Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 519: Xác định phạm vi


Nạp Lan Thấm không nói thêm nữa, cô bắt đầu nhổ nước bọt phì phì vào Tần Xuyên, như bắn súng liên thanh vậy.

Tần Xuyên như muốn điên lên. Đây chính là hoa khôi trường đại học Đông Hoa bình thường rất nho nhã hấp dẫn đó sao!? Đây là một con điên thì đúng hơn!

- Cô dám nhổ nữa à! Còn nhổ là tôi điên lên đấy!

Tần Xuyên nhắn mặt, vì nước bọt bắn cả lên mắt hắn.

- Tôi nhổ cho anh chết! Để anh ngửi xem có thơm không! Phì!

Tần Xuyên cũng bực, hắn cúi thấp đầu, dùng miệng chặn miệng Nạp Lan Thấm lại!

- Ư!

Nạp Lan Thấm mở to mắt, lông mi rung rung, dùng ánh mắt kinh ngạc tột độ nhìn Tần Xuyên.

Tần Xuyên thầm đắc ý. Lần này cô ta phải sợ rồi chứ. Cũng không biết tại sao, có lẽ vì đang đè lên một cơ thể với đường cong tuyệt vời, nên khiến hắn cũng hơi xúc động.

Tần Xuyên không kiềm chế được, bắt đầu đưa lưỡi vào miệng Nạp Lan Thấm. Vốn hắn còn lo cô sẽ cắn mình, nhưng hình như Nạp Lan Thấm không dữ dằn như vậy nữa.

Lưỡi của cô sợ sệt mốn trốn, khiến Tần Xuyên càng thấy thú vị, hắn đuổi theo cô.

Dần dần, tiếng nói của Nạp Lan Thấm yếu ớt dần. Cơ thể nóng lên, hai tay đang giãy dụa cũng trở nên yếu đuối.

Còn tay Tần Xuyên thì dần chuyển động, đưa đến ngực trái của Nạp Lan Thấm và sờ vào đùi của Nạp Lan Thấm.

Nạp Lan Thấm chưa từng gặp một trận đấu thế này. Đầu cô không nghe cô điều khiển nữa. Cô muốn kháng cự, nhưng lại hơi muốn chấp nhận. Không biết phải làm thế nào, chỉ có thể nhắm mặt lại để hắn vuốt ve.

Cũng không biết từ bao giờ, Holman đã cầm một chiếc đĩa bước đến cửa phòng. Thấy hai người đang hừng hực trên sàn nhà, anh ta ngớ ra.

- Tôi nghe nói người phương Đông rất bảo thủ cơ m nhỉ, chậc chậc, xem ra tôi nghĩ sai rồi. Hai người tiếp tục đi.

Holman cười đầy thâm ý, cắn miếng bánh mỳ rồi chạy vào phòng khác ăn sáng.

Nhưng bị anh ta chen ngang như vậy, khiến Tần Xuyên và Nạp Lan Thấm tỉnh hẳn người!

Tần Xuyên đứng dậy khỏi người cô, hơi lúng túng. Hắn tự hỏi sao lại thành thế này.

Rõ ràng là cô ấy đá hắn trước, sau đó hắn muốn dạy cho cô ấy một bài học, sao lại thành ra cục diện ám muội như vậy chứ?

Nạp Lan Thấm càng đỏ mặt hơn. Sau khi bò dậy khỏi mặt đất, cô chỉnh lại quần áo đã xộc xệch.

Căn phòng trở nên yên lặng. Cuối cùng, Tần Xuyên ngượng ngập cười xin lỗi:

- Xin lỗi, tôi…tôi vốn không có ý đó…Hiểu lầm rồi…

Không ngờ, câu này khiến cho Nạp Lan Thấm bực luôn, cô quay lại trừng mắt nói:

- Hiểu lầm?

- Á….

Đột nhiên Tần Xuyên ý thức được rằng, hình như hắn đã dùng sai từ.

Nạp Lan Thấm lạnh lùng hỏi lại:

- Anh có phải là đàn ông không?

- Đương nhiên rồi!

Tần Xuyên lập tức đáp.

- Vậy anh còn mặt mũi nào nói với tôi, những gì anh vừa làm với tôi chỉ là hiểu lầm?

Tần Xuyên nuốt nước bọt, không biết phải nói sao.

Nạp Lan Thấm thấy hắn không nói gì, rất tức giận, giậm chân nói:

- Đồ khốn, đồ nhát gan! Kiếm Ma quái gì chứ, tôi thấy anh là một con côn trùng ti tiện! Tôi về nước đây, tôi không muốn nhìn thấy cái mặt anh nữa!!

Nạp Lan Thấm nói xong, bèn chạy ra khỏi tòa nhà, lao ra đường.

Tần Xuyên do dự có nên đuổi theo hay không. Nhưng đuổi theo hắn biết nói gì đây? Sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy? Hay là nói rằng vì thấy cô ấy xinh đẹp nên hắn không chịu được?

Ngồi thụp xuống đất, Tần Xuyên gãi đầu, vô cùng phiền não. Sao tự nhiên lại thành thế này chứ.

Holman gặp chiếc bánh mì đi từ căn phòng ra, thấy chỉ còn Tần Xuyên, anh ta cười khổ lắc đầu:

- Hai người cãi nhau à? Người anh em, anh chẳng biết nắm lấy cơ hội gì cả. Một cơ hội tốt như vậy mà sao lại thành cãi nhau chứ?

- Anh thì biết gì? Ban đầu tôi coi cô ấy thành đối thủ gây phiền phức, sau đó lại thành đồng minh trên một trận tuyến, nhưng tôi chưa từng nghĩ đến việc cùng cô ấy…cùng cô ấy…anh hiểu mà.

Tần Xuyên thở dài.

Hắn thật sự chưa từng nghĩ đến việc coi Nạp Lan Thấm là phụ nữ.

Cô ấy hoàn toàn trái ngược với Lăng Lạc Tuyết hắn gặp trước đó. Lăng Lạc Tuyết giống như đàn ông, nhưng nội tâm lại là phụ nữ. Còn Nạp Lan Thấm thì sao? Ngoài mặt thì cao quý nho nhã, nhưng sau lưng lại bừa bãi nóng nảy.

Với những người như Nạp Lan Thấm, càng hiểu rõ cô ấy, càng không nghĩ cô ấy là con gái nữa. Vì thế, xảy ra những việc này, Tần Xuyên không biết phải làm gì.

Holman bĩu môi, nhún vai rồi nói:

- Được rồi. Mặc dù tôi không biết quan hệ giữa hai người thế nào. Nhưng cô ấy là phụ nữ, phải không, hơn nữa, anh đã hôn cô ấy, mà cô ấy không kháng cự…Đúng chứ?

Tần Xuyên ngớ người, hắn suy nghĩ về lời của Holman, mắt đầy suy tư.

Vài phút sau, Tần Xuyên đứng dậy, phủi mông nói:

- Holman, cho tôi mượn xe đạp của anh.

- Đi đi, nhưng nhớ phải trả lại nguyên lành cho tôi đấy.

Holman nháy mắt:

- Để tôi làm tiếp việc ở đây, hai người nói chuyện đi.

Tần Xuyên đầy cảm khái, hắn bước lên, vỗ vỗ vai Holman nói:

- Đây là lần đầu tiên tôi nói với anh điều này. Anh rất tốt, người anh em.

Holman nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng.

Tần Xuyên đi ra cửa, bước lên xe rồi bắt đầu lao vào trong khu thành phố. Mặc dù hắn không biết Nạp Lan Thấm đi đâu, nhưng hắn có thể dùng cảm nhận chân khí để xác định phạm vi tìm kiếm.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch