Mặc dù Diệp Tiểu Nhu không hề có kinh nghiệm, nhưng chỉ cần hít lấy hơi thở của hắn, cảm nhận cơ thể cường tráng khi hắn đè lên người cô, đã đủ làm cô mê muội, quên hết tất cả mọi thứ xung quanh.
Cô giống như một con thuyền nhỏ giữa biển khơi, bị sóng đánh lên, không biết sẽ trôi về đâu.
Khi một dòng nước lũ cuộn trào tiến vào cơ thể cô, mắt cô nhòe lệ…
Có nằm mơ cô cũng không ngờ rằng, một người cô gặp bên đường, được cô giới thiệu vào làm trong quán Net, sẽ thay đổi vận mệnh của cô.
Khi duyên phận cuối cùng cũng đơm hoa kết trái, niềm vui sướng hạnh phúc này, khiến Diệp Tiểu Nhu say đắm.
Hơn nửa tiếng sau, lần đầu vui vẻ của hai người kết thúc. Diệp Tiểu Nhu thở hổn hển, như hết hơi vậy. Bởi lẽ sức công phá của Tần Xuyên quá mạnh.
Tần Xuyên thương xót sờ gương mặt cô. Nhưng trong lòng cũng rất đắc ý, bởi lẽ Diệp Tiểu Thiên đã đạt đỉnh, cơ thể run rẩy không ngừng.
Hắn ôm lấy cô, hai người nằm cạnh nhau, cảm nhận sự ấm áp.
- Anh Tần Xuyên.
Diệp Tiểu Nhu nói nhỏ:
- Em liệu có mang bầu đứa con của anh không?
Tần Xuyên ngạc nhiên, trả lời:
- Chắc là không. Anh đã sử dụng vài biện pháp rồi. Sao, em sợ có bầu à?
- Không, sao em lại sợ chứ. Cha em hỏi em, bao giờ thì sẽ có con với anh. Dù chúng ta không lấy nhau, nhưng ông cũng mong có cháu ngoại.
Diệp Tiểu Nhu nói.
Tần Xuyên tò mò hỏi:
- Em còn trẻ như vậy, còn chưa nhận bằng tốt nghiệp, vậy mà đã muốn sinh con chăm con rồi sao?
- Muốn chứ. Bởi vì đó là con của anh Tần Xuyên.
Diệp Tiểu Nhu cười rạng rỡ.
Tần Xuyên cảm động đến nỗi không biết nói gì hơn. Có lẽ, vấn đề này là vấn đề tất yếu đối với cô, nhưng đối với hắn, lại là một trách nhiệm rất nặng nề.
Hắn nắm chặt tay Diệp Tiểu Nhu, trịnh trọng nói:
- Em yên tâm, đợi đến khi anh thấy thời cơ đã thích hợp, không có vấn đề gì nữa, nhất định anh sẽ nhờ em sinh cho anh một đứa bé xinh đẹp khỏe mạnh.
Diệp Tiểu Nhu cũng không hỏi tại sao phải đợi thời cơ. Cô chỉ cười ngọt ngào, vui vẻ gật đầu.
Một đêm ấm áp trôi qua.
Tần Xuyên không muốn cô quá mệt, nên chỉ đòi một lần, không giày vò Diệp Tiểu Nhu nữa.
Sáng ngày hôm sau, hai người ăn sáng trên thuyền, Tần Xuyên bèn muốn dẫn Diệp Tiểu Nhu về công ty.
Lục Tích Nhan cũng đã về. Ba người có thể nói chuyện về việc để Diệp Tiểu Nhu bỏ việc, chuyển sang quản lý quỹ từ thiện.
Nhưng Tần Xuyên vừa xuống thuyền, đi đến chỗ đỗ xe, bèn phát hiện ra điều gì đó không ổn. Hắn uay đầu lại nhìn, phát hiện ra ở phía không xa đang có một chiếc du thuyền hơi nhỏ hơn đỗ ở đó.
- Sao vậy, anh Tần Xuyên?
Diệp Tiểu Nhu thấy hắn ngẩn người, liền hỏi.
Tần Xuyên cười cười:
- Anh đi chào hai người bạn, em ngồi trong xe đợi anh một chút.
Diệp Tiểu Nhu cũng không nghi ngờ gì, ngoan ngoãn ngồi vào trong xe.
Tần Xuyên đi tới bên cạnh chiếc du thuyền, tung người lên, lướt qua khoảng cách ba, bốn thước, đáp xuống du thuyền.
Trên boong thuyền, hai thanh niên mặc sao sơ mi, đeo kính mát, đang chỉ trỏ phong cảnh xa xa trên biển, chuyện trò vui vẻ.
Nhìn thấy Tần Xuyên, một trong hai người hỏi:
- Người anh em, có chuyện gì sao?
Tần Xuyên nhìn họ, cười cười:
- Cau này phải để tôi hỏi hai người, mới sáng sớm đã theo dõi tôi, có chuyện gì sao?
- Theo dõi?
Hai người kia tỏ vẻ rất kinh ngạc.
Người còn lại nó:
- Người anh em đã hiểu lầm rồi, chúng tôi là khách trên thuyền này.
- Thật sao?
Tần Xuyên nhếch miệng:
- Tuy hai người không có nội công, nhưng vừa rồi trông thấy tôi nhảy cao và xa như vậy, nhưng không hỏi một câu, chút kinh ngạc cũng không có, như vậy có kỳ lạ quá không?
Hai thanh niên ngạc nhiên, đưa mắt nhìn nhau, im lặng.
Vẻ mặt vô cùng lạnh lùng và ác nghiệt:
- Cho hai người một cơ hội, nếu không nói thật, tôi sẽ làm hai người, ném xuống biển cho cá ăn...Tốt nhất là suy nghĩ cho kỹ càng, dù sao tôi giết hai người rồi, cũng sẽ không có ai báo thù cho hai người đâu!
Cảm nhận sát khí lạnh lẽo từ Tần Xuyên, rốt cuộc hai người kia không đóng kịch nữa, vội tháo kính mát xuống, xin Tần Xuyên tha thứ.
- Xin lỗi Tần tiên sinh, chúng tôi là đặc công của Quốc An (viết tắt của Ban An ninh Quốc gia), chúng tôi được phái tới để quan sát hành tung hàng ngày của ngài, cũng không có ác ý gì khác! Xin ngài đừng hiểu lầm!
Nói xong, hai người con đưa giấy chứng nhận dặc công của mình ra, sợ Tần Xuyên giết mình, họ cũng biết Tần Xuyên có tu vi cực cao.
Họ nghĩ mình không có tu vi võ công, chỉ dựa vào kỹ năng theo dõi cao siêu của đặc công thì có thể ẩn nấp rất tốt, nào ngờ, sự nhạy bén của Tần Xuyên vượt xa tưởng tượng của họ.
Tần Xuyên nhíu mày:
- Đặc công? Tại sao muốn theo dõi tôi?
- Chuyện này...Chúng tôi cũng không rõ lắm, chúng tôi không có quyền biết nguyên nhân cụ thể.
Hai đặc công thành thật trả lời, quả thật là họ không biết.
Tần Xuyên cũng không muốn lãng phí thời gian, bèn bảo hai người kia biến di.
Hắn gọi điện thoại cho Tống Bảo Khôn (1), không bao lâu sau, Tống Bảo Khôn nhận điện thoại.
- Lần này là chuyện gì vậy?
Đối với việc không thể mời được Tần Xuyên vào Quốc An, Tống Bảo Khôn vẫn hết sức buồn phiền.
Tần Xuyên càng cáu kỉnh, nói:
- Mau cho đặc công của các ông biến càng xa càng tốt, nếu lại để tôi phát hiện có người theo dõi tôi, gặp một người tôi giết một người, gặp hai người tôi giết cả hai!
- Đặc công? Theo dõi cậu? Cậu nói bậy nói bạ cái gì vậy? Tôi phái người theo dõi cậu hồi nào?
Tống Bảo Khôn không hiểu.
- Những người kia cầm giấy chứng nhận của Quốc An, mẫu khó in như vậy mà còn có thể làm giả sao?
Tống Bảo Khôn khíu mày suy nghĩ:
- Ban đặc công do con gái của tôi là Tống Viện phụ trách, chuyện này tôi sẽ cùng nó thu thập chứng cứ, nếu đúng là người của Quốc An chúng tôi, tôi sẽ xử lý thỏa đáng cho cậu.
Tần Xuyên nghe giọng của ông ta, hình như cũng không biết rõ tình hình, cũng tạm tin.
Hắn cúp điện thoại, trở lại trong xe, nở nụ cười, vờ như không có chuyện gì.
- Đánh xong rồi chào hỏi? Là hộ gia đình ở đây sao? Sao đột nhiên họ lại bỏ đi?
Diệp Tiểu Nhu hỏi.
Tần Xuyên nhún vai:
- Không phải, họ là khách của bên đó, anh tưởng nhà hàng xóm kia! Không sao...Chúng ta tới công ty đi!
- Ừ, chị Lục đã chờ chúng ta ở văn phòng rồi.
...