Hồ Thúy Lan bước lên kéo tay con gái, thận trọng hỏi:
- Con à, thật vậy không? Hai người đó là..Là…
- Bác à, là cháu giết. Nhưng không sao nữa rồi, chú cháu sẽ làm ổn thỏa mọi việc. Cháu đã bảo chú ấy về sau quan tâm đến mọi người một chút. Mọi người có bất kỳ vấn đề gì, đều có thể tìm chú ấy.
Tần Xuyên cười ôn tồn nói.
Nghe thấy vậy, Lục Đại Khánh và Hồ Thúy Lan đều nhìn Tần Xuyên bằng ánh mắt sợ hãi. Họ đều là những người nông dân thật thà, họ không dám tưởng tượng rằng, hóa ra thật sự có người giết người mà vẫn không sao cả.
Mặc dù vợ chồng Lục Đại Khánh biết Tần Xuyên xuất thân không tầm thường, nhưng cũng không ngờ bối cảnh của hắn lớn đến vậy.
Với họ, một Bí thư thôn nhỏ bé như Trương Lỗi đã như một ngọn núi lớn rồi, khiến họ không thể thở nổi.
Nhưng Tần Lôi giết chết Trương Lỗi một cách rất dễ dàng. Họ không thể tưởng tượng được điều đó!
Lại nghĩ đến trước kia hai người họ từng mắng Tần Xuyên, không nể mặt Tần Xuyên, vậy mà người ta vẫn ngầm chịu đựng. Hai vợ chồng họ đều cảm thấy mình quá nực cười.
Tần Xuyên cũng biết rằng, sự việc này khiến vợ chồng Lục Đại Khánh quá sốc, nên sau khi hắn nói chuyện xong, bèn ra ngoài đợi.
Trong phòng bệnh, yên lặng một lúc rất lâu.
Lục Đại Khánh thở dài, rồi nói như tự chế giễu mình:
- Đúng là khiến người ta cười vào mặt rồi…
- Anh à, nếu không phải mình gặp phải chuyện này, thì có ai ngờ nó sẽ xảy ra cơ chứ. Chỉ có thể nói là Tiểu Nhan nhà chúng ta tốt số, tổ tiên Lục gia chúng ta tích đức, nên gặp được quý nhân.
Lục Đại Dũng thì rất vui.
Lục Đại Khánh nghe vậy, chỉ cười khổ. Nhưng cũng phải công nhận là như vậy thật.
Hồ Thúy Lan thì kéo tay con gái, nói đầy ngụ ý:
- Con à, gia thế Tần Xuyên tốt đến vậy, con đi theo cậu ấy, người làm cha làm mẹ như chúng ta chẳng giúp gì được con. Con phải suy nghĩ cho kỹ đấy.
Lục Tích Nhan cười gật đầu:
- Mẹ à, con đã nghĩ rất kỹ rồi, mẹ yên tâm.
- Ôi, cũng phải. Con đâu còn bé nữa, con cần gì, con là người hiểu rõ nhất.
Hồ Thúy Lan vuốt má con gái, nước mắt lưng tròng, nói:
- Đi đi con, gọi Tiểu Tần vào đây, mẹ có vài câu muốn nói với cậu ấy.
Lục Tích Nhan vui vẻ, cô biết cuối cùng bố mẹ cũng chấp nhận Tần Xuyên, bèn kéo Tần Xuyên vào.
Tần Xuyên ngồi bên giường, hơi căng thẳng, cười nói:
- Bác gái, bác có gì dặn dò ạ?
Hồ Thúy Lan cười hòa nhã:
- Tiểu Tần à, cậu có biết, người làm cha mẹ vui nhất là khi nào không?
Tần Xuyên nghĩ một lúc rồi nói:
- Mong con thành tài là ước mong của cha mẹ. Có lẽ cha mẹ vui nhất là khi con thành công.
- Không phải.
Hồ Thúy Lan lắc đầu nói:
- Phút giây hạnh phúc nhất của người làm cha làm mẹ, không phải là khi con cái kiếm được bao nhiêu tiền ở bên ngoài, cũng không phải là khi con cái thành danh làm ông to bà lớn, càng không phải là con cái cho mình bao nhiêu thứ ngon thứ tốt…
Người làm cha làm mẹ, chỉ khi nhìn thấy con cái sống hạnh phúc, mới thật sự hạnh phúc…Vì vậy, về sau nó đi theo cậu, đừng để tôi thất vọng.
Tần Xuyên nghe xong, ngớ ra một lúc lâu rồi trịnh trọng gật đầu:
- Cảm ơn bác gái, cháu biết rồi.
- Ha ha, vẫn gọi là bác gái sao?
- À, mẹ, hì hì, cha.
Tần Xuyên còn gọi cả Lục Đại Khánh bên cạnh.
Lục Đại Khánh đỏ mặt, ho một tiếng, coi như đáp lại.
Không ngờ mọi việc lại thuận lợi đến thế. Tần Xuyên cũng coi như xong một gánh nặng. Đã có thể ở bên cạnh Lục Tích Nhan thoải mái rồi.
Tần Xuyên vui mừng ôm lấy cô, thơm lấy thơm để trước mặt hai ông bà, khiến Lục Tích Nhan xấu hổ vặn người, mặt đỏ lên.
- Đúng là tuổi trẻ là thích nhất. Tiểu Nhan cũng đến tuổi rồi, mau sinh thằng cháu cho cha mẹ ẵm.
Lục Đại Dũng vui vẻ nói.
- Chú à!
Lục Tích Nhan nói dỗi, nhưng mắt đầy sự kỳ vọng.
Hai ngày sau đó, Tần Xuyên không vội cùng Lục Tích Nhan về Đông Hoa ngay, mà ở trong huyện thành mấy ngày với hai cụ.
Lục Tích Nhan lâu mới có dịp về, nhân dịp này, cô cũng đi gặp một số họ hàng hay qua lại. Tần Xuyên cũng đi cùng, quan hệ giữa hai người rất thắm thiết.
Đến ngày thứ ba, Tần Xuyên nhận được điện thoại của Holman từ Mỹ.
Phần cứng máy tính mà Holman nghiên cứu trước đó cuối cùng cũng thí nghiệm thành công. Tần Xuyên ý thức được rằng, cũng đã đến lúc xây dựng hệ thống tình báo.
Tối hôm đó, Tần Xuyên và Lục Tích Nhan chào tạm biệt hai cha mẹ, rồi về Đông Hoa. Sau khi đưa Lục Tích Nhan về nhà, Tần Xuyên vội đến trường đại học Đông Hoa.
Nạp Lan Thấm khoác một chiếc túi du lịch, đeo kính râm, quần áo da màu đen, trang điểm nhạt, cặp đôi đỏ mọng, đã đứng đợi ở lề đường.
Sau khi lên chiếc xe thể thao của Tần Xuyên, Tần Xuyên bèn nhìn cô hoa khôi trường gợi cảm trước mặt.
Khỏi cần phải nói, chỉ riêng bộ quần áo body bằng da bó sát kia đã không phải cô gái nào cũng dám mặc rồi. Những đường nét ở mông và chân không còn gì để bàn. Chỗ cần tròn thì tròn, chỗ cần thon thì thon, trông đẹp vô cùng.
Nhưng, Tần Xuyên đã không coi cô ấy là một đại mỹ nữ từ lâu rồi, hắn đùa:
- Tối thế này còn đeo kính râm gì nữa thế? Buổi sáng xem nhiều truyện tranh quá nên thâm hết mắt vào à?
- Anh đúng là loại không biết thưởng thức, không hiểu thế nào là hợp mốt và thời thượng.
Nạp Lan Thấm bỏ kính xuống, lườm Tần Xuyên.
Tần Xuyên nhún vai. Hắn không hiểu mấy thứ đó thật, vì cũng chưa từng xem sách về mảng này.
- Lần “du lịch” này có thể sẽ mất một thời gian không ngắn đấy. Hơn nữa, chỗ đó có lẽ cũng không có thời gian để cô vừa đọc truyện tranh vừa ăn khoai tây chiên đâu. Cô chắc chắn mình đã chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ?
Nạp Lan Thấm bĩu môi:
- Anh là con dế đấy à, sao nói lắm thế? Mau xuất phát đi!
Tần Xuyên không còn gì để nói. Sớm biết thế, hắn đã không đùa với cô ấy rồi, lại bị mắng thành côn trùng.
…