Hồ Thúy Lan không làm theo, thấp giọng nói:
- Xé nó, rồi ngày mai bọn Nhị Hắc Tử lại tới, mình lấy cái gì đưa cho chúng?
Lục Đại Khánh im lặng, vẻ mặt đầy bi thương.
- Tôi vô dụng...Tôi thật vô dụng!
Lục Đại Khánh đột nhiên nằm vật xuống gối, răng nghiến chặt, nước mắt uất hận rơi xuống, đẫm ướt cả bao gối.
...
Ở bãi đậu xe của bệnh viện, Trương Lỗi lấy ra hai phong bì, đưa cho phóng viên và người quay phim lúc nãy, nói với nhau vài câu, rồi hai nhóm chia tay.
Lúc này đám Nhị Hắc Tử mới đi tới, hỏi:
- Anh họ, vừa rồi sao lại ngăn em lại? Em có rất nhiều huynh đệ, sao phải sợ một thằng từ đâu tới?
Trương Lỗi cầm cặp công văn gõ lên đầu Nhị Hắc Tử:
- Cậu biết cái gì!? Chính vì hắn ở nơi khác tới, cậu biết rõ bối cảnh sau lưng hắn sao?
- Cẩn tắc vô ưu, thời điểm này không nên đi gây chuyện thị phi, chờ cho công tác giải tỏa lần này xong hoàn toàn, vàng bạc tới tay, mới là điều quan trọng nhất!
- Ha ha, đúng là như vậy, vẫn là bí thư Trương sáng suốt, ha ha!
Nhị Hắc Tử lập tức dẫn đám lưu manh rời đi.
Trong phòng bệnh, hai mẹ con Hồ Thúy Lan và Lục Tích Nhan đang an ủi Lục Đại Khánh, Tần Xuyên ở bên cạnh cũng không nói chen vào, ngồi một mình suy nghĩ.
Đến trưa, Tần Xuyên dẫn Lục Tích Nhan ra một tiệm cơm nhỏ gần bệnh viện, cho cô ăn một bữa thật ngon.
- Nhan Nhan, Trương Lỗi và đám Nhị Hắc Tử đều là người ở thôn em sao?
Thật ra Lục Tích Nhan ăn cũng không thấy ngon, gật đầu:
- Đúng vậy, nhà sang trọng nhất thôn là nhà của Trương Lỗi, Nhị Hắc Tử cũng ở gần đó.
Cô nói xong, sực nhớ tới điều gì, lo lắng nói:
- Tần Xuyên, anh sẽ không đi tìm và ra tay với họ đấy chứ? Em biết, đối với Tần gia, họ chẳng phải là nhân vật lớn lao gì, nhưng nếu làm to chuyện ra, em sợ ảnh hưởng tới anh.
- Em biết võ công của anh cao, cũng không phải chưa từng giết người, nhưng nếu giết nhiều người, không phải là chuyện nhỏ. Chúng ta nên nghĩ xem có cách nào giải quyết ổn thỏa hơn không?
Tần Xuyên cười khẽ, mặc dù Lục Tích Nhan biết chút ít về hắn, nhưng vẫn không rõ ràng, cô không thể nào ngờ được, hai tay hắn đã sớm dính đầy máu, cũng đã trở nên lạnh lùng khi giết người rồi.
Trong mắt nhiều người, hắn đã trở thành Kiếm Ma tàn bạo và đầy máu tanh, hơi sức đâu đi quan tâm tới vài mạng người, huống chi chúng đều đáng chết?
Bất chợt, Tần Xuyên nghĩ tới một vấn đề, Đường Vi và Bạch Dạ đều từng là người trong giang hồ, đương nhiên sẽ không để ý tới mặt đen tối của hắn.
Nhưng Diệp Tiểu Nhu và Lục Tích Nhan là “gái nhà lành”, nếu biết mặt trái của mình, họ có sợ không?
Đột nhiên Tần Xuyên cảm thấy, mình hơi thiếu suy xét, thật ra có nhiều điều mình đã không thẳng thắn nói cho các cô biết, khó tránh khỏi bị nghi ngờ là lừa dối.
- Nhan Nhan, nhà em có cuốc, xẻng này nọ không?
Lục Tích Nhan hoang mang:
- Có, đều là nông cụ, đương nhiên là là nhà em có. Anh hỏi làm cái gì?
Tần Xuyên cười nói:
- Khi nào trời tối, dẫn anh về thôn một chút, nhân tiện cho anh mượn mấy món đó luôn.
Dù Lục Tích Nhan rất muốn biết rốt cuộc hắn có ý đồ gì, nhưng cô cũng muốn về thăm nhà, cho nên liền đồng ý.
Hai vợ chồng Lục Đại Khánh không thể ra ngoài, liền đưa chìa khóa cho Lục Tích Nhan, bảo hắn dẫn Tần Xuyên dạo quanh một chút, cũng không để ý hai người định làm cái gì.
Màn đêm buông xuống, Lục Tích Nhan dẫn Tần Xuyên về tới thôn An Khang, nơi cô lớn lên.
Trong thôn này phần lớn là người già, do thanh niên trái tráng đều ra ngoài làm viêc, chỉ còn lại đám lưu manh ăn không ngồi rồi như đám Nhị Hắc Tử, gây ra tai vạ cho thôn dân.
Bởi vì thôn An Khang có diện tích lớn, cho nên nhân khẩu thưa thớt, khi trời tối, trong thôn gần như tối đen, rất ít nhà thắp đèn dầu, đường trong thôn không một bóng người qua lại.
Nhà Lục Tích Nhan là một căn nhà trệt ba gian, nuôi mấy con dê rừng, một ít gà vịt, sau khi về tới nhà, Lục Tích Nhan theo lời mẹ dặn, liền cho gia súc ăn.
Lục Tích Nhan chạy tới chạy lui thu xếp, lo liệu, rồi ra vườn hái chút rau dưa, lại vào nhà thịt một con gà, không đầy hai tiếng sau, đã có một bàn đồ ăn.
- Đừng chê tay nghề của em, đã lâu em không đụng tới việc bếp núc, có thể nấu không được ngon lắm.
Mang tạp dề, Lục Tích Nhan ngồi xuống cùng ăn cơm chiều với Tần Xuyên.
Tần Xuyên nhìn những đĩa thức ăn ngon lành, mùi thơm ngào ngạt xông vào mũi, cười nói:
- Thật sự là anh tính trật lất rồi, nếu biết trước thế này, đáng lẽ phải cho em đi làm tiệm cơm mới đúng!
- Đừng cười nhạo em, mau nếm thử đi!
Lục Tích Nhan cười, đôi mắt đẹp đã như hai vầng trăng lưỡi liềm.
Tuy ngọn đèn không sáng lắm, bàn ăn cũ kỹ tróc sơn, thậm chí trong không khí còn thoang thoảng mùi nước tiểu và phân gia súc, nhưng Tần Xuyên cảm thấy rất thư thái.
Sau khi “tiêu diệt” một bàn đồ ăn, Tần Xuyên thỏa mãn ợ một cái, Lục Tích Nhan thì vội vàng đi dọn dẹp và rửa chén.
Loay hoay một lúc, Lục Tích Nhan mới phát hiện, Tần Xuyên đang cầm một cái cuốc lấy ở góc nhà.
- Tần đại thiếu gia, không phải ngài muốn thể nghiệm lạc thú ở nông thôn, đêm hôm đi cuốc đất đấy chứ?
Lục Tích Nhan cười tủm tỉm hỏi.
Tần Xuyên mỉm cười:
- Anh không cuốc đất, mà là đi đào hố.
- Đào hố? Đào hố gì?
Lục Tích Nhan thắc mắc.
Tần Xuyên đi tới trước mặt cô, khuôn mặt rất nghiêm nghị:
- Nhan Nhan, anh phải ra ngoài một chút, em có hai lựa chọn, hoặc ở nhà hoặc cùng đi với anh.
- Nếu như em đi, sẽ có thể nhìn thấy anh không giống như em vẫn tưởng tượng...Anh không biết em có muốn nhìn thấy điều đó hay không, càng không biết em có thích hay không, nhưng đó chính là một phần chân thật nhất của con người anh.
- Anh không muốn giấu diếm em, cho nên mới giao quyền lựa chọn này cho em, để tự em quyết định.
Lục Tích Nhan ngơ ngác nhìn Tần Xuyên, theo bản năng, hai tay cô nắm chặt, ánh mắt lộ vẻ bất an, thậm chí hơi sợ hãi.
Cuối cùng, cô cười khổ:
- Anh đã nói như vậy, làm sao em có thể không đi? Em đi với anh!
Tần Xuyên gật gật đầu, cùng đoán được cô sẽ lựa chọn như vậy, đưa tay chỉ cái xẻng bên tường:
- Nhân tiện em cũng cầm cái xẻng đi, thêm người là thêm sức mạnh mà.
...