Văn phòng của Phó trưởng ban Quốc An.
- Vô lý!
Tống Bảo Khôn vỗ bàn một cái, vẻ mặt bất mãn nhìn Tống Viện, con gái lớn của mình, mặc quân phục, đang đứng trước bàn.
- Có khi nào ta ra lệnh cho con phái người theo dõi Tần Xuyên không hả? Chẳng lẽ con không biết hắn có thực lực cao cấp tiên thiên? Phái tới vài đặc công là có thể theo dõi được hả? Nếu vậy thì võ giả cao cấp tiên thiên cũng chẳng đáng giá lắm đâu!
Có vẻ như Tống Viện có phần không phục:
- Phái đặc công theo dõi người khả nghi, vốn là phạm vi chức quyền mà con có thể làm, chỉ là con không ngờ Tần Xuyên lại nhạy bén đến mức đó.
- Con làm như vậy, sẽ chỉ làm Tần Xuyên càng ngày càng xa cách Quốc An chúng ta, sinh ra bất mãn đối với Tống gia chúng ta!Rốt cuộc là con nghĩ cái gì trong đầu vậy?
Tống Bảo Khôn chất vấn.
- Con nghĩ, sự nghi ngờ của tướng Nạp Lan Anh Kỳ là có căn cứ, rất có thể Tần Xuyên có liên quan với tên Kiếm Ma kia. Người này vô cùng nguy hiểm, tiến hành theo dõi hắn là điều cần thiết.
Tống Viện nói.
Tống Bảo Khôn hừ lạnh:
- Quả nhiên là ý kiến của Nạp Lan Anh Kỳ, người của hắn không đủ, cho nên mới bảo con giúp hắn. Chẳng lẽ cho tới bây giờ, trong lòng con còn chưa gạt bỏ được người đàn ông kia?!
Tống Viện không hé môi, một mực im lặng.
- Ài...
Tống Bảo Khôn thở dài, hơi bất đắc dĩ:
- A Viện, với tư cách là cha của con, ta khuyên con một câu cuối cùng, cho dù kiếp này con không muốn lập gia đinh với ai khác, ta cũng không cho phép con lấy Nạp Lan Anh Kỳ! Trong lòng hắn suy nghĩ cái gì, ta hết sức rõ ràng! Hắn không đáng để con yêu!
Tống Viện cắn răng:
- Con biết rõ người con thích là người như thế nào.
- Con...
Tống Bảo Khôn không còn lời nào để nói, khuyên nhiều năm như vậy rồi, ông cũng không muốn nó thêm nữa, chỉ trầm mặt xuống, nói:
- Tóm lại, ta không cho phép con phái bất cứ ai theo dõi Tần Xuyên. Kiếm Ma là Kiếm Ma, tất cả mọi người đều tận mắt nhìn thấy việc đó, xác định rõ ràng là không liên quan gì tới Tần Xuyên rồi, không được nghi ngờ vô căn cứ nữa!
Tuy vẻ mặt không cam lòng, nhưng Tống Viện đành cúi chào:
- Vâng, thủ trưởng!
...
Việc đặc công theo dõi khiến Tần Xuyên cảnh giác, mấy ngày kế tiếp, hắn đều để ý xem có người dùng thiết bị giám sát để đối phó với mình hay không.
Cũng may, có vẻ như Tống Bảo Khôn giữ lời, nói sẽ không tiếp tục phái người, quả thật không phái đặc công nào tới nữa.
Nhân thời gian này, Tần Xuyên cũng nhờ Bạch Dạ tìm giúp một tổ chức chuyên làm từ thiện, thành lập một quỹ từ thiện mới.
Quỹ này gọi là “Quỹ Tiểu Nhu”, rất có ảnh hưởng.
Diệp Tiểu Nhu đảm nhiệm việc phụ trách tài chính và người phát ngôn của quỹ, ngay cả ký hiệu tên quỹ, cũng được ghép từ chữ cái đầu của tên Diệp Tiểu Nhu.
Để tránh người ngoài ngờ vực vô căn cứ, Bạch Dạ thông qua mấy công ty hải ngoại do cô nắm trong tay, rót tài chính vào quỹ Tiểu Nhu này, thật ra cũng đều là tiền của Tần Xuyên.
Hai dự án đầu tiên được quỹ khởi động, một là cung cấp trợ giúp nhân đạo cho những người nhà của vụ huyết án Phù Tang, hai là cung cấp viện trợ giáo dục, kể cả xây dựng, sửa chữa trường học, làm đường tới trường cho trẻ em mấy tỉnh tương đối nghèo khó.
Đối với công tác mới này, Diệp Tiểu Nhu rất nhiệt tình, hơn nữa càng chủ động, việc quay phim, chụp hình tuyên truyền, đều rất hào phóng.
Tần Xuyên cảm thấy, công việc chuyên đi trợ giúp người khác, có lẽ là thích hợp nhất đối với một cô gái như Diệp Tiểu Nhu.
Thấm thoát đã lập đông, nhiệt độ không khí càng ngày càng thấp, gió mang theo hơi lạnh.
Ban đêm, trong nhà của Diệp Tiểu Nhu, bên bàn ăn vui vẻ và ấm cúng.
Ngoài hai cha con Diệp Đông Cường và Diệp Tiểu Nhu ra, Tần Xuyên và Lục Tích Nhan cũng có mặt, ngay cả hai chủ tớ Bạch Dạ và Freyja, giúp Diệp Tiểu Nhu thành lập quỹ từ thiện, cũng tham dự.
Thật ra sau mấy lần chạm mặt trên du thuyền của Tần Xuyên, Lục Tích Nhan và Diệp Tiểu Nhu đã sớm nhận biết hai chủ tớ Bạch Dạ và Freyja, chỉ là những khi Tần Xuyên không có mặt, mọi người có phần hơi ngượng ngùng.
Có một người da mặt dày như Tần Xuyên điều hòa, mấy cô gái cười cười nói nói, có phần thân thiết.
Đương nhiên, cũng may là tính cách của Bạch Dạ rất giản dị, khá tình cảm, bằng không nếu tính cách cô quyến rũ hoặc bướng bỉnh, Tần Xuyên sẽ khá đau đầu.
- Ngày mai Tiểu Nhu phải đến vùng núi Vân Nam để làm từ thiện, chị chúc em thuận buồm xuôi gió.
Trong bữa tiệc, Bạch Dạ chủ động nâng ly, nói với Diệp Tiểu Nhu.
Diệp Tiểu Nhu cầm lấy ly nước trái cây, cụng ly với Bạch Dạ, cười ngọt ngào:
- Cám ơn chị Bạch!
Mặt Diệp Đông Cường lộ vẻ rất vui mừng, ban đầu ông ta cảm thấy con gái bị thiệt thòi, nhưng giờ đây phát hiện, bất kể là Lục Tích Nhan hay Bạch Dạ, đều rất quan tâm Diệp Tiểu Nhu, cảm giác đó cũng dần dần phai nhạt.
- Chỉ tiếc là Liễu tướng quân ra ngoại quốc rồi, nếu không thì anh Tần Xuyên gọi cô ấy tới, sẽ càng náo nhiệt hơn.
Lục Tích Nhan lại suy nghĩ chu đáo.
Tần Xuyên cười khổ, cũng không biết vợ mình ở Bắc Phi như thế nào, nói:
- Không sao, cô ấy cũng không thích náo nhiệt.
Lúc này, chuông điện thoại di động của Lục Tích Nhan reo lên, có vẻ hơi bất ngờ, cô nhận điện thoại.
- Chú? Có chuyện gì vậy?
Người gọi là chú Đường của Lục Tích Nhan, mặc dù là thân thích, nhưng chưa bao giờ ông gọi điện cho cô.
(1)Có lẽ tác giả nhầm, là Tống Bảo Lâm.