Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 513: Chính là họ hàng


Căn nhà lầu ba tầng sang trọng nhất thôn, là nhà của bí thư Trương Lỗi.

Mấy năm trước Trương Lỗi có vợ con, nhưng về sau ông ta có bồ nhí, liền ly hôn, con gái theo vợ về ở nhà bên ngoại.

Trương Lỗi cũng thích cảnh sống như vậy, y không thiếu đàn bà, ở một mình càng thoải mái, thường ngày vẫn dẫn gái về nhà truy hoan.

Lúc này đêm tối vắng người, Trương Lỗi đang ở trong phòng ngủ “đại chiến” với nữ kế toán của nhà máy trang phục trong thôn. Hai người đều đã ly hôn, sau mấy lần gặp gỡ ở các bữa tiệc, liền vụng trộm đi lại với nhau.

Cũng không biết vì sao, chó dưới lầu sủa inh ỏi, hai người đang quấn lấy nhau, hoàn toàn không quan tâm.

Mãi đến lúc bò từ người nữ kế toán xuống, Trương Lõi mới nhận ra chó vẫn đang sủa, cảm thấy có gì đó hơi khác thường.

- ĐM..., sao sủa dai vậy? Bình thường có chó khác đi qua, nó cũng không sủa lâu như vậy!

Trương Lỗi chửi thề, rồi cứ trần truồng như vậy đi về phía cửa sổ.

Nữ kế toán hơi bất mãn, giọng nũng nịu kêu lên:

- Ôi, Bí thư Trương, quan tâm đám súc sinh đó làm cái gì? Người ta vẫn còn muốn mà...

- Đồ lẳng lơ! Chờ đó, anh đi uống mấy viên, chơi chết em luôn!

Trương Lỗi cười khà khà, đi tới cửa sổ, nhìn xuống.

Vốn nghĩ rằng, phía dưới cũng không có gì khác lạ, nhưng thoáng một cái, y lại nhận ra có điều bất thường!

Có hai bóng người đang giơ cuốc xẻng đào cái gì trong sân nhà y!

Ăn trôm!? Không đúng! Có ai đi ăn trộm lại làm ầm ĩ như vậy? Cái này...giống như đi trộm mộ vậy!

Trương Lỗi sợ hãi, vội chạy tới lấy điện thoại di động bấm số của Nhị Hắc Tử.

- Anh họ, muộn thế này còn có chuyện gì vậy?

- Trong sân nhà tôi có trộm! Chú tranh thủ tới ngay!

- Cái gì? Còn có kẻ trộm dám tới nhà anh sao? Để em lập tức gọi các anh em tới.

- Gọi cái khỉ mốc! Đợi chú gọi xong, còn kịp sao? Mang súng săn nhà chú tới đây ngay lập tức!

Nhị Hắc Tử giấu súng săn trong nhà, rất phấn khích, hoàn toàn không sợ, luôn miệng vâng dạ, lập tức chạy đi.

Nữ kế toán nghe có trộm, sợ hãi:

- Bí thư Trương, có trộm thật sao? Làm sao đây? Chúng có dao không?

Ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, Trương Lỗi nói:

- Cô chờ ở đây, tôi đã sai Vu Đào tới xử lý, tôi muốn xem kẻ nào cả gan tới đào hố trong sân nhà của Trương Lỗi này!

Nói xong, Trương Lỗi mặc quần áo vào, rồi chạy xuống lầu, nhưng y không mở đèn dưới lầu lên ngay, mà chạy ra cửa sau, chờ Nhị Hắc Tử tới.

Do ở khá gần, chưa tới ba phút sau, Nhị Hắc Tử đã cầm súng săn thở hổn hển chạy tới cửa ra vào.

Cửa nhà Trương Lỗi vốn được điều khiển tự động, y nhấn vào điều khiển từ xa, cửa sắt liền mở ra.

Đến lúc này, Trương Lỗi mới mở công tắc đèn, trong sân lập tức sáng trưng.

Nhị Hắc Tử cầm súng săn nghênh ngang đi tới, nhìn vào sân quát to:

- Bọn mắt mù từ đâu tới!? Tất cả đứng lại cho tao!

Trương Lỗi cũng mở cửa đi ra, nhìn thấy hai người đào hố trong sân nhà mình.

- Hả? Tại sao lại là hai người?

Trương Lỗi và Nhị Hắc Tử đều kinh ngạc.

Hai người đó đương nhiên là Tần Xuyên và Lục Tích Nhan, với khinh công của mình, Tần Xuyên ôm Lục Tích Nhan nhảy vào trong sân rất dễ dàng.

Lúc này trước mặt hai người là một cái hố sâu hơn một thước, rộng gần thước rưỡi, Tần Xuyên vẫn như thường, nhưng Lục Tích Nhan đã mồ hôi đầm đìa rồi.

- Nhan Nhan, em đi qua một bên nghỉ ngơi đi, chỉ cần nhìn là được, đó chỉ là cho em vận động một chút sau khi ăn thôi.

Tần Xuyên thong dong đợi Lục Tích Nhan đi qua một bên, rồi nhìn hai người Trương, Vu, nói:

- Hai người phối hợp tốt lắm nha, đã ở đây cả rồi, khỏi mất công tôi gom hai người lại một chỗ.

- Tao nhớ ra mày rồi! Mày là bạn trai của Lục Tích Nhan! Mày tới đây làm cái gì?!

Vẻ mặt ngang tàng, Nhị Hắc Tử đi tới.

Tần Xuyên cười, đáp:

- Không nhìn ra sao? Tôi đang đào hố!

- Chàng trai, cậu có ý gì? Nửa đêm tới nhà tôi đào vàng sao?! Nhưng tôi là quan chức thanh liêm, không giấu vàng trong nhà!

Trương Lỗi cười lạnh.

Tần Xuyên hỏi lại:

- Ông có biết vì sao lúc ở bệnh viện, tôi nói với ông, chúng ta “Không cần làm quen” không?

Trương Lỗi nheo mắt:

- Vì sao?

Tần Xuyên chỉ cái hố trên mặt đất, vẻ mặt thản nhiên như không:

- Bởi vì đêm nay tôi sẽ chôn ông xuống đó, tôi không cần làm quen với một người chết!!!

Trương Lỗi và Nhị Hắc Tử đều sửng sốt, rồi đều bật cười ha hả.

- Trí nhớ tôi cũng không tốt lắm, biết điều thì mau lấp cái hố này lại, rồi cút khỏi nhà tôi! Bằng không, tôi sẽ báo công an!

Trương Lỗi nói.

Tần Xuyên chẳng thèm nói lời thừa thãi với hai người, cầm lấy cái cuốc, đi về phía Nhị Hắc Tử.

- Má mày...tiểu tử thối, mày bị cái gì vậy? Mày tưởng súng của ông mày là đồ chơi sao?

Tần Xuyên đưa tay trái lên, phóng ra một luồng chân khí, bắn thẳng vào giữa khẩu súng săn, phát ra một tiếng “choang”, khẩu súng trên tay Nhị Hắc Tử liền văng ra, rơi xuống đất!

Nhị Hắc tử hoảng sợ, vội vàng cúi xuống nhặt lên, lại phát hiện cả khẩu súng đã hoàn toàn biến dạng, nòng súng cong queo, không thể bắn được nữa!

- Quỷ...quỷ kìa!

Nhị Hắc Tử kinh sợ ném khẩu súng xuống, quay đầu định bỏ chạy, gã chưa từng gặp người luyện cổ võ, lúc này đã sợ đến mức tè ra quần!

Nhưng Tần Xuyên đã chặn trước mặt gã, túm lấy cổ áo gã, lạnh lùng nói:

- Cầm cuốc lên, đi tới đào hố tiếp cho tôi, đào sâu ba thước, rõ chưa?

Mặt Nhị Hắc Tử tái mét, hoàn toàn không có cách nào chống cự, đành gật đầu, vẻ mặt cầu xin:

- Được...Được...Tôi nghe lời cậu!

Đợi Nhị Hắc Tử tới bên hố tiếp tục đào, Tần Xuyên liền đi tới trước mặt Trương Lỗi.

Trương Lỗi sợ tới mức run cầm cập, cố gượng cười nói:

- Người anh em, tôi biết nhất định là cậu đùa, giết người là bị tử hình đó, cậu sẽ không làm càn, đúng không nào?

- Hóa ra ông cũng biết giết người sẽ bị tử hình, vậy ông giết người ta, thì phải giải quyết như thế nào?

- Tôi ấy à? Tôi là Bí thư thôn, sao lại giết người?

Trương Lỗi chột dạ, gượng cười nói.

Tần Xuyên đút hai tay trong túi quần, ung dung nói:

- Ông không thừa nhận cũng không sao, tôi cũng không phải là công an, càng không phải là quan tòa, tôi không hơi đâu quan tâm rốt cuộc ông đã làm bao nhiêu chuyện thương luân hại lý, dù ông có nói hay không, tôi vẫn vùi ông xuống hố, thế là xong chuyện!

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch