Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 509: Thị trấn

Ở bên kia đầu dây, người chú họ Lục Đại Dũng mới nói vài câu, mặt Lục Tích Nhan đã trắng bệch.

- Hả? Ba mẹ cháu vào bệnh viện!? Chuyện này...sao lại như vậy?

Tần Xuyên và mấy người kia thấy vẻ mặt cô khác thường, bèn lắng nghe cuộc nói chuyện điện thoại, nghe xong, Tần Xuyên nhíu mày.

Nguyên là nhà của Lục Tích Nhan ở quê bị giải tỏa, cơ quan chức năng của địa phương phái người tới từng nhà thương lượng giá tiền đền bù, viên chức trong thôn lợi dụng việc đó để “ăn”, bắt đầu sử dụng đủ loại thủ đoạn hăm dọa, để giảm bớt tiền bồi thường của dân trong thôn.

Rất nhiều người dân chọn cách an phận, lập tức chịu bỏ đi mấy chục nghìn tệ, không dám cứng đối cứng với đám người có chức quyền cấu kết với xã hội đen kia.

Chỉ có Lục Đại Khánh là người cứng cỏi, không chịu thỏa hiệp, nhất định đòi cho được một cái giá đền bù hợp lý.

Một buổi chiều, khi trời vừa sẩm tối, thôn dân phát hiện hai vợ chồng Lục Đại Khánh bị đánh đến hôn mê bất tỉnh trên đường từ đồng ruộng về nhà.

Lục Đại Dũng thở dài:

- Ài, thật ra việc giải tỏa chỗ nhà mình đã thảo luận lâu rồi, ba mẹ cháu cũng suy nghĩ không thoáng, đòi giá hợp lý làm cái gì, như vậy chẳng phải là đối nghịch với lũ lưu manh trong thôn hay sao!

- Bây giờ thì thảm rồi, trời tối om, cũng không biết là ai đánh, dở sống dở chết phải vào bệnh viện nằm rồi, còn không cho chú báo cho cháu biết!

- Chú nghĩ, nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ xảy ra chuyện chết người, cho nên làm sao chú không báo cho cháu biết được? Tiểu Nhan, mau mau về khuyên cha mẹ cháu đi! Chết tử tế làm sao bằng còn sống, không đáng vì chút tiền mà liều chết với cái lũ khốn kiếp đó!

Mắt Lục Tích Nhan đỏ lên, đầy nước mắt, cô thổn thức:

- Hiện giờ cha mẹ cháu thế nào rồi? Bị thương có nặng lắm không?

- Mẹ của cháu còn đỡ một chút, tuy mặt mày hốc hác, nhưng chỉ gãy một cánh tay...Còn cha cháu, do bảo vệ mẹ cháu, hai chân và tay trái đều bị đánh gãy cả rồi! Chúng chừa cánh tay phải lại cho ông ấy, hẳn là để cha cháu ký tên đồng ý giá đền bù! Thật sự là khắp người đều bị thương!

Lục Đại Dũng vừa tức giận vừa đau xót nói.

Lục Tích Nhan không thể ngồi yên được nữa, cô đứng bật dậy, nói:

- Chú, bây giờ cháu đặt vé máy bay ngay đây, ở bệnh viện huyện đúng không chú?

- Đúng vậy, bây...bây giờ cháu đi liền à? Đã muộn thế này rồi...

- Cháu không chờ được nữa rồi! Cháu tắt máy đây!

Lục Tích Nhan cúp điện thoại, lập tức đăng ký vé máy bay bằng điện thoại di động, cũng may hiện nay thông tin phát triển, lúc nào cũng có thể đặt vé máy bay.

Diệp Đông Cường quan tâm hỏi:

- Chuyện thế nào vậy cháu? Anh Lục xảy ra chuyện gì?

Bạch Dạ nghe rõ ràng, giải thích sơ qua một lượt, khiến Diệp Đông Cường nghe xong tức giận vỗ đùi:

- Thật là quá ghê tởm! Giữa ban ngày ban mặt, mà lại có thể làm chuyện như vậy!? Không phải hiện nay người dân có thể tố cáo lên trên sao?

- Chú, Hoa Hạ rộng lớn, hàng người nào cũng có, nhất là ở những nơi tương đối lạc hậu, dân chúng vẫn còn rất sợ quan, hơn nữa quan chức bao che cho nhau, tố cáo rồi thì người tố cáo sẽ gặp nạn ngay!

Bạch Dạ nói.

Trong lòng Tần Xuyên đương nhiên không thoải mái, mặc dù Lục Đại Khánh và Hồ Thúy Lan không ưa hắn, nhưng dù sao thì họ cũng là cha mẹ vợ của hắn.

Hôm nay hai người đột nhiên bị người ta đánh, làm sao hắn có thể chịu được?

- Đặt thêm cho anh một vé, anh đi với em!

Tần Xuyên nói với Lục Tích Nhan.

Lục Tích Nhan sững sờ, lập tức lắc đầu:

- Không cần, để em đi tự giải quyết lấy là được, những người đó đều bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.

- Vấn đề là làm sao em có thể cứng rắn được với bọn chúng? Nói chuyện đạo đức ư? Nếu nói chuyện đạo đức mà giải quyết được, thì sao cha mẹ em lại bị đánh?

Tần Xuyên hỏi.

Lục Tích Nhan cúi đầu, vẻ mặt khổ sở, đúng vậy, nếu đám người kia không đếm xỉa gì tới đạo lý, thì cô có thể làm được gì?

- Chuyện của em cũng là chuyện của anh mà! Ngoan nào, đặt hai vé đi, em đi một mình, anh không yên tâm.

Tần Xuyên dịu dàng khuyên nhủ.

Lục Tích Nhan cảm kích liếc nhìn hắn, cảm thấy vững tâm hơn nhiều, vội đặt hai vé.

Bỏ dở bữa cơm, cũng không kịp thu xếp hành lý, hai người vội vã cầm giấy chứng nhận đi tới sân bay.

...

Cũng may máy bay không đến trễ, khoảng mười giờ đêm, hai người tới tỉnh Sơn.

Thuê một chiếc xe, chạy hơn tiếng đồng hồ, mới tới thị trấn quê nhà của Lục Tích Nhan ở huyện Bình Xương.

Rời xa thành phố lớn xa hoa rực rỡ ánh đèn, bước vào thị trấn lập tức phát hiện ở đây không có nhiều biển quảng cáo, thậm chí còn có thể nhìn thấy sao trời.

Tần Xuyên có cảm giác dường như mình lại trở về Đại Sơn, nhìn Lục Tích Nhan đang ngồi bên cạnh với vẻ mặt lo lắng, nhưng không nghĩ ra cách nào khiến tâm trạng cô khá lên.

Đến bệnh viện huyện Bình Xương, Lưu Đại Dũng mặc một cái áo khoác ngắn màu đen, đang hút thuốc ngồi chờ bên ngoài khu dành cho bệnh nhân nội trú.

Nhìn thấy Lục Tích Nhan bước xuống xe taxi, Lục Đại Dũng lộ vẻ rất kinh ngạc, như không nhận ra, chăm chú nhìn từ trên xuống dưới.

Đến lúc Lục Tích Nhan kêu lên:

- Chú!

Lục Đại Dũng mới tin chắc đó là cháu gái của mình.

- Ái chà, thật là khó tin! Tiểu Nhan à, không nhận ra cháu luôn! Cháu thay đổi rất nhiều nha!

Lục Đại Dũng cười vui vẻ, lại nhìn sang Tần Xuyên:

- Cậu này là...

- Cháu là bạn trai của Tiểu Nhan, tên là Tần Xuyên, chào chú!

Tần Xuyên nói rất tự nhiên.

Lục Đại Dũng “Ồ” lên, cười ha hả:

- Chú có nghe nói, không ngờ là còn trẻ thế này, chào cháu.

Sau khi chào hỏi vài câu, Lục Đại Dũng liền dẫn hai người vào phòng bệnh.

Tuy đêm đã khuya, nhưng vợ chồng Lục Đại Khánh biết con gái sắp về, cũng không ngủ. Thật sự là hai người đều bị thương, trong lòng lại tức giận, cho nên cũng khó mà ngủ được.

Thấy Lục Tích Nhan vừa vào, Tần Xuyên đã theo sau, vẻ mặt hai vợ chồng đều trở nên hơi khó coi.

- Chào bác trai, bác gái.

Mặc dù Tần Xuyên hơi xấu hổ, nhưng vẫn chào hỏi.

- Cha, mẹ, còn đau lắm không?

Lục Tích Nhan thấy vết thương đầy băng gạc trên người cha mẹ mình, nước mắt lập tức không ngừng tuôn rơi.


 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch