Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 525: Côn trùng và loài người


- Kevin, đừng suy nghĩ nhiều quá, nghĩ những cái này cũng vô dụng thôi, còn không bằng chúng ta hãy nhanh chóng đi đến thảo nguyên ở phía Bắc, tìm được đường sẽ có thể trở lại thị trấn.

Giáo sư Vương nói.

Kevin gật đầu, nói:

- Đáng tiếc là thiết bị truyền tin của chúng ta đều ở chỗ những chuyên gia người Mỹ kia, nếu như có thiết bị truyền tin thì có thể gọi máy bay trực thăng đến tìm kiếm chúng ta rồi.

- Đúng là khốn kiếp thật. Ở đây xảy ra động đất lớn như vậy tại sao không có đội cứu hộ nào đến đây tìm kiếm chúng ta vậy chứ!?

Người đàn ông gầy gò lẩm bẩm.

Trong lòng Giáo sư Vương cũng có chút lo lắng, nhìn về phía cô gái có khuôn mặt bầu bĩnh nói:

- Tiểu Ngài, nếu như không đi được nữa thì để Lữu Vỹ đến cõng em.

Người đàn ông gầy gò tên Lưu Vỹ nghe thấy vậy thì lắc đầu lia lịa, nói:

- Không được đâu Giáo sư, em hiện tại cũng rất mệt, hay là để Kevin cõng đi, cậu ấy khỏe hơn em.

- Đúng là đồ thỏ đế, bình thường không phải cậu tỏ ra rất ân cần với Tiểu Ngải sao? Sao đến lúc này lại đùn đẩy cho người khác như vậy chứ hả?

Giáo sư Vương trừng mắt.

Tất cả những người khác, kể cả Tiểu Ngải cũng thất vọng mà nhìn Lưu Vỹ, nhưng Lưu Vỹ vẫn cắn chặt răng không chịu làm theo, anh ta không muốn lãng phí sức lực của mình.

- Giáo sư, không cần đâu ạ, Phương Tình học tỷ cũng không kêu mệt mỏi vậy thì em cũng sẽ cố gắng kiên trì ạ.

Kevin nhìn về phía Chu Phương Tình mặt mũi đầy vẻ mệt mỏi, môi đã tái nhợt, ân cần hỏi thăm:

- Phương Tình, để anh cõng em đi, chân em còn có thể kiên trì đi tiếp được không?

Chu Phương Tình miễn cưỡng cười cười, nhưng vẫn kiên quyết lắc đầu:

- Không cần đâu, Kevin, ý tốt của anh em xin nhận nhưng em cũng không phải là bệnh nhân em có thể đi được mà.

- Vậy nếu như có cần thì cứ nói với anh một tiếng nhé!

Kevin nhẹ nhàng nói, vẻ mặt có chút tiếc nuối.

- Ừ.

Chu Phương Tình cười nhạt.

Giáo sư Vương nói:

- Được rồi được rồi, mọi người tiếp tục đi thôi. Còn chư biết chúng ta phải đi bao lâu nữa mới ra được khỏi đây đâu, chú ý nghe ngóng động tĩnh xung quanh, đừng để những tên trùm buôn thuốc phiện ở bên ngoài phát hiện ra chúng ta.

Chúng ta đã hết toàn bộ đồ ăn thức uống rồi, nhiều nhất là một ngày chúng ta phải ra được khỏi đây nếu không tất cả sẽ đều gặp nguy hiểm.

Khu biệt thự dành cho con cái quý tộc của trường Đại học Đông Hoa.

Một chiếc xe Ferrari màu đỏ đỗ ở trước cổng, Nạp Lan Thấm bước xuống xe, ngay lập tức có bảo vệ đi ra lái xe cất vào ga ra.

Nạp Lan Thấm chú ý tới chiếc xe Mercesdes-Benz s600 đang đỗ ở ngoài cổng, ánh mắt ánh lên sự khác thường.

Sau khi cô đi đến cửa nhà, quả nhiên thấy một người phụ nữ mặc một chiếc áo khoác tơ tằm màu tím, trang điểm nhẹ nhàng, đang ngồi trên salon chờ cô.

- Về rồi à!

Người phụ nữ liếc Nạp Lan Thấm một cái rồi quăng một vài quyển tạp chí lên salon, giống như là nhìn thấy thứ gì đó vô cùng hứng thú.

Nạp Lan Thấm chu môi, đi tới có chút không tình nguyện chào:

- Mẹ.

Người phụ nữ ngẩng đầu, là một gương mặt hao hao giống Nạp Lan Thấm nhưng tao nhã và có phần xinh đẹp hơn.

Người phụ nữ này chính là đương kim trưởng nữ đời thứ ba của gia tộc Nạp Lan cũng chính là mẹ ruột của Nạp Lan Thấm, Nạp Lan Sương.

- Mẹ từ Bắc Kinh xa xôi tới đây để thăm con gái… nhưng hình như con không vui lắm thì phải!

Nạp Lan Sương tựa tiếu phi tiếu nói.

- Đâu có, con vui lắm, vui vô cùng luôn!

Nạp Lan Thấm nhếch miệng cười cười nhưng vẻ mặt của cô hoàn toàn không có chút vui vẻ nào.

Nạp Lan Sương để quyển tạp chí trong tay xuống, sau đó im lặng đứng dậy.

Đột nhiên chân phải của Nạp Lan Sương tựa như tia chớp đá về phía đầu của Nạp Lan Thấm.

Nạp Lan Thấm nhanh chóng có phản ứng, chân trái đá lên, vòng một đường 180°, mạnh mẽ chặn lại đòn tấn công của Nạp Lan Sương.

- Bịch!

Trong không khí vang lên âm thanh va chạm, bàn ghế xung quanh đều rung lên.

- Khá lắm, cũng coi như là nghe lời, không vì mải xem Anime mà bỏ bê việc luyện công.

Nạp Lan Sương hài lòng gật đầu.

Nạp Lan Thấm muốn nổi điên lên luôn:

- Có người mẹ nào lại đi thăm do công phu của con gái như mẹ không? Mẹ có biết là chỉ chậm nửa giây nữa thôi là đầu của con gái mẹ nổ tung thành một đống thịt vụn không?

- Nổ thì nổ, coi như tôi chưa từng sinh ra đứa con gái nào vô dụng như vậy.

Nạp Lan Sương bình tĩnh đi về phía tủ lạnh ở trong phòng bếp, vừa đi vừa hỏi:

- Chuyện mẹ giao cho con làm được đến đâu rồi?

Nghe xong những lời này, sắc mặt của Nạp Lan Thấm càng thêm khó coi:

- Cái này có phải hỏi nữa sao? Cái tên Tần Xuyên ngu ngốc đó, con mới chỉ giở chút thủ đoạn hắn đã mắc câu rồi. Giờ lúc nào cũng Tiểu Thấm Thấm này Tiểu Thấm kia, đúng là ngốc chết đi được.

- Con không bị hắn “chấm mút” gì đó chứ!?

Nạp Lan Sương mở tủ lạnh lấy ra một chai nước chanh, vừa rót vừa hỏi.

Khuôn mặt Nạp Lan Thấm đỏ bừng:

- Có một chút, những vấn đề này cũng không lớn lắm đâu.

- Chỉ cần không bị hắn phá thân thì những cái khác đều có thể bỏ qua được. Đối với loài sinh vật như đàn ông trước tiên con phải nắm được khẩu vị của anh ta, thứ càng khó nắm bắt thì càng quý, nếu như ngay từ đầu hắn ta đã được thưởng thức hết hương vị của con thì hắn ta sau này chắc chắn sẽ chẳng bao giờ nhớ đến con nữa đâu!

- Mẹ yên tâm đi, cái tên đó á, con thèm mà ngủ với hắn!

Nạp Lan Thấm nói thầm:

- Chỉ có điều hắn có nhiều phụ nữ thật đấy, đúng là đồ không biết xấu hổ mà.

Ánh mắt Nạp Lan Sương ánh lên tia khinh thường cùng phẫn hận, nói:

- Hừ, Phó Thanh Y dạy dỗ đồ đệ thì có thể có cái gì tốt chứ!

Trong tự nhiên, hầu hết các loại côn trùng sau khi con cái giao phối với con đực sẽ ăn tươi nuốt sống con đực đó để nạp thêm dinh dưỡng cho những đứa con trong bụng.

Chính vì vậy mà con đực thường phải mang theo thức ăn tới đưa chon con cái, chúng dùng dịch nhờn để bao quanh đồ ăn, phải mở hết lớp này đến lớp khác mới có thể thấy được đồ ăn bên trong.



 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch