Hai ngày sau.
Ở vùng đông Siberia đang bị băng tuyết bao phủ, châu Bratsk của Irkutsk.
Một chiếc xe Ford bán tải F350 với xích chống trơn lái qua con đường chất đầu tuyết, đuôi nước phả ra trắng phần đuôi xe.
Người lái xe là Tần Xuyên, người ngồi ghế phụ là người vô hình Holman, phía sau là Nạp Lan Thấm đang nằm.
Cô vừa cắn hạt dưa, vừa giở cuốn tạp chí “Tuần san thiếu niên”. Điều đáng chú ý nhất là, cô không đi giày, đôi chân trắng ngần đang rung rung.
- Này, cô nhổ vỏ hạt dưa lên đầu tôi rồi.
Tần Xuyên chau mày, cô gái này ra bên ngoài chẳng ý tứ gì hết.
Rõ ràng vì cô ấy biết hắn và Holman sẽ không nói cho ai hay, nên hoàn toàn bộc lộ bản chất ở đây.
- Im mồm! Lái xe mau lên! Trên vỏ hạt dưa của tôi còn dính nước bọt đấy. Anh biết có bao nhiêu đàn ông muốn nếm thử không? Cho anh cơ hội anh còn càu nhàu à?
Nạp Lan Thấm liếc mắt sang rồi tiếp tục đọc truyện tranh.
Holman ngớ người. Thật ra, trên suốt quãng đường, anh ta không dám nhìn Nạp Lan Thấm nhiều, lần này không nhịn được nữa, bèn hỏi nhỏ:
- Tần Xuyên, cô gái này là Thủy Tinh thật à?
- Chắc 100% đấy.
Tần Xuyên ngán ngẩm nói.
Holman thất vọng sờ vào trán:
- Thượng đế ơi, Chúa ơi. Tôi bị một người con gái như thế này vạch trần ư. Rốt cuộc đang đùa cái quái gì vậy.
Một chân Nạp Lan Thấm đạp lên đầu Holman:
- Xéo ngay! Tưởng bà cô đây không hiểu tiếng Anh à?
Dù sao cô ấy cũng là người luyện đòn chân. Mặc dù không dùng lực, nhưng cũng khiến Holman bị đá đến kêu đau oai oái, không dám bình luận thêm nữa.
Sáng nay ba người mới tập kết. Holman là người đến cuối cùng, vì y phải mang theo phần cứng.
Vì ba người đều là Hacker siêu cấp, vì vậy hành tung phải hết sức bảo mật, không ai có thể điều tra ra vị trí họ đang ở.
Chiếc xe đã đi gần ba tiếng đồng hồ, Nạp Lan Thấm bắt đầu hết kiên nhẫn, cô chẳng còn để ý đến hình tượng danh giá của mình, há to miệng ra ngáp.
- Này, bọ rùa, anh đẩy cục phân lâu thế rồi mà vẫn chưa đến nơi à?
Nạp Lan Thấm hỏi.
Tần Xuyên đã miễn dịch với cách so sánh này của cô ấy:
- Sắp đến rồi. Ngay phía trước thôi. Cấp dưới của tôi nói cậu ấy đang ở một nhà hàng, hình như tôi nhìn thấy rồi.
Quả nhiên, chiếc xe đi tới trước một đoạn nữa, bên cạnh lề đường bèn xuất hiện một nhà hàng trông rất bắt mắt.
Mặc dù điều kiện của Bratsk không tốt lắm, nhưng dù sao thì cũng có hơn hai trăm ngàn người, trên đường không ít người qua lại.
Khi ba người xuống xe, Nạp Lan Thấm đã đi chiếc boot cao gót, đeo kính đen, mặc bộ áo gió màu đen, trông rất cao quý và hấp dẫn dưới ánh mặt trời chói lọi.
Tần Xuyên và Holman lại một lần nữa ngỡ ngàng trước sự “biến thân” của cô nàng này. Ai mà ngờ được rằng, đống vỏ hạt dưa đầy trong xe kia là do cô ấy nhổ chứ?
- Đại ca! Đại ca vào đây mau đi! Ngoài trời lạnh lắm!
Cửa nhà hàng mở ra, Kim Tiểu Khai mặc bộ quần áo lông chim dày bịch vui vẻ vẫy tay.
Tần Xuyên và hai người còn lại bước vào, giới thiệu vài câu, rồi ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ.
Trước kia, sau khi Kim Tiểu Khai rời khỏi công ty SB, Tần Xuyên đã bảo y đến Bratsk. Đầu tiên là giúp họ xây dựng cơ sở, để họ có thể nhanh chóng lập hệ thống tình báo ở đây.
Đến nay, Kim Tiểu Khai cũng đã ổn định ở đây rồi. Y dùng tiền của Tần Xuyên xây dựng một công ty phát triển phần mềm, có mười mấy nhân viên.
Đương nhiên, đây cũng là bề mặt mà thôi. Cái mà Tần Xuyên thực sự cần là mặt bằng, nhà, và đường cáp quang ổn định.
Kim Tiểu Khai còn dẫn theo một thanh niên Nga râu tóc bờm xờm, giới thiệu:
- Đại ca, đây là Victor, là bạn tốt nhất ở đây của tooid dây, và cũng là giám đốc thực sự của công ty chúng ta. Hì hì, anh ấy biết chút ít tiếng Trung, nhưng nói được tiếng Anh.
Khi Victor định dùng tiếng Hán để chào “ông chủ thực sự phía sau” này, thì Tần Xuyên bèn dùng một thứ tiếng Nga rất lưu loát bắt tay chào anh ta.
- Cảm ơn anh, Victor, nghe nói, công ty của chúng ta được xây dựng thuận lợi, là do anh giúp rất nhiều.
Tần Xuyên cười nói.
Victor hơi ngớ ra, rồi khâm phục nói:
- Anh nói tiếng Nga giỏi quá, Tần tiên sinh. Thật ra tôi phải cảm ơn anh mới đúng. Trong bối cảnh kinh tế toàn cầu không lạc quan như hiện nay, lại ở ngay trên đất Nga của chúng tôi, anh đã cho những kỹ thuật viên chúng tôi cơ hội có việc làm.
Tần Xuyên lắc đầu:
- Đây là những gì các anh xứng đáng nhận được. Có lẽ anh cũng biết về tôi qua lời của Kim Tiểu Khai rồi. Tôi có không ít khoản đầu tư. Nên công ty này về sau vẫn phải nhờ các anh chăm lo cho.
Victor ngỡ ngàng vì được ưu ái vậy, bèn gật đầu lia lịa.
Ăn xong bữa trưa nóng hổi, đoàn người đi đến một công ty phần mềm ở ngoài đường.
Công ty này được lấy tên từ tên phiên âm của Kim Tiểu Khai, người đứng tên cũng là Kim Tiểu Khai, trông chẳng có liên quan gì đến Tần Xuyên cả.
Nạp Lan thấm và Holman ở trong xe, còn Tần Xuyên đi vào trong, găp mặt với mười mấy nhân viên công ty.
Khi tặng họ chút tiền làm quà, ngay lập tức, những người Nga đang kinh tế suy thoái, lại bị chế tài quốc tế, khiến cho không còn bao nhiêu tiền trong túi rất cảm kích.
Tần Xuyên phát hiện ra rằng, tiền quả là một thứ rất tuyệt vời. Có những lúc, mối quan hệ giữa người với người không cần bỏ bao tâm huyết để chèo lái, chỉ cần bỏ đủ tiền, những người này sẽ nói tốt cho anh mãi.
Đương nhiên, Tần Xuyên cũng chỉ làm trò chút vậy thôi, để công ty này trông ra dáng hơn.
Thậm chí hắn không hi vọng công ty này sẽ kiếm được tiền. Bởi lẽ kiếm được tiền, đồng nghĩa với việc sẽ bị người xung quanh dòm ngó. Hắn chỉ cần nó khiêm nhường mà thôi.
Sau khi giao lưu cùng nhân viên xong, Tần Xuyên bảo Victor lái xe dẫn đường, đưa họ đến khu nhà gần đó.
Tòa nhà này đã được Tần Xuyên mua về. Không phải để ở, mà là để bày những phần cứng của máy tính siêu cấp.
Mặc dù chỉ cần một tầng là đủ, hai tầng còn lại đều để trống, nhưng Tần Xuyên không để ý đến số tiền này, hắn chỉ mong không bị người khác dòm ngó.
Nếu nơi này được xây dựng thành nơi đặt máy chủ, người của công ty JXK cũng sẽ đều tưởng rằng, đây chỉ là một chiếc máy tính cỡ lớn. Điều họ phải làm là điều hành thường nhật, sau đó dùng nó để tính toán một vài số liệu bình thường.