Diệp Tiểu Nhu càng xấu hổ hơn. Cô cúi đầu nói:
- Anh Tần Xuyên đừng đùa em nữa. Em chỉ làm được một số công việc cơ bản thôi. Tổng giám đốc Lục đã sắp xếp cho em vào vị trí giám đốc bộ phận, em thấy thật áp lực.
Xung quanh phòng làm việc có lẽ không ai nhìn được bên trong. Tần Xuyên bèn bước đến ôm lấy Diệp Tiểu Nhu rồi hôn cô.
- Đừng sợ, có ông chủ lớn là anh ủng hộ em, em cứ mạnh dạn mà làm.
Diệp Tiểu Nhu thì không nghĩ như vậy:
- Chính vì em “đi cửa sau” vào, nên em càng không thể khiến anh Tần Xuyên mất mặt. Cha em cũng nói, nếu không thích hợp làm ở tầng lớp quản lý, thì cứ làm từ cấp cơ sở.
Tần Xuyên cười nói:
- Không được. Anh đã hứa với chú Đông Cường, sẽ nuôi em béo trắng ra. Sao có thể để em làm những công việc vừa bẩn vừa mệt chứ? Hơn nữa, em còn là người đại diện hình ảnh của công ty ta đấy! Còn phải để em đi quay quảng cáo mà!
Diệp Tiểu Nhu càng đỏ mặt:
- Đừng nói đến đoạn quảng cáo đó nữa! Đến giờ em vẫn chưa dám xem. Tivi cứ phát đến đoạn đó, là em bật kênh khác ngay.
Tần Xuyên cười ha ha, trêu cô gái tính cách đơn giản này, hắn cảm thấy thoải mái hơn nhiều, bèn hỏi:
- Tiểu Nhu Nhu, anh dẫn em ra ngoài ăn trưa nhé. Sắp đến trưa rồi.
Diệp Nhu Nhu nghe vậy, vừa muốn vui vẻ đồng ý, nhưng nghĩ một lát, lại nói:
- Không được rồi, em còn phải đi thị sát một cửa hàng. Bởi lẽ doanh thu của cửa hàng đó gần đây cứ đi xuống. Chị Lục bảo em đi thị sát cũng là cho em cơ hội để rèn luyện.
- Thế cũng đơn giản mà. Anh đi với em. Ông chủ đi kiểm tra cửa hàng cấp dưới, không ai dám từ chối chứ?
Tần Xuyên cười nói.
Diệp Tiểu Thiên vui vẻ gật đầu:
- Ừm, anh Tần Xuyên đi cùng em, em càng yên tâm hơn.
Tần Xuyên bèn nghĩ, nếu vợ hắn cũng dịu dàng như Diệp Tiểu Nhu, muốn dựa vào hắn bất kỳ lúc nào, thì có phải đỡ không.
Nửa tiếng sau, Tần Xuyên dẫn Diệp Tiểu Nhu đến một cửa hàng trong khu thương mại ở thành phố Đông Hoa.
Bước đến tiệm bán đồ ăn vặt, chủ yếu là bán bánh nướng này, mặc dù đã là giờ ăn trưa, nhưng quả nhiên nếu so sánh với những nhà hàng khác, doanh thu của nó thấp hơn.
- Trước kia, doanh thu của cửa hàng này luôn nằm trong top đầu của công ty ta, nhưng gần đây doanh thu giảm đi 40%. Đây là một ví trí làm ăn rất tốt, vì thế chị Lục nói nhất định phải tìm ra vấn đề trong đó.
Diệp Tiểu Nhu giải thích với Tần Xuyên.
Tần Xuyên gật đầu, bước vào trong cửa hàng rồi nhìn quanh một lượt.
Chủ cửa hàng là một người đàn ông trung niên cao gầy ăn mặc rất gọn gàng. Hình như cũng quen Diệp Tiểu Nhu, y bèn cười chào cô.
- Giám đốc Diệp đến rồi.
Diệp Tiểu Nhu đáp lại bằng một nụ cười khá “nghề”:
- Chủ tiệm Trương, tôi giới thiệu một chút. Đây là Chủ tịch Tần, cũng là ông chủ lớn của công ty ta. Hôm nay anh ấy đến công ty thị sát, nên ngỏ ý muốn đến cửa hàng ta để tìm hiểu tình hình.
- A?
Chủ tiệm trương ngớ ra, những nhân viên phục vụ khác cũng vậy. Họ còn tưởng Tần Xuyên là tùy tùng của Diệp Tiểu Nhu kìa. Không ngờ đây lại là ông chủ lớn! Dù sao thì cũng do tuổi Tần Xuyên cũng chỉ sàn sàn Diệp Tiểu Nhu.
Tần Xuyên cười xua tay, tìm một chỗ trống ngồi xuống nói:
- Mọi người cứ nói chuyện đi. Tôi đang đói bụng, cho tôi hai chiếc bánh nướng mù tạt khô và một bát hoành thánh thịt lợn rau cần lớn.
Chủ tiệm Trương vội gật đầu, bảo nhân viên phục vụ đi chuẩn bị.
Diệp Tiểu Nhu tưởng Tần Xuyên sẽ giúp cô hỏi tình hình, kết quả, Tần Xuyên vừa tới đã đòi ăn. Cô đành hắng giọng, hỏi:
- Chủ tiệm trương, đã tìm thấy nguyên nhân khiến doanh thu đi xuống chưa?
Chủ tiệm Trương phiền não chau mày nói:
- Giám đốc Diệp, đã tìm được nguyên nhân vấn đề rồi. Trước đó tôi cũng không hiểu về mấy khoa học kỹ thuật tiên tiến lắm. Hóa ra là do có vài người khách cũ đã viết mấy bình luận xấu dài đến vài trăm chữ trên trang web đánh giá.
Giờ đây, những thanh niên đi dạo trong khu thương mại này, thấy cửa tiệm có nhiều khuyết điểm vậy, liền không vào nữa. Nhưng thật ra những người khách đó quá khắt khe, họ bới móc vấn đề quá đáng.
Tôi nghĩ, liệu có thể bảo công ty liên lạc với trang web đánh giá trên điện thoại đó, bảo họ xóa bình luận đi không. Nếu không chúng ta nỗ lực thế nào cũng vô ích.
Diệp Tiểu Nhu nghe vậy, vội lấy điện thoại ra, mở một phần mềm đánh giá:
- Là phần mềm đánh giá này sao?
- Đúng vậy, có lần nhân viên phục vụ của chúng tôi nhìn thấy có người khác, vừa ăn một nửa đã viết bình luận trong đó, nên tôi mới phát hiện ra vấn đề!
Chủ tiệm Trương nói.
Diệp Tiểu Nhu gật đầu, mở những bình luận dài nhất ở trên cùng.
- Giám đốc Diệp, cô đọc xem, trong đó nói rằng bánh nướng của chúng ta bị ướt, lúc đưa cho khách ăn nhũn hết cả rồi. Nhưng lần đó là do nước canh bị đổ lên một cái bánh. Lúc đó khách cũng không yêu cầu đổi, nếu không chúng tôi đã đổi cho anh ta rồi.
Họ còn nói, nền nhà chúng ta rất bẩn. Nhưng hôm đó trời mưa, khách mang ô cả vào trong, khắp nơi đều là nước, chúng tôi cũng không thể dọn dẹp ngay được.
Ngoài ra họ còn nói giá của mấy món ăn đặc sắc của chúng ta đều đắt lên. Đó cũng không phải do chúng ta mà, do giá nguyên liệu đầu vào cũng đắt lên…
Diệp Tiểu Nhu đọc xong bình luận này, bèn chau mày, do dự một lúc, mới nói:
- Chủ tiệm Trương, tôi hiểu ý của ông. Những lời lẽ trong này đúng là không khách quan lắm. Nhưng, liệu có phải chúng ta cũng có một số điểm cần phải cải tiến hay không?
Chủ tiệm Trương thở dài:
- Giám đốc Diệp, tôi làm nghề này cũng hai mươi mấy năm rồi. Hàng ngày dậy lúc 4 giờ sáng, 10 giờ tối nghỉ. Tết nhất cũng chỉ nghỉ hai ba ngày. Cô cũng biết sự vất vả của chúng tôi mà.
Sau khi vào công ty chúng ta, tôi cũng rất cẩn thận, nghĩ đủ mọi cách để đi theo thời đại, cải tiến sản phẩm. Nhưng làm nghề này cũng khó khăn lắm. Đâu có thể hoàn hảo được.
Nghe những lời này, Diệp Tiểu Nhu mím môi, gật đầu nói:
- Mọi người cũng có khó khăn riêng…Vậy tôi sẽ nói chuyện với Tổng giám độc Lục, để cô ấy liên lạc với trang web này xem có xử lý được những bình luận đó không.