Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 499: Lập công chuộc tội


Đối với Liễu Hàn Yên, có một số nguyên tắc không được vượt qua, cô có thể có chiến tranh lạnh với Tần Xuyên, có thể giấu Tần Xuyên đi mạo hiểm tính mạng của mình, khiến hắn tức giận.

Thế nhưng, cô không hề nghĩ tới việc phản bội Tần Xuyên, có quan hệ với người đàn ông khác, cho dù là về tâm hồn hay thể xác, cô cũng không muốn Tần Xuyên hiểu lầm.

Chuyện giữa hai vợ chồng, cô có chỗ hơi tùy hứng, nhưng dính đến người ngoài, cô vẫn khá bảo thủ.

Tần Xuyên đương nhiên tin lời cô, bởi vì hắn đều...tận mắt chứng kiến!

Nìn dáng vẻ nghiêm chỉnh như vậy của Liễu Hàn Yên, hắn cảm thấy thật đáng yêu.

- Bà xã, đương nhiên là anh tin em, không cần phải nghiêm túc quá như vậy đâu!

Tần Xuyên nói thật lòng.

Liễu Hàn Yên lại muốn hắn xác nhận:

- Thật sự là anh không nghi ngờ chứ? Nếu như anh không tin tôi, tôi có thể kể lại tường tận tất cả mọi chuyện trong mấy ngày đó, cho anh nghe.

Tần Xuyên cười xấu hổ:

- Anh tin tưởng em thật mà! Em mà cứ như vậy, anh đỏ mặt lên rồi nè...Dù sao anh cũng không hoàn toàn chung thủy với em, đúng không nào? Hề hề...

- Đó là chuyện của anh, nhưng tôi có nguyên tắc của tôi.

Liễu Hàn Yên nói.

Tần Xuyên tỏ vẻ đã hiểu, thành khẩn nói:

- Bà xã, em cũng nên tin anh một câu, dù sao tu vi của anh cũng cao hơn em một chút, dựa vào tình huống mà em nói, lúc đó hẳn là Kiếm Ma sử dụng một công pháp đặc biệt nào đó, chứ không phải tẩu hỏa nhập ma, nếu không thì hắn đã giết em luôn rồi, đúng không nào?

Tần Xuyên tùy tiện bịa chuyện, tuy nhiên Liễu Hàn Yên nghe được, lại cảm thấy có lý.

- Ừ, anh nói không sai, tôi yên tâm rồi.

Liễu Hàn Yên cũng không tiếp tục suy nghĩ về chuyện của Kiếm Ma nữa.

Hai người vừa về tới cửa nhà, đã thấy một chiếc BMW màu đen và một chiếc Audi đậu ở đó.

Ngồi chờ trong xe, một người là Phó tổng tham mưu trưởng quân đội Tống Bảo Lâm, người kia là Tần Mãnh, Tam thúc của Tần Xuyên.

- Về rồi à? Chờ hai cháu lâu quá rồi! Hai vợ chồng son này đúng là có thể làm ầm ĩ nha! Còn đứng ngẩn ra đó, mau mở cửa mời Tống trưởng vào!

Tần Xuyên rầu rĩ không vui, cứ tưởng hiếm khi có dịp hai người được ở riêng với nhau, sẽ lái máy bay đưa vợ đi hóng gió, nhưng hóa ra một phút cũng không yên.

- Sớm không đến, muộn không đến, lại đến vào lúc này!

Tần Xuyên lẩm bẩm.

- Tiểu tử thối nói cái gì đó!

Tần Mãnh cười mắng.

Ngược lại, vẻ mặt ôn hòa, ánh mắt đầy thâm ý, Tống Bảo Lâm đưa mắt quan sát hai vợ chồng Tần Xuyên.

Mọi người vào nhà, Liễu Hàn Yên đi pha trà, cho dù cô không ở nhà thường xuyên, cũng vẫn chủ nhân nơi này, không thể để Tần Xuyên làm những việc như thế.

Mấy người đàn ông ngồi xuống, uống một chút trà. Tần Mãnh khuyên Tần Xuyên vài câu, đại ý là hắn quá liều lĩnh, làm người trong nhà lo lắng v.v...

Khi Liễu Hàn Yên cũng đi tới tham gia câu chuyện, mọi người mới chuyển dang đề tài chính.

Không đợi Tống Bảo Lâm lên tiếng, Liễu Hàn Yên cúi chào xin lỗi trước:

- Rất xin lỗi, Tống trưởng, lần này tôi tự tiện rời cương vị công tác, xin nhận bất cứ hình phạt nào.

Tống Bảo Lâm hơi ngẩn ra, rồi liền mỉm cười:

- Liễu tướng quân đúng là bậc cân quắc không chịu kém đấng mày râu, người phóng khoáng nói lời sảng khoái. Tuy nhiên cũng không cần tiêu cực như vậy, thật ra đối với việc này, Quân Bộ cũng không quá trách cứ Liễu tướng quân.

Liễu Hàn Yên hơi bất ngờ:

- Nhưng...rõ ràng là tôi vi phạm quân quy mà?

Theo cô thấy, lần vi phạm này còn nghiêm trọng hơn so với vụ nhà kho quân cảng bị phá hủy.

Tần Xuyên không còn gì để nói, vợ mình quá ngay thẳng, Tống Bảo Lâm nói như vậy, rõ ràng là có người muốn giúp Liễu Hàn Yên, nhưng chính cô lại cứ tự dí đầu vào họng súng!

Tần Xuyên vội kéo tay Liễu Hàn Yên để cô ngồi xuống, ôm lấy chiếc eo thon của cô, vừa nháy nháy mắt, vừa lớn tiếng nói:

- Bà xã, em ngồi xuống đi, đừng nôn nóng, hãy nghe Tống lão nói hết đã!

Hình như Tống Bảo Lâm cũng hơi bất đắc dĩ, ông ta chưa từng thấy tướng lĩnh nào thành thật như vậy. Ông ta hắng giọng một cái, lại nói:

- Trên thực tế, hôm qua lúc chúng ta họp, sư phụ của Liễu tướng quân, Lăng Vân sư thái có đến đây.

- Cái gì?

Liễu Hàn Yên kinh ngạc, mắt mở to:

- Sư phụ tôi? Bà xuống núi sao? Là vì tôi?

Tần Xuyên và Tần Mãnh cũng thầm hâm mộ, có một sư phụ là tông sư, đúng là có chỗ để dựa.

- Lăng Vân sư thái nói về nguồn gốc của Thi Ma Môn và Thủy Vân Tĩnh Trai, chúng tôi mới biết, lần đó Liễu tướng quân đi Nhật, là có liên quan tới tông môn.

- Hơn nữa, thật ra lần này Hoa Hạ chúng ta cũng không bị tổn thất gì, Liễu tướng quân lại là nhân tài hiếm có, chúng tôi đã biểu quyết, cho rằng chỉ cần đưa ra hình phạt nhẹ nhàng là được.

Tần Xuyên và Tần Mãnh hiểu, những lý đo này đều là giả, suy cho cùng là không muốn đưa Liễu Hàn Yên ra tòa án quân sự thôi.

- Ha ha, cấp trên quả nhiên sáng suốt! Cháu dâu à, mau cảm ơn Tống trưởng đem tin tốt lành tới đi!

Nhưng Liễu Hàn Yên lại không kích động như vậy, cô biết, lần này là nhờ vào mặt mũi của Lăng Vân sư thái mới bảo vệ được cô, mình xuống núi tòng quân, lập gia đình, vốn đã làm sư phụ không hài lòng, bây giờ lại phiền sư phụ tới giúp mình, cô càng thấy hổ thẹn với bà.

- Tống trưởng, xin hỏi hình phạt nhẹ nhàng là thế nào?

Liễu Hàn Yên hỏi.

Tống Bảo Lâm đảo tròng mắt, nhìn về phía Tần Xuyên đầy thâm ý:

- Thật ra chúng tôi cũng đã thảo luận nhiều mặt, rồi mới đưa quyết định, lần này Tần Xuyên chồng cô biết cô đi Nhật, cũng không báo cáo, coi như cũng bị tình nghi bao che.

- Cho nên, chúng tôi định để hai vợ chồng cô cậu, cùng lập công chuộc tội.

Nghe vậy, Tần Xuyên liền nheo nheo mắt, không thể không bội phục đám cáo già của Quốc An.

Hắn từ chối gia nhập Quốc An, bọn họ liền lợi dụng việc xử phạt nhẹ với Liễu Hàn Yên để kéo hắn vào.

Nếu như hắn tiếp tục từ chối, chẳng khác gì không biết điều biết chuyện, mà hình thức xử phạt Liễu Hàn Yên cũng theo đó tăng lên.

Hiển nhiên Liễu Hàn Yên hiểu rõ gút mắc trong chuyện này, mấp máy môi hỏi:

- Xin hỏi lập công chuộc tội bằng cách nào?


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch