Chủ tiệm Trương vui vẻ gật đầu:
- Vâng vâng, nhờ cả vào Giám đốc Diệp. Giám đốc Diệp cũng ăn chút nhé?
Diệp Tiểu Nhu thấy Tần Xuyên đang ăn bánh nướng nhồm nhoàm, bèn ngồi xuống, ăn cùng với hắn.
Tần Xuyên ăn rất tốt. Hắn uống hết cả bát canh hoành thánh, vỗ vỗ bụng, thoải mái thở ra môt hơi.
- Tiểu Nhu, những món ăn đặc sắc này đều do em cải tiến đúng không? Ngon lắm.
- Cũng không phải tất cả đều là công thức của em. Có một số là do em mua từ những tiệm lâu năm khác. Anh Tần Xuyên thích ăn là tốt rồi. Vậy chúng ta đi nhé?
Diệp Tiểu Nhu hỏi.
- Đừng vội.
Tần Xuyên cười, vẫy tay với chủ tiệm Trương.
Chủ tiệm Trương vội bước tới, cẩn thận cười nói:
- Tổng giám đốc Tần, anh thấy ăn được không?
- Ngon mà, lão Trương, ông ngồi xuống đi, tôi nói chuyện với ông vài câu.
Tần Xuyên nói.
Chủ tiệm Trương rầu rĩ nhìn sang Diệp Tiểu Nhu. Nhưng Diệp Tiểu Nhu cũng không hiểu. Không biết Tần Xuyên muốn nói gì.
Ông ta hơi lo lắng ngồi xuống:
- Tổng giám đốc Tần, sao thế?
- Lão Trương, bình thường ông có hay xem phim Hollywood không?
Tần Xuyên hỏi.
Chủ tiệm Trương ngây người, lắc đầu nói:
- Bình thường tôi không có thời gian, cũng không đi rạp chiếu phim bao giờ. Nhưng có lúc chiếu trên ti vi thì tôi vẫn xem.
- Vậy à, vậy ông cũng biết, phim được dựng lên từ kịch bản đúng không.
- Đương nhiên rồi, là do người đạo diễn viết. Tôi biết mà. Tổng giám đốc Tần, anh nói đến những điều này để làm gì?
Chủ tiệm Trương không hiểu.
Tần Xuyên gật đầu cười nói:
- Một bộ phim thành công, ở giai đoạn trù bị, phải viết kịch bản cho thật tỉ mỉ.
Ở Hollywood, khi dựng phim, vì nhà tại trợ và bên công ty phim luôn có sự xung đột về mục đích đạt đến (lợi nhuận và nghệ thuật), nên kịch bản cứ phải sửa đi sửa lại, đến khi có một kịch bản cả đôi bên cùng chấp nhận được thì thôi.
Ở Mỹ, có một chuyên gia kịch bản phim – Linda Segar, chuyên làm nhiệm vụ cung cấp ý kiến sửa đổi cho kịch bản, để người bỏ tiền và kẻ làm công đều thoải mái.
Linda Segar đã tư vấn cho hơn 2000 kịch bản phim. Bà đã từng đọc được rất nhiều kịch bản xuất sắc, chỉ vì hai bên cứ tranh cãi mãi, cuối cùng bị chà đạp. Có thể nói rằng, nếu không giải quyết được xung đột mâu thuẫn thì không thể thành công.
Bà đã viết rất nhiều sách về viết kịch bản. Đây đều là những kinh nghiệm của bà. Bà nói, những kịch bản thật sự thành công đều là những kịch bản đã bị “chà đạp”, mà vẫn chinh phục được người xem. Chứ không phải là những kịch bản không chịu thỏa hiệp, cứ cho rằng mình không có vấn đề gì.
Cứ mãi trách yêu cầu của người khác không hợp lý, nhưng tại sao không chủ động nói chuyện, để thảo luận sâu hơn về những thực tế không hợp lý trước mắt, để đạt được một sự hợp lý khác.
Cũng giống như nhà hàng này của chúng ta. Khách đến đây tiên tiền, cho chúng ta tiền, nhưng chúng ta phải cung cấp cho khách đồ ăn thức uống và các dịch vụ khác. Giữa chúng ta cần phải nói chuyện và hiểu nhau, tìm được một sự cân bằng chung, mới có thể giải quyết mọi việc.
Nói đến đây, Tần Xuyên nhấc cốc nước bên cạnh lên nói:
- Ông nhìn xem, tôi chưa dùng cốc nước này, nhưng bên trong vẫn dính cặn bẩn. Mặc dù rất ít nhưng vẫn có, rửa chưa sạch.
Tần Xuyên lại chỉ vào nền nhà:
- Hôm nay trời nắng, không thể nói rằng có khách mang ô vào làm bẩn sàn nhà đúng không. Nhưng giấy ăn ở trên sàn nhà là sao?
Ngoài ra tôi còn phát hiện thấy, có bàn vẫn còn vết dầu. Mùa đông lạnh rồi mà cũng không có chỗ cho khách treo quần áo…
Tần Xuyên nói một loạt những vấn đề trong cửa hàng, khiến cho chủ tiệm Trương bắt đầu đỏ mặt.
- Chủ tiệm trương, điều thật sự khiến ông cảm thấy khó chịu, không phải là những khách quen kia đánh giá thấp cửa hiệu, mà là vì, những bình luận kia lại nói đúng vào những vấn đề có thật của cửa hàng. Những gì họ nói đã động đúng điểm yếu của ông, đúng không?
Chủ tiệm Trương yên lặng, mặt xấu hổ, không nói nên lời.
Diệp Tiểu Thiên thì càng ngạc nhiên về Tần Xuyên. Như lần đầu gặp người đàn ông này vậy.
Cô ngày càng khâm phục học thức của Tần Xuyên. Hắn luôn mang lại cho cô những điều bất ngờ.
Tần Xuyên mới đứng dậy nói:
- Những đánh giá thấp trên trang web kia, chúng tôi sẽ không bảo trang web xóa đi. Nhưng tôi sẽ bảo họ liên lạc với những người khác đó, đưa cho họ phiếu giảm giá, bảo họ lần sau đến cửa hàng tiếp để xem chúng ta có thay đổi và tiến bộ hay không.
Đến lúc đó, Chủ tiệm Trương, ông có thể nói chuyện với họ. Tôi tin rằng, những người khác đã viết bình luận đó nhất định có cảm tình thật sự với cửa hàng này, đúng chứ?
Chủ tiệm Trương đứng dậy, mặt kính nể Tần Xuyên:
- Chủ tịch Tần, anh nói đúng. Tôi lớn tuổi rồi, thật sự mặt cũng dày rồi. Hôm nay tôi sẽ họp mặt tất cả nhân viên, cải tiến tất cả mọi chi tiết.
Tần Xuyên đứng dậy vỗ vỗ vai ông ta, sau đó cùng Diệp Tiểu Nhu rời khỏi cửa hàng.
Vì không vội về công ty, Tần Xuyên nắm tay cô dạo trong khu mua sắm, muốn mua cho Diệp Tiểu Thiên gì đó.
Nhưng Diệp Tiểu Nhu cứ không chú ý, thi thoảng lại nghĩ đi đâu đó.
- Tiểu Nhu, em sao thế, có tâm sự sao?
Tần Xuyên ân cần hỏi.
Cô gượng cười:
- Em chỉ đang nghĩ, anh Tần Xuyên thật là giỏi mọi thứ. Chỉ dùng một thời gian ngắn mà đã khiến chủ tiệm Trương phải đỏ mặt. Nếu bình thường anh đi làm trong công ty, thì không biết sẽ có bao người sùng bái anh.
Tần Xuyên cười:
- Vì chủ tiệm Trương là một người thật thà. Không phải ai cũng dễ nói chuyện như vậy đâu.
Diệp Tiểu Nhu hơi hụt hẫng:
- Nhưng ngay cả một người thật thà như vậy em cũng không thuyết phục được…Anh Tần Xuyên, em thấy mình thật vô dụng.
Mặc dù em thấy chủ tiệm Trương có chỗ sai, nhưng em không biết phải nói với ông ấy thế nào. Hơn nữa em lại dễ mềm lòng, nghe ông ấy kể khổ một chút, là em không còn nhẫn tâm nói thêm gì nữa…Em thế này có phải không thể làm quản lý được đúng không.
Tần Xuyên đã hiểu cô đang nghĩ gì, bèn giơ tay nhéo gương mặt của cô:
- Nha đầu ngốc, không phải em vô dụng, mà là em quá tốt bụng, nhưng…Có lẽ em không hợp với công việc hiện tại lắm.
Diệp Tiểu Nhu cười khổ:
- Thật ra em đã biết điều này từ lâu, em không rành về quản lý, sao có thể vội vàng đi làm giám đốc chứ.