Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 501: Anh đừng ngốc nữa


Liễu Hàn Yên ngạc nhiên, không ngờ hắn không giận cô, mà còn tặng quà.

Cô do dự một chút, rồi lau khô tay, đi tới trước hộp quà, mở chiếc nơ con bướm phía trên ra.

Khi mở nắp hộp ra, Liễu Hàn Yên thấy món quà bên trong, lập tức sững người, đôi mắt sáng dán chặt vào món quà, không thể rời ra.

Đây là một con rối gấu con, giống y như đúc với con rối bị cụt tay của Liễu Hàn Yên!

Mười lăm, mười sáu năm rồi, lẽ ra món quà kỷ niệm này đã không còn được sản xuất nữa, rõ ràng là con rối này không phải mới sản xuất mà là hàng xưa!

Nếu là con rối bình thường thì cũng không có gì đáng nói, nhưng Liễu Hàn Yên đã từng tìm hiểu, con rối của mình thật ra rất đặc biệt.

Dù sao thì Liễu gia không phải nhà bình thường, cho nên cũng không mua những con rối bình thường về làm quà.

Con gấu Teddy này được đặt mua từ nước ngoài, nó được bán ra với số lượng giới hạn trên thế giới, có giá trị sưu tầm.

- Anh...Anh tìm ở đâu ra vậy?

Liễu Hàn Yên lẩm bẩm hỏi.

Tần Xuyên thấy vẻ kinh ngạc của vợ, cảm thấy rất đắc ý, đồng thời cũng vui mừng, nói:

- Con Teddy dành cho bé gái này, là sản phẩm cách đây mười lăm năm của công ty Đức Steiff, là bản kỷ niệm, cho nên về cơ bản, có nhiều người sưu tầm.

- Anh tìm tới một chuyên gia sưu tầm người nước ngoài, nhờ anh ta đi khắp nơi tìm kiếm, sau khi tìm đến nơi, anh bỏ ra ba trăm ngàn đô la Mỹ mua nó thông qua đấu giá.

- Hơn nửa tháng trước anh định tặng cho em, nhưng đáng tiếc là vừa lúc em đi Nhật, dù sao rất may mắn là bây giờ nó đã ở trước mặt em rồi, em có thích không?

Liễu Hàn Yên không có khái niệm rõ ràng đối với tiền bạc, cô cũng biết Tần Xuyên kiếm tiền rất dễ dàng.

Chỉ có điều, đối với dụng ý của hắn, cô cảm thấy hơi hoang mang:

- Vì sao...đột nhiên anh tặng em cái này?

Tần Xuyên dịu dàng mỉm cười, nhìn vào mắt cô:

- Anh chỉ muốn nói cho em biết, có một số ký ức tuy không vui, nhưng không có nghĩa là em cứ phải sống trong đau khổ, có những ký ức nên phai nhạt theo thời gian, có những khiếm khuyết cũng nên bù đắp.

- Tuy mẹ em tặng cho em con gấu hỏng, nhưng không có nghĩa là trên đời này, con gấu nào cũng bị cụt tay như vậy.

- Những con gấu giống nhau như đúc, đều có số phận khác nhau, huống chi nó xuất hiện bên cạnh em, chứ không phải mẹ em?

- Anh biết em luôn bài xích anh, là không muốn anh xảy ra chuyện không hay, giống như mẹ em năm xưa, nhưng em cũng không thể mãi mãi đẩy anh ra xa, dù sao chúng ta vẫn là vợ chồng mà?

Tần Xuyên bước tới, ôm cón gấu lên, đặt vào tay cô:

- Anh mong là từ nay, mỗi lần em ôm ngủ, là ôm một con gấu lành lặn, ngủ thật ngon với những giấc mơ đẹp, được chứ?

Căn phòng trở nên yên lặng.

Liễu Hàn Yên cúi đầu nhìn con gấu bông trên tay mình, yên lặng một hồi lâu, rồi lặng lẽ quay đi, lưng quay về phía Tần Xuyên.

Cô mím chặt môi, vành mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng.

Nhưng cô không khóc, mà hít vào một hơi thật sâu, để khiến mình bình tĩnh lại.

Sau đó, Liễu Hàn Yên đặt con gấu về lại trong hộp.

Tần Xuyên nhìn thấy vợ làm vậy, liền ngớ người:

- Vợ à, em sao thế? Em không thích con gấu này à? Em đừng hiểu lầm, anh không có ý lấy con gấu này để thay cho con gấu mà bố vợ để lại cho em. Anh chỉ muốn nói…

- Đủ rồi!

Liễu Hàn Yên lạnh lùng cắt đứt lời Tần Xuyên, rồi lặng lẽ nhìn hắn:

- Tần Xuyên, anh đừng ngốc nữa được không? Anh đừng làm những việc phí thời gian này nữa. Chẳng lẽ anh phải để em nói trắng ra, anh mới hiểu ý của em sao?

Tần Xuyên chớp mắt, khó hiểu nói:

- Ý…gì cơ?

Liễu Hàn Yên thở dài, mặt lạnh tanh nói:

- Chẳng lẽ anh tưởng rằng, vì em không chịu nổi vết thương lòng, nên mới không muốn anh cùng mạo hiểm với em ư?

- Chẳng lẽ không phải sao? Chẳng phải em vẫn luôn sợ những ký ức trong quá khứ ư?

Tần Xuyên hỏi lại.

Liễu Hàn Yên lắc đầu:

- Em biết anh không muốn gia nhập quân đội, cũng không muốn phục vụ cho Bộ An Ninh Quốc Thổ. Điểm này anh không cần tự lừa người lừa mình nữa.

Nếu như anh vì em mà từ bỏ tự do, hoặc là vì em mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thì có nghĩa là cả đời này em sẽ nợ anh.

Hơn nữa, em sẽ nợ cả những cô gái khác của anh ngoài kia. Bởi vì họ thật lòng với anh, còn em thì chỉ kết hôn với anh để hoàn thành hôn ước giữa hai chúng ta.

Với em, kết hôn với anh, làm vợ anh, kéo gần mối quan hệ giữa Liễu gia và Tần gia, đây là tất cả những điều em phải làm.

Em chỉ muốn báo thù cho mẹ, chỉ muốn khiến võ công mình mạnh hơn. Em không tin vào tình yêu, vì thế em sẽ không bao giờ yêu anh, anh hiểu không?

Những lời vô tình lạnh lùng của vợ khiến Tần Xuyên không biết phải làm sao. Mặt hắn ngớ ra, ngây ngốc nhìn cô.

Liễu Hàn Yên mất kiên nhẫn, nói:

- Trước khi kết hôn, em đã nói rất rõ rồi. Sau khi kết hôn, chúng ta sẽ không can thiệp vào việc của nhau. Nhưng anh cứ vượt quá giới hạn hết lần này đến lần khác.

Những điều anh làm cho em, em sẽ không hề cảm kích đâu. Em cũng chẳng thể cảm nhận được những tình cảm vớ vẩn của anh.

Anh càng làm nhiều điều cho em, càng hiến dâng nhiều, chỉ làm em càng cảm thấy nặng nề, càng áy náy, càng muốn rời xa anh.

Liễu Hàn Yên nói xong, dường như rất mệt mỏi, cô quay đầu bước lên tầng.

Nhưng khi cô đi được một nửa, Tần Xuyên đứng ở chỗ cũ đột nhiên lớn tiếng nói:

- Em đang nói dối!!!

Cơ thể Liễu Hàn Yên run lên, cô cố gắng che đậy những dòng cảm xúc trong lòng, tiếp tục đi lên tầng.

Tần Xuyên nhìn thẳng vào bóng lưng cô, lớn tiếng nói:

- Nếu như trái tim em làm bằng đá thật, nếu như em không hiểu được tình cảm của anh thật, thì em sẽ không thấy nặng nề, không thấy áy náy!

Tại sao trên xe khi trở về, em phải giải thích cho anh rằng em không có gì với Kiếm Ma? Bởi vì thật ra em đã biết, em cũng có lúc xúc động!

Chúng ta đã không chỉ một lần cùng vượt qua những thử thách sinh tử rồi. Rốt cuộc bao giờ em mới có thể gạt bỏ công cuộc trốn chạy ấu trĩ này?

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch