Nạp Lan Thấm lắp bắp nói:
- Cũng không có gì, em muốn bảo anh nghĩ thoáng ra một chút. Dù sao mọi việc cũng qua rồi…Anh cũng không cố ý…
Tần Xuyên nghĩ một lát, mới nhận ra rằng, Nạp Lan Thấm đang an ủi hắn đừng tự trách mình vì những sinh mạng vô tội kia.
Phải công nhận rằng, trình độ an ủi của cô rất tệ. Nhưng Tần Xuyên vẫn cảm thấy ấm lòng.
- Nạp Lan tiểu thư, chẳng lẽ em thích anh rồi à? Em trở nên tinh tế vậy từ bao giờ thế?
Tần Xuyên cười tà.
- Chết đi! Trông cái bộ dạng ti tiện của anh kìa! Em thà thích con bọ đang đục thuyền trên thuyền này cũng không thích anh!
Nạp Lan Thấm trợn mắt.
Tần Xuyên không biết nói gì:
- Chiếc du thuyền em đang dùng có phải thuyền gỗ đâu mà có bọ đục thuyền?
- Nói chung là anh cứ nghĩ mình hấp dẫn lắm ấy! Hừ! Vốn còn định đi like mấy bài viết của anh để nó thêm sức nặng cơ đấy. Giờ nhìn anh đã thấy tởm rồi. Cúp máy đây!
Nạp Lan Thấm tắt luôn video, không cho Tần Xuyên có cơ hội phản bác lại.
Tần Xuyên cũng không giận. Hắn thấy cô tiểu thư Thủy Tinh này cũng rất thú vị.
Xử lý xong việc trên mạng, Tần Xuyên bèn chạy tới dưới một vách núi gần đó, luyện công đến tối, cũng để giải tỏa những áp lực trong lòng.
Liễu Hàn Yên nhốt mình trong phòng, không ra ngoài, cũng không biết cô đang làm gì.
Vì hai người cãi nhau, Tần Xuyên cũng không hỏi nhiều, hắn tự ngủ trong phòng một đêm, tạm thời gác lại những chuyện đau đầu đó.
Sáng ngày hôm sau, Tần Xuyên đi xuống tầng, thì phát hiện thấy Liễu Hàn Yên đã mặc bộ quân phục lên, dọn đồ vào trong một cái vali nhỏ, như muốn đi đâu xa vậy.
Tần Xuyên không còn để ý đến mâu thuẫn giữa hai người hôm qua nữa. Hắn chau mày bước lên hỏi:
- Vợ à, em muốn đi đâu?
Liễu Hàn Yên mặt lạnh lùng như chưa từng xảy ra việc hôm qua vậy. Cô đáp:
- Em đi Sudan để chấp hành một nhiệm vụ gìn giữ hòa bình. Em sẽ phải đi một thời gian.
- Su…Sudan? Chỗ đó chẳng phải là Bắc Phi sao? Nơi đó vừa nghèo vừa không an toàn, em đang ở trong quân khu Giang Nam, sao phải đi….
Tần Xuyên nói đến một nửa, đột nhiên nghĩ ra điều gì, ngạc nhiên nói:
- Chẳng lẽ hình phạt mà bộ An Ninh dành cho em, à đi châu Phi chấp hành nhiệm vụ sao?
- Em điên rồi à!? Sao không nói chuyện với anh? Em đồng ý rồi sao?
Đầu Tần Xuyên như muốn vỡ tung.
Liễu Hàn Yên nói:
- Đây là quyết định của bản thân em. Hơn nữa, quân nhân chấp hành nhiệm vụ, đâu có lý do gì để chọn lựa nơi làm nhiệm vụ chứ.
Tần Xuyên không biết trút giận vào đâu, giận quá thành cười:
- Em muốn một mình gánh lấy tất cả mọi việc ư, để anh không tham gia vào việc của em đúng không? Em cứ nói thẳng ra, bảo anh cút đi, vậy thì anh sẽ không để tâm đến em nữa! Sao em phải đùa cợt với tính mạng của mình chứ?
- Trước khi kết hôn, em đã từng nói, em có thể chết trên chiến trường bất cứ lúc nào…Đây là lựa chọn của em
Ngữ khí của Liễu Hàn Yên không hề rung động, như cô đã đoán trước Tần Xuyên sẽ tức giận vậy.
Tần Xuyên chỉ muốn bước lên tát cho cô mấy phát để cô tỉnh ra, nhưng đương nhiên hắn không nỡ làm như vậy.
- Em phải đi bao lâu?
- Nhanh thì một tháng, lâu thì hai ba tháng, còn phải xem tình hình cụ thể nữa.
Tần Xuyên không ngờ phải đi lâu như vậy. Mặc dù rất nhiều binh sĩ trong đội gìn giữ hòa bình sẽ phải ở đó hai ba năm, nhưng Bộ An Ninh phái Liễu Hàn Yên đi, nhất định không phải là nhiệm vụ bình thường.
Cắn chặt răng nghĩ một lát, cuối cùng Tần Xuyên chán nản ngồi lên ghế sô pha, cúi đầu nói:
- Em đi đi, em đã không muốn ở cùng anh đến vậy, thì tùy em. Em yên tâm, lần này anh sẽ không quan tâm đến em đâu, em thích làm gì thì làm…Nhưng, em phải tự bảo trọng.
Liễu Hàn Yên ừm một tiếng, rồi kéo vali đi ra cửa.
Khi đến cửa, cô quay đầu lặng lặng nhìn bóng lưng chồng, muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng. Cuối cùng cô vẫn không nói gì.
Sau khi cô đi khỏi, Tần Xuyên cũng không còn tâm trí ở nhà nữa.
Hắn lái một chiếc xe đua trong nhà để xe ra, phóng như bay ra khỏi nhà.
Nếu nói là không tức thì là giả. Nhưng hắn cũng biết rằng, Liễu Hàn Yên làm vậy, cũng là vì không muốn phá hoại sự tự do của hắn.
Nói ra thì, vốn cô ấy muốn tốt cho hắn, nhưng cách làm của cô ấy khiến Tần Xuyên tức điên.
Hơn nữa, hắn cũng không thể đi trách Bộ An Ninh Quốc Thổ. Bởi lẽ đây là điều tự Liễu Hàn Yên chọn. Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, trách ai được đây?
Liễu Hàn Yên đã không muốn hắn giúp cô, thì hắn đành phải làm tùy hoàn cảnh vậy. Nếu như sau này cô ấy gặp phải điều gì nguy hiểm, thì hắn sẽ dùng thân phận Kiếm Ma giúp cô ấy thoát nạn.
Tần Xuyên không muốn Liễu Hàn Yên biết hắn chính là Kiếm Ma. Không phải là hắn cố ý lừa dối cô. Mà hắn chỉ muốn có một thân phận vừa không bị cô ấy bài xích, vừa có thể bảo vệ cô ấy.
…
Đi lòng vòng mấy vòng trên cao tốc, Tần Lôi lái xe đến công ty mình.
Đã lâu rồi hắn không gặp Lục Tích Nhan và Diệp Tiểu Nhu. Hai cô ấy rất thông cảm cho hắn bận, nên không tự nhiên mà liên lạc với hắn. Tần Xuyên rất áy náy vì điều này.
Lần này đến công ty không giống như lần trước, bảo vệ và nhân viên đều không biết hắn là ai. Lần này vừa thấy ông chủ tới, ai nấy đều cười rất cung kính.
Tần Xuyên gọi điện cho Lục Tích Nhan, mới biết cô không ở trong công ty. Cô đã đến thị sát ở xưởng của nhà cung cấp.
May mà gặp được Diệp Tiểu Nhu đang làm việc trong văn phòng. Tần Xuyên cũng không đến nỗi về tay không.
Diệp Tiểu Nhu mặc một bộ đồ công sở màu đen. Trải qua quá trình rèn luyện, cô đã có khí chất của một người làm văn phòng thành phố. Không còn là cô sinh viên non nớt làm thêm trong quán Net ngày trước nữa.
Theo những gì Lục Tích Nhan nói, giờ đây Diệp Tiểu nhu đang tiếp nhận nhiều công việc hơn, chức vị cũng tăng dần.
Thấy Tần Xuyên đột nhiên đến tìm cô, Diệp Tiểu Nhu hơi xấu hổ, mặt hơi đỏ lên. Cô bỏ lại đống công việc, đứng dậy.
- Anh Tần Xuyên, sao tự nhiên anh lại đến đây? Em nghe chị Bạch Dạ nói anh đi nước ngoài rồi mà.
- Anh vừa về hôm qua. Anh không làm phiền công việc của giám đốc Diệp chứ?
Tần Xuyên nói đùa.