Thật ra, ngay cả Kim Tiểu Khai cũng không biết mục đích thật sự của Tần Xuyên khi bảo anh ta mở công ty ở nơi này là gì.
Victor dẫn Tần Xuyên và những người khác xem xong ba tầng nhà, nắm rõ những đầu nối mạng và ổ cắm điện.
Khi sắp đi, Victor còn tốt bụng hỏi:
- Ông chủ, xây dựng máy tính cỡ lớn không phải là một việc nhỏ. Có hai người trong số đồng nghiệp của tôi có kinh nghiệm về mảng này. Anh không cần giúp đỡ thật sao?
- Anh hãy tin tưởng tôi. Hai người mà tôi dẫn đến đây đều là cao thủ. Chúng tôi sẽ ở lại đây ít nhất hơn nửa tháng, đến khi máy chủ được xây dựng thành công. Trong thời gian này, Victor, anh chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là được rồi.
Tần Xuyên cười bắt tay chào tạm biệt y.
Sau khi Victor rời đi, Kim Tiểu Khai tò mò hỏi:
- Đại ca, công việc của tôi kết thúc rồi à? Tôi không biết gì về máy tính, hay là tôi bưng trà rót nước cho anh nhé?
Tần Xuyên vỗ vai y rồi nói:
- Cậu đã làm rất tốt rồi. Nếu cậu muốn ở lại đây xem chúng tôi làm việc cũng được. Nhưng tôi nghĩ cậu nên về Đông Hoa thì hơn.
Tôi sẽ bảo Tích Nhan để cậu làm lãnh đạo một bộ phận con nào đó. Cậu đã dùng lần hành động này chứng minh sự trưởng thành của mình. Còn nữa, mẹ cậu nhất định sẽ rất nhớ người con trai đã lâu không về nhà đấy.
Nhắc đến người mẹ vừa lành bệnh không lâu, đang ở quê, mắt Kim Tiểu Khai đỏ lên, hắn nhìn Tần Xuyên rất cảm kích.
- Đại ca, cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội rèn luyện lần này. Còn tin tưởng tôi nữa. Sau này nhất định tôi sẽ tiếp tục cố gắng.
Tần Xuyên cũng không rảnh sụt sùi và nịnh nọt cùng anh ta, hắn bảo anh ta mau rời đi.
Sau khi Kim Tiểu Khai rời đi, Nạp Lan Thấm chậc chậc miệng:
- Đúng là đứa con ngoan. Đàn ông con trai mà khóc lóc gì không biết. Anh tìm được tên dở hơi này ở đâu thế?
Holman thấy chối tai, bèn nói:
- Tiểu thư Thủy Tinh, cô nói vậy là không hiểu tình người rồi. Là người ai mà không biết khóc chứ, huống hồ đây lại là nhớ mẹ mình.
- Thôi đi, nhớ mẹ á? Nghĩ thôi cũng đã buồn nôn, mau bắt đầu công việc đi! Này, các anh không định bắt một cô gái yếu ớt như tôi dỡ hàng từ trên xe tải xuống chứ!
Nạp Lan Thấm khoanh tay nói.
Tần Xuyên thở dài. Nếu không phải thật sự cần đến tài năng của Nạp Lan Thấm, thì hắn đã bảo Kim Tiểu Khai dẫn bà cô này về nước rồi.
Thời gian sau đó, ba người Tần Xuyên đều làm việc trong tòa nhà này. Mới đầu họ còn ra ngoài ăn cơm. Nhưng gần đây chỉ có mấy nhà hàng đó, họ ăn phát ngát.
Không biết Holman mua được một chiếc xe đạp cũ từ đâu, anh ta ra ngoài chợ mua một chút đồ rồi bắt đầu tự nấu.
Sau đó có một vài túi đồ lớn được gửi đến đây. Chúng là những phần của máy tính mà Holman chưa đem được tới trước đó.
Mặc dù đã dùng kỹ thuật nano của thời đại Holman, nhưng vẫn có một vài bộ phận khá lớn, nên đành phải chuyển dần đến đây.
Sáng sớm, bên cạnh đống linh kiện và bộ phận lắp ráp của máy tính, Tần Xuyên đang cùng Nạp Lan Thấm nhìn số liệu trên laptop và bàn luận.
Tần Xuyên chặc miệng, ngán ngẩm nói:
- Chẳng phải cô nói không còn sơ hở nào nữa sao? Cô chưa tính toán đến vấn đề hao tổn năng lượng à?
- Này, điều này anh trách tôi được sao? Tôi còn tưởng bộ mạch chủ và CPN với công nghệ Nano của Holman chế tạo phải ngốn ít năng lượng lắm cơ đấy.
Nạp Lan Thấm đang uống một cốc sữa chua không biết tên tuổi là gì. Nhưng hình như chua quá, nên cô cứ chau mày suốt.
Tần Xuyên đánh một chuỗi số liệu trên bàn phím, tính toán một lát:
- Muốn đạt đến mức độ thấp nhất mà chúng ta yêu cầu, 20 triệu W, giờ vẫn chưa đủ, xem ra phải lắp thêm một hệ thống giải nhiệt rồi.
- A? Lại tăng thêm đồ à? Nếu cứ thế này bao giờ mới về nhà được?
Nạp Lan Thấm lầm bầm:
- Tôi còn chưa kịp xem tập mới nhất…
Tần Xuyên đâu còn để ý đến việc đọc truyện tranh của cô ấy:
- Chẳng phải cô muốn điều tra Thanh Liên Môn, Phó Thanh Y sao? Muốn điều tra ra thì cố gắng làm cho tốt đi.
Nạp Lan Thấm nghiến răng, đành trút giận vào cốc sữa chua trên tay:
- Đáng chết, sữa chua chua quá, không thèm uống nữa!
Thấy cô muốn vất đi, Tần Xuyên bèn giật lại:
- Cô chê chua cũng đừng vất đi chứ, lãng phí.
Tần Xuyên nói vậy, bèn tu ừng ực nửa cốc sữa chua còn lại đến hết sạch.
Nhìn sang Nạp Lan Thấm, mặt cô đỏ ửng lên, đang nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ quái.
- Sao? Đẹp trai quá nên bị hớp hồn rồi à?
Tần Xuyên hỏi.
- Ống…Ống hút đó tôi dùng rồi mà.
Nạp Lan Thấm lẩm bẩm.
Tần Xuyên thờ ơ xua tay:
- Mặc dù cô hơi bẩn thỉu, nhưng tôi cũng không nề hà. Ai bảo tôi dễ tính cơ chứ.
- Cút ngay! Tôi đá chết anh! Anh dám bảo tôi bẩn à?! Nước bọt của tôi thơm lắm đấy!!
Nạp Lan Thấm nói đoạn, rồi vất luôn vẻ thục nữ, giơ chân đạp lên bụng Tần Xuyên!
Tần Xuyên kêu đau “oái” một tiếng, giống như bị đá trúng vậy. Hắn co quắp lăn lộn trên sàn nhà.
Nạp Lan Thấm giật mình, vội ngồi xuống hỏi:
- Này! Sao anh không tránh ra chứ?! Anh chẳng phải là Kiếm Ma sao?
- Mẹ kiếp…Sao tôi ngờ được rằng bị chính đồng đội đánh lén chứ…
Tần Xuyên đau đớn nói.
Nạp Lan Thấm hơi hoảng hốt. Cô biết sức mạnh của chân mình thế nào, lo lắng nói:
- Anh…Anh không sao chứ? Bị nội thương rồi sao?
Đúng lúc cô đang không biết xoay xở thế nào, đột nhiên Tần Xuyên giơ tay, ôm lấy eo Nạp Lan Thấm, sau đó kéo xuống dưới!
- A!
Nạp Nan Thấm kêu lên một tiếng, nhào lên người Tần Xuyên.
Tần Xuyên lại lật người, đè Nạp Lan Thấm xuống dưới, khóa hai tay của cô, cười ha ha nói:
- Ai bảo dám đánh lén tôi! Có tin tôi sẽ trừng phạt cô ngay bây giờ không?!
Nạp Lan Thấm vừa xấu hổ vừa giận. Hóa ra hắn lừa cô. Lập tức cô mặt đỏ tía tai mắng:
- Cút ngay, con chồn hôi này! Đè lên người tôi hôi chết đi được!
- Cô đến đây cả tuần rồi mà chưa thay tất, còn dám nói tôi hôi à!
Tần Xuyên hỏi lại.
Nạp Lan Thấm kêu lên:
- Chân tôi thơm, cần quái gì phải thay! Anh không tin thì tự ngửi xem!!
- Cô tởm quá đấy!
- Phì phì phì! Anh mới tởm! Buông tôi ra ngay! Nếu không buông ra tôi nhổ nước bọt đấy!
- Tôi không buông đấy, cô làm gì được tôi nào?
Tần Xuyên cười hì hì.