớn trong việc xây dựng đất nước, là người gây dựng chủ chốt của toàn bộ an toàn quốc gia. Đến nay ông đã hơn trăm tuổi, rất nhiều người bên ngoài đều tưởng ông cụ đã mất rồi.