Tống Bảo Lâm ung dung:
- Thật ra, nói một cách chính xác thì cũng không phải là xử phạt gì, hẳn là hai người cũng biết, đầu năm nay, vùng biển phía nam bị khiêu khích nhiều lần.
- Hôm nay, khi chúng ta xây dựng những thiết bị quốc phòng ở vùng biển phía nam, tuy rất nhiều thế lực nước ngoài không dám làm xằng bậy, lại ngầm phái lính đánh thuê và cướp biển tới quấy rối, kéo dài thời gian xây dựng công trình của chúng ta.
- Mà binh sĩ thông thường, cho dù là lính đặc chủng, cũng rất khó chống lại đám đánh thuê có thực lực cổ võ.
- Liễu tướng quân vốn là tướng lĩnh của quân khu Giang Nam, cũng rất quen thuộc đối với nơi đó, cho nên quyết định cho hai vợ chồng cô cậu mau chóng tiếp quản công tác phòng vệ vùng biển phía nam.
Như sợ hai người còn chưa hiểu rõ, Tống Bảo Lâm lại tiếp tục giải thích:
- Tuy chủ yếu là quản lý việc phòng vệ trên biển, nhưng hai người cũng không cần trực tiếp đến các căn cứ trên các đảo và bãi đá, mà chỉ cần tiếp quản công tác, hễ có chuyện thì chờ Quân Bộ và Quốc An sai phái.
- Nhưng chồng tôi không phải quân nhân.
Liễu Hàn Yên nói.
- Ha ha, đây không phải là việc khó, chúng tôi biết rõ thực lực của Tần Xuyên, cậu ấy có thể dựa theo đề nghị lần trước, tiếp nhận vị trí Đệ Lục tướng quân đang trống, nhậm chức ở Giang Nam.
Tống Bảo Lâm cười nói.
Tần Xuyên cười thầm, quả nhiên nói tới nói lui, vẫn là muốn mình gia nhập Quốc An.
Đi đâu, làm cái gì, thật ra đều là thứ yếu, trước hết phải đưa mình vào biện chế, đó mới là mục đích chủ yếu của bọn họ.
Nhưng hắn nghe rất rõ ràng câu “Hễ có chuyện, thì tuân theo sai phái”, đây mới là điểm mấu chốt.
Đối với một số con em thế gia khác, e rằng đó là một sự sắp xếp đáng mơ ước, thay vì nói là xử phạt, phải nói là khen thưởng mới đúng.
Nhưng đối với việc làm tướng, giữ những vị trí cao cấp, Tần Xuyên cũng không có hứng thú, hơn nữa hắn có quá nhiều bí mật, lại thường xuyên chơi trò “biến mất”, một khi vào biên chế, bị trói buộc đủ điều, bao nhiêu ánh mắt chú ý, tất nhiên không tiện làm chuyện riêng...
Huống chi, trên tay hắn còn có hai thần vật, nếu để lộ ra, tất nhiên sẽ bị “trưng thu” giao cho cấp trên.
Chỉ có điều, dù Tần Xuyên không cam tâm tình nguyện, nhưng vì Liễu Hàn Yên, hắn đành thỏa hiệp, đồng ý đã rồi nói sau.
- Tôi không đồng ý!
Đột nhiên, không đợi Tần Xuyên lên tiếng, Liễu Hàn Yên đã từ chối thẳng thừng như chém đinh chặt sắt!
Tần Xuyên, Tần Mãnh, và cả Tống Bảo Lâm đều ngạc nhiên nhìn Liễu Hàn Yên, Tần Xuyên hỏi:
- Bà xã, ý em là...
- Liễu tướng quân, vì sao cô không đồng ý? Chẳng lẽ xử phạt như thế quá nghiêm trọng?
Tống Bảo Lâm không vui.
Liễu Hàn Yên lạnh lùng nói:
- Tuy anh ấy là chồng tôi, nhưng tôi hiểu rõ, anh ấy thiếu căn bản rèn luyện quân sự, hơn nữa đã quen tự do buông thả, không thích bị ràng buộc, gia nhập quân đội sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện không hay, cho nên tôi không đồng ý quyết định này.
Tống Bảo Lâm nhíu mày:
- Liễu tướng quân, đây là quyết định do thượng cấp nhất trí thông qua, cho dù Tần Xuyên không trải qua huấn luyện quân sự, nhưng việc đó có thể rèn luyện dần dần.
Tần Xuyên cũng hiểu, vợ mình làm như vậy sẽ khiến cuộc nói chuyện kết thúc không hay, cho nên hắn khéo tay cô, nói:
- Bà xã, đừng nói nữa, anh không có vấn đề gì.
Nhưng Liễu Hàn Yên kiên quyết lắc đầu:
- Lần này xử phạt, đừng kéo chồng tôi vào, tôi thà ra trước tòa án quân sự, cũng không muốn lập công chuộc tội như vậy!
- Cô...
Tống Bảo Lâm tức giận, người hơi run lên, mặt tái đi, rõ ràng là Liễu Hàn Yên không phối hợp, khiến ông ta bực tức.
Nếu không vì trong phòng còn có mặt Tần Xuyên và Tần Mãnh, hẳn là Tống Bảo Lâm đã chửi ầm lên rồi, một tướng lãnh đã phạm sai lầm, dựa vào cái gì mà còn không biết điều như vậy!?
Chẳng lẽ cô ta không biết, đây là ý tưởng của Quốc An, là biện pháp mời chào Tần Xuyên sao? Đây quả thật là cố ý đối đầu với cấp trên mà!
Tần Mãnh cũng cảm thấy tình huống không ổn, liền khuyên:
- Cháu dâu, đừng kích động, hãy bình tĩnh lại suy nghĩ thật kỹ.
- Tôi nghĩ rất rõ ràng, ai làm nấy chịu, người ra tiền tuyến phải là tôi, không liên quan tới Tần Xuyên!
Liễu Hàn Yên nói, vẻ mặt không chút biểu cảm.
Tần Xuyên cũng kinh ngạc, nói không nên lời, Liễu Hàn Yên bướng bỉnh như vậy, thật sự là khó hiểu.
Tống Bảo Lâm thở hổn hển, uống cạn ly trà, nhưng hình như nước cũng không làm dịu được ngọn lửa giận trong lòng, liền đứng dậy, nói:
- Đã như vậy, tôi lập tức đi thảo luận với mấy vị khác, hai người ở đó chờ tin đi! Hừ!
Nói xong, Tống Bảo Lâm cũng không quay đầu lại, liền rời khỏi tòa nhà, nhanh chóng lên xe lái đi.
Thấy Tống Bảo Lâm đi rồi, không khí trong nhà hơi nặng nề, Tần Mãnh cũng thấy nhức đầu, đứng dậy thở dài nói:
- Ài, chuyện của hai vợ chồng các cháu, hãy tự giải quyết lấy đi, chú về báo lại tình hình cho ông nội các cháu biết, chú đi đây!
- Tam thúc, cháu tiễn chú.
Liễu Hàn Yên rất điềm tĩnh, còn muốn đưa tiễn ông chú.
Tần Mãnh cười khổ, xua tay lia lịa:
- Đừng khách khí, chú cũng không chú ý nhiều vậy đâu! Ha ha!
Khách đã về hết, trong phòng lại yên tĩnh.
Tần Xuyên ngồi trên salon, im lặng hồi lâu, trong đầu suy nghĩ rất nhiều.
Với tính cách bộc trực của mình, hẳn là Liễu Hàn Yên muốn một mình tiếp nhận hình phạt, không muốn liên quan tới hắn, cho nên mới nói như vậy.
Ngẩng lên nhìn Liễu Hàn Yên, thấy cô rất tự nhiên đi thu dọn đồ uống trà, đem vào bếp rửa, cũng không muốn mở miệng tâm sự.
Tần Xuyên nghĩ ra điều gì, khóe miệng hiện ra nụ cười, đứng dậy chạy chầm chậm lên lầu hai.
Liễu Hàn Yên chờ hắn đi khỏi, mới hít vào một hơi dài, ánh mắt lộ vẻ cay đắng.
Hẳn là anh ấy đang tức giận, tuy nhiên đây là điều cô nên làm, dù sao ngay trước mặt ahh ấy, mình đã nói mấy câu không hay lắm...Liễu Hàn Yên im lặng suy nghĩ.
Trong khi cô cho rằng Tần Xuyên không hài lòng với phản ứng của cô, thì đột nhiên hắn bưng một hộp quà hình trái tim màu đỏ thật to đi xuống.
Tần Xuyên đặt hộp quà lên bàn ăn, cười nói:
- Bà xã, em về, anh tặng em thứ này, em xem có thích không?