Có những con đực xấu xa, chúng bao quanh không khí, bên trong thực chất chẳng có cái gì cả, thậm chí tệ hơn chính là bên trong chỉ có phân và nước tiểu.
Nhưng côn trùng là vì thế hệ sau vì duy trì giống nòi cũng sự cân bằng sinh thái nên mới hy sinh bản thân.
Thế nhưng loài người thì lại không như thế, con người chẳng qua chỉ là muốn thỏa mãn dục vọng của bản thân, đàn ông dùng những lời ong bướm để lừa gạt phụ nữ, cuối cùng khi có được người phụ nữ đó rồi thì lại không hề biết quý trọng người đó.
Nạp Lan Sương nói tới đây, ánh mắt như con dao găm nhọn hoắt nhìn về phía con gái mình, cảnh cáo nói:
- Mẹ nói cho con nghe những cái này là để muốn con phải tỉnh táo, mục đích tiếp cận Tần Xuyên chính là để hắn càng ngày càng lún sâu, nhưng còn con thì tuyệt đối không được phép ôm ấp cái loại tâm tư chờ mong hay hy vọng gì đó. Đàn ông không có một ai tốt cả, đặc biệt lại là đồ đệ do Phó Thanh Y dạy dỗ, tuyệt đối không được có tình cảm với hắn, hiểu không?
- Vâng ạ.
Nạp Lan Thấm gật đầu.
- Con hiểu mà mẹ.
Trong mắt cô hiện lên vẻ đầy suy nghĩ, cuối cùng chỉ có thể thở dài một hơi, vứt bỏ hết tạp niệm.
Thành phố Pastor ở phía nam Colombia.
Nơi này là cơ sở chăn nuôi cùng sản xuất cà phê quan trọng.
Trong một quán rượu địa phương, nam nữ có các loại màu da, màu tóc khác nhau, hiển nhiên là người đến từ các nơi khác nhau trên thế giới.
- Hội trưởng, ngài Kiếm Ma vì sao vẫn chưa tới?
Một người con gái có đầy tàn nhang trên mặt lên tiếng hỏi.
Đường Vi có khuôn mặt trắng trẻo, phong cách mềm mại đáng yêu, mái tóc bồng bềnh ngồi ở vị trí chính giữa, khi đang thưởng thức rượu trái địa phương thì nghe thủ hạ hỏi mình như vậy, có chút bất đắc dĩ nói:
- Ảnh Phong, cô đã hỏi lần này là lần thứ năm rồi đấy, Kiếm Ma đã đến rồi, cô có thể yên lặng ngồi chờ một lát được không hả?
- Thực sự rất xon lỗi Hội trưởng, chỉ là với tư cách là một Fans hâm mộ ngài Kiếm Ma có thể được tận mắt nhìn thấy thần tượng của mình nên mới phấn khích như vậy!
Vẻ mặt Ảnh Phong vô cùng hưng phấn.
Người đàn ông có mái tóc che mất nửa khuôn mặt trầm giọng nói:
- Làm một sát thủ, cô thật sự là đã quá nhiều lời rồi đấy.
- Này, Liêm Đao chẳng phải anh cũng muốn được gặp mặt ngài Kiếm Ma một lần hay sao? Từ Nam Phi chạy tới đây, nếu như không phải là Kiếm Ma triệu tập thì hội chúng ta làm sao có thể trong vòng một ngày đã có thể có mặt hết tất cả ở đây chứ!
Ảnh Phong không phục nói.
Đang lúc hai người cãi cọ thì ở ngoài cửa xuất hiện một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa cùng quần đùi, đeo kính râm bước vào, không ai khác chính là Tần Xuyên.
Thấy đám người Đường Vi cùng Huyết Vũ đang ngồi ở đó, Tần Xuyên liền vẫy tay với bọn họ:
- Thật xin lỗi, máy bay không tìm được vị trí hạ cánh nên tôi đã nhảy từ trên máy bay xuống rồi chạy bộ mười mấy cây sô để đến đây, chính vì vậy nên mới tới muộn vài phút.
Khuôn mặt của Tần Xuyên lúc này đã hóa trang thành bộ dạng của Kiếm Ma, cái này là vì để những người muốn nhìn thấy Kiếm Ma sẽ đều chỉ nhìn thấy duy nhất một bộ dạng này.
Đường Vi cùng Huyết Vũ ngay từ đầu đã biết Tần Xuyên sẽ dịch dung thành như vậy nên cũng không có gì bất ngờ.
Mười sát thủ của tổ chức Phượng Hoàng, nhìn thấy nụ cười như ánh nắng mặt trời của Tần Xuyên thì đều hai mặt nhìn nhau, tất cả đều có chút há hốc nhìn.
Bọn họ đều cho rằng Kiếm Ma sẽ là một người đàn ông bá đạo, nghiêm túc nhưng sao người này lại trông giống như một Play Boy chạy tới đây du lịch vậy chứ!
Điểm quan trọng nhất chính là, trong số đó có một số sát thủ đã từng tham gia cuộc họp bầu cử hội trưởng mới, Tần Xuyên mà bọn họ nhìn thấy lúc đó không hề giống với lúc này một chút nào.
- Hình dáng của ngài Kiếm Ma hình như có chút thay đổi.
Một sát thủ nhỏ giọng lẩm bẩm.
Nhưng khi câu của anh ta vừa thốt lên, Ảnh Phong đứng bên cạnh bĩu môi nói:
- Anh thì biết cái gì, làm cái nghề này của chúng ta, ngài Kiếm Ma có vài khuôn mặt không giống nhau thì cũng đâu có gì là lạ.
Mấy tên sát thủ nghe xong cảm thấy cái này cũng có lý, cũng giống như đệ nhất _ Dạ Vương, đệ nhị _ Thấu Minh Nhân ( người trong suốt), chưa từng một ai nhìn thấy bọn họ, ai mà biết được diện mạo của họ ra làm sao?
Hơn thế nữa, Đường Vi cùng Huyết Vũ đều không có phản ứng gì trước bộ dạng của Tần Xuyên nên mọi người cũng tin tưởng đây chính là Kiếm Ma!
Tần Xuyên nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ, hắn cũng đã có sự chuẩn bị tâm lý từ trước đó rồi nên đi về phía trước, cười nói:
- Các vị chạy tới đây giúp đỡ tôi, thật sự là đã vất vả cho mọi người rồi. Mọi người đừng để ý đến vấn đề diện mạo của tôi ra sao, chỉ cần mọi người biết tôi đẹp trai là được rồi.
Đám sát thủ cười ầm lên, có cảm giác chỉ trong chốc lát khoảng cách của mọi người cùng Kiếm Ma được rút ngắn lại.
Tần Xuyên ngồi xuống bên cạnh Đường Vi, trước tiên là hôn một cái lên mặt cô gái, sau đó mới lên tiếng hỏi:
- Mọi người đều đến đủ cả rồi sao?
Đường Vi nhìn sang người đang ngồi cạnh mình, nói:
- Anh cho tôi thời gian ngắn như vậy, có thể triệu tập được chừng này sát thủ am hiểu về ẩn nấp và truy lùng, vậy đã là nhiều lắm rồi.
Tần Xuyên gật đầu, bởi hắn cũng hết cách rồi mới nhờ Đường Vi triệu tập một nhóm sát thủ đến trợ giúp, một mình hắn không thể nào tìm kiếm được Chu Phương Tình trong phạm vi rừng mưa lớn như vậy được.
- Chừng này người là đủ rồi, cảm ơn mọi người đã tới đây, tôi sẽ để hội trưởng trả tiền công theo mức giá của mỗi người.
Liêm Đao với vẻ mặt cương nghị nói:
- Ngài Kiếm Ma, ngài như vậy là quá khách khí với bọn tôi rồi. Nhờ có thực lực mạnh mẽ của ngài mà giá trị của sát thủ trong Phượng Hoàng mới được nâng cao như hiện nay, chúng tôi có thể được ở chung trong cùng một hội với ngài là vinh hạnh của chúng tôi, xin hỏi chúng tôi có thể làm gì được cho ngài đây?