Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 497: Hôn lễ thành tang lễ


Không ngờ Lăng Vân sư thái lại hỏi đến ông cụ! Một số người tưởng Tống Hiền đã mất lập tức hiểu ra, hóa ra Tống Hiền còn sống!

Tống Bảo Khôn trong nội tâm cười khổ, thật ra chuyện ông nội ông ta vẫn còn sống là bí mật nhà họ Tống không công khai ra ngoài.

Nhưng cấp bậc tiếp xúc của Lăng Vân sư thái quá cao, tuổi cũng không quá lớn nhưng lại biết cả thế hệ trước, không thể giấu được bà ta nên mới bị hỏi đến.

- Cảm ơn sư thái đã quan tâm, tổ phụ thân thể cường tráng, chỉ là đã đi du ngoạn núi sông, tôi cũng rất ít gặp.

Tống Bảo trả lời một cách quy củ.

Mọi người nghe xong , Tống Hiền quả nhiên còn sống, trong lòng đều bồn chồn, nhà họ Tống giấu siêu thật, tòa trường thành sắt thép này còn tồn tại, chẳng trách ở địa giới An ninh quốc gia này nhà họ Tống lại đứng vững như Thái Sơn.

Mà Lăng Vân sư thái hỏi như vậy thật ra cũng có cân nhắc, rõ ràng nói cho Tống Bảo Khôn, bà và Tống Hiền còn có giao tình, người làm cháu như ông ta phải khách sáo một chút.

Lăng Vân sư thái ân cần thăm hỏi Tống Hiền xong mới nói:

- Lần này bần đạo xuống núi chính là để nghiệm thu thành quả rèn luyện của tiểu đồ Hàn Yên, không ngờ con bé lại vi phạm quy củ trong quân đội nên bần đạo đặc biệt đến đây xin lỗi các vị.

- Chuyện này... Lăng Vân sư thái, sư thái nói Liễu Tướng quân đến Nhật là do ý của sư thái?

Tống Bảo Lâm ở bên cạnh đáp lời, thật ra những người ở đây chẳng ai tin cả, chắc chắn là Lăng Vân đang tìm cớ giải vây giúp Liễu Hàn Yên.

Nhưng người ta là tông sư, người ta nói đúng thì là đúng, trừ khi muốn đối nghịch với tông sư, nếu không chẳng ai chọc phá cả.

Lăng Vân gật đầu, giải thích:

- Các vị có tuổi có lẽ từng nghe nói Thủy Vân Tĩnh Trai chúng tôi từng có một phản đồ tên là Hắc La Sát, ông ta đã lập một Thi Ma Môn ở Nhật, chuyên giết hại con gái vô tội.

Lần này Hàn Yên đến Nhật là do nhận chỉ thị của bần đạo, vừa là để kiệm nghiệm tu vi của con bé, vừa là để diệt trừ phản đồ thay Thủy Vân Tĩnh Trai chúng tôi.

Không ngờ con bé này lại xử lý không thỏa đáng như vậy, không nói rõ mọi việc đã âm thầm đến Nhật nên mới thành sai lầm hôm nay.

- Thì ra là thế, Liễu Tướng quân từ trước đến nay tuân thủ quân kỷ, lần này chúng tôi cũng rất bất ngờ, sư thái vừa nói vậy chúng tôi liền hiểu ra rồi.

Tống Bảo Khôn ha ha cười nói.

Lăng Vân mỉm cười:

- Bộ trưởng Tống, bần đạo cho rằng đứa bé này làm sai thì nên bị giáo huấn, nên trừng phạt, không được nuông chiều.

Hay là đợi Hàn Yên về thì mọi người hãy cho con bé một cơ hội lập công chuộc tội, để con bé phải chịu khổ cho nhớ đời được không?

Bọn Tống Bảo Khôn đều không phản bác được, rõ ràng Lăng Vân sư thái muốn ra mặt bảo vệ Liễu Hàn Yên, xem bọn họ có nể mặt không rồi.

Tống Bảo Khôn cũng rất giảo hoạt, chuyển mũi nhọn nói:

- Sư thái, thật ra chúng tôi cũng nghĩ vậy, dù sao thì Liễu Tướng quân cũng là nhân tài hiếm có. Nhưng Cơ Tướng quân ở đây vừa nãy có suy nghĩ khác, đưa ra ý kiến khác, nếu Cơ Tướng quân cũng đồng ý thì chuyện này không vấn đề.

Cơ Vạn Niên nghe mà nghiến răng nghiến lợi, đám rùa rụt cổ này, tên nào cũng sĩ diện, không muốn lộ ra vẻ dễ dàng đồng ý với Lăng Vân nên đè gánh nặng này lên người mình!

Nhưng dù trong lòng có căm tức đến đâu đi nữa thì Cơ Vạn Niên cũng biết rõ mình nên nói thế nào, vốn đã ở thế yếu, ông ta càng không thể đối nghịch với Lăng Vân.

- Trước đây không biết còn có chuyện của Thi Ma Môn, nay nếu sư thái đã nói rõ rồi thì đương nhiên tôi không có ý kiến gì.

Cơ Vạn Niên vẻ mặt cười thoải mái.

Sự việc được quyết định rất nhanh, thật ra khi Lăng Vân xuất hiện, mọi người đều hiểu rõ chắc chắn Liễu Hàn Yên sẽ được bảo vệ.

Nhưng loại chuyện này cũng chỉ có một lần, nhân vật như Lăng Vân sư thái không thể nhiều lần giải vây giúp đồ đệ, chắc Liễu Trung Nguyên cũng phải bỏ ra không ít công sức mời nhờ bà ta đến giúp được.

Không đợi hội nghị giải tán, Lăng Vân sư thái đã đi, không như lúc đến khiêm tốn như vậy, đến lúc đi, Lăng Vân sư thái như một cơn gió mát, sau khi đi ra khỏi phòng họp, trong nháy mắt liền không thấy đâu, hiển nhiên là dùng khinh công bay từ sân thượng hoặc mái nhà nào đó rồi.



Hơn hai tiếng sau, hậu viện đại trạch nhà họ Liễu.

Gió thu cuốn những chiếc lá rụng khô héo nhưng không có người dưới quét dọn ở đây vì khách quý đến không thể quấy rầy.

Mãi cho đến khi gia chủ Liễu Trung Nguyên vội từ bên ngoài về, bước vào trong đình nghỉ mát.

Trong đình rõ ràng là Lăng Vân Sư Thái và một cô gái có đôi mắt rất to, để tóc ngang vai, nhìn rất thời thượng.

- Lăng Vân sư tỷ…

Liễu Trung Nguyên cung kính cúi người.

- Tôi không phải là sư tỷ của anh, sau khi Kỷ sư muội đi đã không cho anh gọi như vậy rồi.

Lăng Vân vẻ mặt lạnh lùng ngồi trên mặt ghế đá.

Liễu Trung Nguyên cười khổ:

- Vâng, sư thái. Hôm nay đa tạ sư thái đã đến, nếu không… Hàn Nhi e là đã không tránh được một kiếp này.

- Chỉ có một lần, không có lần sau, nếu còn xảy ra loại chuyện này, tôi sẽ đưa con bé về tông môn, không bao giờ làm đại tiểu thư nhà họ Liễu gì nữa.

Lăng Vân dùng ánh mắt kiên quyết cảnh cáo.

Liễu Trung Nguyên trịnh trọng gật đầu:

- Tôi sẽ chuyển lời cho con bé, tuyệt đối không để con bé tùy hứng làm bậy như vậy nữa.

Lăng Vân giao phó xong việc này cũng đứng dậy, nói:

- Trước ngày con bé chính thức kết hôn, anh hãy gửi thiếp mời đến, bao gồm cả mấy sư tỷ của con bé nữa.

Liễu Trung Nguyên sắc mặt vui vẻ, nói:

- Sư thái, sư thái chịu xuất hiện trong hôn lễ của Yên Nhi rồi à? Đây đúng là chuyện may mắn đối với Yên Nhi mà!

Nếu là Lăng Vân không chủ động nói ra thì nhà họ Liễu cũng không dám phát thiếp mời đi, vì chính nhà họ Liễu đã ép Liễu Hàn Yên xuống núi, bắt cô vào quân đội, lại lập gia đình, lúc đầu đã chọc cho Lăng Vân bực mình.

- Tôi nể mặt tiểu sư muội, anh không cần vui mừng, còn nữa… nếu chồng của Hàn Yên là một tên giá áo túi cơm thì cẩn thận tôi sẽ biến hôn lễ thành tang lễ!



 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch