Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 498: Đó là chuyện của anh

Giọng nói của Lăng Vân vô cùng lãnh khốc, hiển nhiên không hài lòng lắm với chuyện này.

Liễu Trung Nguyên cũng không lo lắng, cười nói:

- Chắc Tần Xuyên có thể lọt vào pháp nhãn của sư thái.

Lăng Vân liếc mắt nhìn ông ta, ánh mắt dừng lại ở mặt và tai, mắt của Liễu Trung Nguyên một lát, do dự một chút, thở dài:

- Anh cũng có nỗi khổ của mình, bỏ đi. Anh đi đi, tôi đưa đệ tử đến nơi ở cũ của sư muội xem xem, anh không cần đi cùng.

Lăng Vân nói xong liền đưa nữ đồ đệ kia đi về nơi Kỷ Niệm Tình đã từng ở.

Trong mắt Liễu Trung Nguyên lóe lên một tia đau đớn, ông ta biết cùng với việc tình hình thân thể của ông ta càng ngày càng nghiêm trọng, không giấu được Lăng Vân nên quay người yên lặng bỏ đi.

Bước vào một sân nhỏ u tĩnh mà lịch sự tao nhã, Lăng Vân sư thái ngắm nhìn từng cọng cây ngọn cỏ xung quanh.

- Sư phụ, viện này đẹp quá, năm đó Kỷ sư thúc ở đây sao?

Cô bé mắt to hỏi.

Lăng Vân gật đầu:

- Sư muội từ nhỏ đã có thiên phúc gieo trồng rất nhiều hoa cỏ thực vật, sân nhỏ muội ấy trồng đương nhiên không giống người thường.

- Điểm này Hàn Yên sư muội kém hơn mẹ ruột mình rồi, lúc đầu nhận biết thảo dược cũng mất rất nhiều thời gian, ha ha.

Lăng Vân quay đầu lại bất đắc dĩ nhìn nữ đệ tử:

- Hoan Hoan, con để đạo bào của sư phụ đâu rồi? Đi cầm đến đây đi, thay lại đạo bào vẫn thoải mái hơn, mặc quần áo trần tục này, người khác cứ nhìn ta bằng ánh mắt cổ quái!

Tô Hoan Hoan cười hì hì nói:

- Cổ quái gì chứ, đó là vì sư phụ quá xinh đẹp, dáng người người mẫu, khuôn mặt như tiên nữ, đàn ông nhìn thấy người không động lòng mới là lạ! Hơn nữa mặc đạo bào đi ở thế tục mới gọi là cổ quái!

- Đừng hồ đồ, sư phụ là người xuất gia, đối với ta nhan sắc như mây bay, đi mang đạo bào về đây!

Lăng Vân nói.

Tô Hoan Hoan ngượng ngùng co rụt đầu:

- Con xin lỗi, sư phụ, con chê vác cái túi nặng quá nên vứt bỏ đạo bào rồi, giờ không tìm về được!

- Con…

Lăng Vân sư thái tức giận đến dở khóc dở cười:

- Con bé này, sao năm đó ta lại thu con làm đại đệ tử nhỉ! Ba mấy tuổi đầu rồi còn trẻ con như vậy! Haiz… bỏ đi, về núi!

- Hả? Cứ thế này về ạ? Không đợi Hàn Yên sư muội ạ?

Tô Hoan Hoan chu miệng.

Lăng Vân sư thái trừng mắt nhìn cô, lúc này nữ đệ tử mới ngoan ngoãn đồng ý.

Trong nháy mắt, sư đồ trong đình viện đã biến mất không còn tăm tích, phảng phất như chưa từng đến đây.

Công hội Phoenix tuyên bố Kiếm Ma bình an vô sự, hơn nữa lại một lần nữa không thừa nhận Kiếm Ma gây ra vụ huyết án Tokyo, tin này đã nhanh chóng đến tai Liễu Hàn Yên.

Cô cũng hạ quyết tâm, phải trở về nước.

Sân bay Tokyo, Tần Xuyên và Liễu Hàn Yên chuẩn bị lên máy bay, Hisakura tiễn hai người.

Ngoài cửa xuất cảnh, ba người tạm biệt.

- Hisakura, cô thật sự không đi cùng chúng tôi tới Hoa Hạ sao? Nếu như Thi Ma Môn phát hiện ra cô, tôi sợ cô sẽ gặp nguy hiểm.

Liễu Hàn Yên không yên lòng, cô gái này từng là phụ tá và cũng là một trong số bạn bè ít ỏi của cô.

Iga Hisakura cười lắc đầu:

- Cảm ơn tướng quân quan tâm, nhưng cho dù tôi có đi Hoa Hạ cũng không giải quyết được vấn đề, xin tướng quân bảo trọng.

Liễu Hàn Yên cũng biết, hiện nay Thi Ma Môn lại mai danh ẩn tích, càng khó có thể đề phòng, chỉ là không xác định được thương thế của Hắc La Sát rốt cuộc như thế nào, đến khi nào thì có thể hồi phục.

- Chúng ta giữ liên lạc nhé, có chuyện gì cô nhất định phải báo cho tôi ngay.

Liễu Hàn Yên dặn.

Hisakura mỉm cười gật đầu, rồi cúi đầu chào Tần Xuyên, nói:

- Tần tiên sinh, xin ngài nhất định phải bảo vệ kỹ càng cho tướng quân, lần này quay về, nhất định cô ấy sẽ bị xử phạt, dù sao cũng đừng để tướng quân chịu quá nhiều oan ức, kính nhờ ngài đó!

Tần Xuyên mỉm cười:

- Dù thế nào thì tôi cũng là chồng cô ấy mà, chuyện này cô không nói, tôi cũng biết, yên tâm đi. Cô cũng bảo trọng, có rảnh thì tới Đông Hoa thăm chúng tôi, gần đây tôi có mua một chiếc du thuyền và một chiếc trực thăng, tha hồ đi chơi!

Iga Hisakura kinh ngạc ngẩn người, rồi duyên dáng mỉm cười, “Ừ” một tiếng.

Liễu Hàn Yên lặng lẽ liếc nhìn Tần Xuyên, nhưng không nói gì.

Hơn ba tiếng đồng hồ sau, hai vợ chồng trở lại thành phố Đông Hoa.

Trước kia Tần Xuyên đã đậu xe ở sân bay, cho nên liền lấy xe chở vợ về nhà.

Tần Xuyên cũng cảm thấy hơi nôn nóng, bởi vì rốt cuộc hắn đã có cơ hội tặng quà cho vợ, món quà mà hắn đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

- Bà xã, đã lâu lắm rồi em không về nhà, em đoán xem anh chuẩn bị thứ gì cho em?

Tần Xuyên vừa lái xe, vừa chơi trò...đố vui.

Nhưng Liễu Hàn Yên chống cằm nhìn ra ngoài cửa xe, lơ đãng đáp:

- Không muốn đoán.

Tần Xuyên buồn bực:

- Em ngẩn người ra như vậy, là vì lo sẽ bị Quốc An và Quân Bộ xử phạt sao? Yên tâm đi, dù sao anh cũng có chỗ dựa, nếu thật sự là họ dám động vào em, anh sẽ có cách.

Liễu Hàn Yên lắc đầu:

- Đúng là em làm sai mà, từ lúc đến Nhật, em đã chuẩn bị đón nhận hình phạt, cái đó cũng không có gì phải lo lắng.

- Vậy vì sao em rầu rĩ như vậy?

Tần Xuyên thắc mắc.

Liễu Hàn Yên thở dài:

- Ngày đó sau khi Kiếm Ma đánh bại Hắc La Sát, tình hình rất khó kiểm soát, tôi lo hắn có bị tẩu hỏa nhập ma hay không. Tuy công hội Phoenix nói hắn đã trở về, nhưng có ai có thể chứng minh tình trạng của hắn?

Câu trả lời của cô khiến Tần Xuyên cảm thấy vui buồn lẫn lộn, thì ra cô vẫn đang lo lắng cho sức khỏe của chính hắn!

- Ồi...bà xã à, anh thấy nhất định hắn không sao đâu, em cũng đừng lo quá, em như vậy làm anh ghen đó!

Tần Xuyên trề môi, nói đùa.

Nào ngờ câu nói đùa của hắn lại khiến Liễu Hàn Yên nghiêm mặt:

- Tần Xuyên, anh đừng hiểu lầm, chỉ vì hắn cứu tôi, cho nên tôi mới lo lắng cho hắn, nhận ơn của người dù chỉ một chút, cũng phải hết lòng đền đáp, huống chi đây là ơn cứu mạng.

- Tuy hắn có ý đồ tiếp cận tôi, nhưng cách tôi đối xử với hắn, hoàn toàn không có bất cứ điều gì có lỗi với anh.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch