Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 515: Em hạnh phúc không?


Lục Tích Nhan hoảng sợ, cô cũng không biết, tối hôm qua có người nhìn thấy mọi chuyện.

Nhưng Tần Xuyên đã dự liệu trước, cho nên cũng không gấp, hắn lấy điện thoại di động ra, đưa cho Lý Đông.

- Phó cục trưởng Lý, ông ngồi xuống đã, nghe đoạn khẩu cung này rồi hãy quyết định cũng không muộn.

Tần Xuyên cười nói.

Lý Đông nhíu mày, mở ghi âm ra.

Nghe chưa tới một phút, Lý Đông và đám nhân viên đều biến sắc, đoạn ghi âm này liên quan tới cũng không chỉ Trương Lỗi, mà còn dính dáng tới vài nhân vật có máu mặt trong huyện, có thể nói là một vụ xì căng đan lớn.

- Cho dù bản ghi âm này là thật, chúng tôi vẫn phải điều tra rõ ràng, nhưng hai người bị tình nghi nhiều nhất, hãy theo chúng tôi về cục điều tra.

Tần Xuyên cười, lắc đầu:

- Đừng nóng vội, ngồi chờ một lát, người đó cũng sắp tới rồi.

- Người đó? Là ai vậy?

Lý Đông thắc mắc.

Đúng lúc này, trên đường lát đá bên ngoài, hai chiếc xe Jeep công an dừng lại, rõ ràng là xe của Cục Công an!

Một viên công an tuổi chừng ba mấy, bốn mươi, trông khá uy phong đi vào, Lý Đông há hốc miệng mà nhìn.

- Tần...Tần cục trưởng!?

Người đàn ông đó là Tần Phi, Cục trưởng mới được Cục Công an thành phố phái xuống.

Lý Đông giật nảy người, quay lại nhìn Tần Xuyên, lúc này có dùng đầu gối mà suy nghĩ cũng có thể hiểu được, hai người họ Tần này là họ hàng!

- Ha ha! Tần Xuyên, sao lại rảnh rỗi qua đây thế này? Sao không nói với chú một tiếng chứ, chẳng nể mặt nhau gì hết!

Tần Phi gần bốn mươi tuổi, là con trai của anh thứ hai nhà Tần gia. Sau khi xuất ngũ, bèn vào làm công an. Đến năm ngoái vẫn là cấp chính sở.

Vốn tưởng kiếp này không còn hi vọng gì nữa. Không ngờ, sau khi Tần gia xuất hiện Tần Xuyên, con cháu của Tần gia đều được cấp trên coi trọng!

Tần Phi cũng tiện đà được chuyển đến đây, làm đến Cục trưởng công an cấp thành phố. Làm đến cấp Phó thính ở độ tuổi này, vẫn có cơ hội thăng cấp chính thính, thậm chí phó bộ.

Tần Phi giống với rất nhiều con cháu Tần gia, đều muốn tạo mối quan hệ tốt với Tần Xuyên, chỉ tiếc rằng, Tần Xuyên rất ít khi về gia tộc, nên ít gặp được.

Giờ đây, đột nhiên Tần Xuyên liên lạc với y, Tần Phi đương nhiên sẽ rất mừng. Y đến đây từ rất sớm, thậm chí còn không thèm để ý xem có chuyện gì.

Hơn nữa, người đã từng chụp ảnh chung với thủ trưởng số hai, có thể gặp chuyện gì cơ chứ?

Tần Xuyên đã từng gặp Tần Phi ở nhà, nhưng chưa từng tiếp xúc riêng. Hắn cũng rất lịch sự, mời Tần Phi ngồi xuống.

- Chú, đây là bạn gái của cháu, Tích Nhan. Tích Nhan, đây là con trai của ông họ anh, giờ đang làm cục trưởng công an.

Tần Xuyên giới thiệu.

- Chào cục trưởng Tần.

Lục Tích Nhan cười, lòng thầm thở phào. Hóa ra Tần Xuyên đã sắp xếp từ trước.

Tần Phi cười gật đầu:

- Chào cháu chào cháu. Ha ha, hóa ra là đã tìm được một mỹ nữ ở đây. Hèn gì Tần Xuyên cháu lại bảo tới đây.

Lý Đông câm như hến ở bên cạnh, tìm được cơ hội, cười nói:

- Cục trưởng Tần, hóa ra vị Tần tiên sinh này là cháu trai của ông.

Tần Phi nghiêm nghị nói:

- Tôi mới đến đây, vẫn chưa quen hết mọi người. Anh họ Lý đúng không?

- Vâng, vâng, tôi là Phó cục huyện Bình Xương, tên là Lý Đông.

- Lý Đông, tôi biết hết mọi việc rồi. Ở đây không còn việc của anh nữa, anh dẫn người đi trước đi.

Lý Đông thầm nghĩ, ông vừa đến đây, chưa hỏi gì, biết cái quái gì chứ! Nhưng rõ ràng là ông ta có quyền quyết định.

- Cục trưởng, vậy tôi sắp xếp ăn trưa cho ông nhé. Trong huyện có một nhà hàng được lắm.

Lý Đông cười nịnh.

Tần Phi không vui:

- Tôi rất ghét phô trương lãng phí. Là đầy tớ của dân, mà tiệc rượu gì chứ? Đi đi đi, đi làm việc của anh đi!

Lý Đông thầm khinh bỉ. Nhưng vẫn tỏ vẻ nể phục:

- Cục trưởng dạy phải lắm, vậy tôi đi làm việc ngay đây!

Khuôn viên bèn trở nên yên ắng.

Tần Phi cười ha ha nói:

- Tần Xuyên, trên đường đến đây, chú nghe người ta nói nơi này xảy ra án mạng rồi à? Cần chú làm gì vậy? Cứ nói đi, đừng khách sáo!

- Thật ra cũng không phải là việc gì lớn, nhưng vẫn hi vọng chú giúp cho.

Tần Xuyên nói qua sự việc, rồi lại đưa đoạn ghi âm cho Tần Phi.

Tần Phi nghe xong, thở phào. Đối với y, việc này không phải là việc khó thật. Thậm chí nếu xử lý tốt việc này, nó sẽ trở thành thành tích của y.

- Loại người phạm pháp này, đáng chết! Là người trong nhà với nhau, chút việc cỏn con này cứ để chú lo! Thế này đi, chú mời cháu vào thành phố chơi mấy hôm, để hưởng thụ chút không khí của tỉnh thành này đã. Những việc khác cứ mặc nó đi!

Tần Phi vỗ ngực nói.

Tần Xuyên từ chối khéo:

- Thôi ạ, cha mẹ Tích Nhan còn đang dưỡng thương trong bệnh viện. Bọn cháu phải qua đó thăm họ, tiện thể nói việc này cho họ biết. Nếu chú có lòng thì giúp cháu để ý đến họ nhé.

Tần Phi mời mấy câu nữa, thấy Tần Xuyên vẫn không đồng ý, đành thôi. Y cũng biết rằng, mặc dù y là chú, nhưng hoàn toàn không cùng cấp bậc với Tần Xuyên.

May mà có Lục Đại Khánh và HỒ Thúy Lan ở đây, Tần Phi có cơ hội để kéo gần khoảng cách với Tần Xuyên. Y quyết định, phải sắp xếp thỏa đáng cho hai người này, làm tốt cho Tần Xuyên thấy.

Đến trưa, Lục Tích Nhan nấu vài món ăn, giữ Tần Phi lại ăn cơm trưa rồi mới đi.

Chỉ chút thời gian vậy thôi, mà tin Cục trưởng công an thành phố đến nhà Lục gia ăn cơm đã đồn khắp thôn. Người dân mặc dù không biết nội tình thế nào, nhưng không ai dám nói bừa.

Đến nhiều, hai người đến bệnh viện huyện, vì Lục Đại Dũng đã tới bệnh viện từ sớm, nói mọi chuyện nên Lục Đại Khánh và Hồ Thúy Lan cũng đã biết trong thôn có người chết. Lúc này họ còn đang xem thời sự trên ti vi.

Nhưng, thời sự chỉ nói đang điều tra, không hề nhắc đến Tần Xuyên và Lục Tích Nhan.

Chỉ một ngày sau, dường như cả thế giới đều thay đổi. Lục Đại Khánh và Hồ Thúy Lan nhìn Tần Xuyên đều sững sờ không nói nên lời.

- Anh chị ơi, Tiểu Nhan và Tiểu Tần đến rồi kìa. Mọi người tự hỏi xem. Tôi không bốc phét đâu. Cục trưởng công an thành phố thật sự đã tới nhà Lục gia ta ăn cơm đấy. Đó là chú của Tiểu Tần!

Lục Đại Dũng xúc động nói.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch