Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 528: Ngây ngốc


Tiếng súng đã hù dọa lũ chim trong rừng, những viên đạn sượt qua tàn phá hầu hết vỏ cây, tự như những đường ánh sáng va chạm vào nhau tạo ra tia lửa điện.

Tần Xuyên không thèm để ý đến những viên đạn này, trái tim hắn lúc này như đang rỉ máu, thậm chí hắn không thể chịu nổi nữa mà bắt đầu bắn ra vô số kiếm khí.

Những tia kiếm khí Thanh Liên bắn ra tựa như những dây thép gai sắc nhọn tàn sát bừa bãi, trên người đám binh lính là vô vàn những lỗ nhỏ đầy máu.

- Xẹt xẹt…

Dòng máu tực như những mũi tên bắn ra từ cơ thể của những tên binh lính kia.

Trong nháy mắt, cả khu rừng như chìm trong yên lặng.

Sau khi đám binh lính đồng loạt ngã xuống, Tần Xuyên nắm lấy bả vai của một tên linh duy nhất may mắn sống sót, nhìn chằm vào người đó hỏi:

- Nói! Thi thể của đội khảo cổ mà các người đã giết hiện đang ở đâu?

Tần Xuyên không muốn tin rằng Chu Phương Tình đã chết, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

- Bãi đất trống phía trên một sòng sông nhỏ ở khu vực phía tây nam.

Tên binh lính bị dọa sợ đến nỗi đái cả ra quần nói. Người đàn ông trước mắt này chẳng khác gì một cỗ máy giết người thậm chí lúc giết người còn không thèm có lấy một động tác nữa.

Sau khi Tần Xuyên nghe xong, dùng một tay nhấc cả người tên binh lính lên hất về phía cây đại thụ phía sau khiến cho toàn bộ xương sống của anh ta nát vụn.

Sau khi giết sạch đám binh lính, Tần Xuyên nhanh chóng chạy về phía dòng sông ở khu vực tây nam.

Quả nhiên, còn chưa tới nơi đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng phảng phất trong không khí.

Khu vực trú quân, đắp đống thi thể của người phương Tây, hầu hết những người này đều bị lột hết quần áo, thậm chí có những nhà khảo cổ nữ còn bị cưỡng hiếp.

Tần Xuyên cẩn thận tìm kiếm, sau đó vui mừng phát hiện ra trong đám này không có thi thể của đội khảo cổ Trung Quốc.

Sau khi thở phào một hơi nhẹ nhõm thì Tần Xuyên lại bắt đầu lo lắng, đám người Chu Phương Tình có thể tránh thoát một kiếp những chưa chắc đã có thể thoát được lần hai.

Nghĩ tới đây, Tần Xuyên liền nhanh chóng chạy về hướng bắc tìm kiến, dù là trời đã tối đen rồi nhưng hắn cũng không dám ngừng nghỉ dù chỉ một chút.

Bên trong khu rừng, khi màn đêm buông xuống, muỗi đốt, rắn rết nhốn nháo, vô cùng khó chịu.

Vốn dĩ Chu Phương Tình cùng các thành viên trong đội khảo cổ trước đây đều có hương muỗi, tối đến có thể đốt lên để xua đuổi muỗi cùng côn trùng nhưng đêm nay, bọn họ chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Cả đám người không chỉ mệt mỏi rã rời, còn đói bụng đến nỗi da bụng dính da lưng. Không có đồ ăn, thậm chí ngay cả nước uống cũng không có, mặc dù bọn họ thỉnh thoảng cũng gặp được một vì dòng suối nhưng nước ở đó đều đã bị ô nhiễm, không thể uống được, tất cả đều khiến cho bước đi bọn họ càng ngày càng khó khăn hơn.

Đi bộ cả một đêm, mặc dù đoạn đường đi được chưa bao nhiêu nhưng lại gặp phải rất nhiều thi thể khiến cho bọn họ sợ hãi cùng lo lắng.

- Em thực sự không thể chịu đựng nổi nữa rồi, tại sao chúng ta đi lâu như thế rồi mà vẫn chưa ra khỏi khu rừng này vậy chứ?

Hai chân Tiểu Ngải mềm nhũn trực tiếp ngồi bệt xuống khu vực toàn bùn đất.

Chu Phương Tình kéo cô ta dậy, khuyên nhủ:

- Kiên trì thêm chút nữa, chúng ta sắp thoát khỏi nơi này rồi.

- Sắp?

Lưu Vỹ lau mồ hôi trên khuôn mặt bẩn thỉu của mình, nói tiếp:

- Chúng ta đi chậm như vậy, chỉ e cho dù có đi thêm một ngày nữa cũng chưa chắc ra được khỏi đây.

Đúng lúc này, Giáo sư Vương giơ tay lên ra hiệu đừng lên tiếng.

- Đừng nói nữa, hình như phía trước có tiếng động gì đó.

Câu nói này khiến cho tất cả mọi người đều sợ hãi trốn vào đằng sau những cây tùng nhiệt đới ở đằng sau.

Ở phía trước cách đó khoảng 30 – 40 mét, có hai đội quân từ hai hướng khác nhau tụ lại một chỗ.

Người trong hai đội quân này ăn mặc nhanh nhẹn dũng mãnh, cánh tay để trần còn có cả đồ ngụy trang, tất cả đều có súng ống, thậm chí bên hông còn có cả lựu đạn, có người vóc dáng cao lớn còn vác theo cả hỏa tiễn.

- Ai?

Người cầm đầu của một bên dùng tiếng Tây Ban Nha hỏi một đội khác.

Người cầm đầu bên kia chỉ có một mắt, gã ta dữ tợn cười to:

- Tìm bảo vật!

- Các người cũng vậy?

Người hai đội nghe thấy vậy thì cùng trao đổi ánh mắt với quân mình, dường như là đồng thời cùng một lúc, cả hai đội đều rút súng ra bắn về phía đối phương.

- Đoàng đoàng đoàng!

Có những người nhanh nhẹn tránh thoát kịp thời thì còn sống còn một vài người thân thủ chậm chạp thì trúng đạt chết ngay tại chỗ.

Mưa bom bão đạn, nói đến là đến!

Đội khảo cổ đều trợn tròn mắt nhìn, nơi này không phải gọi là rừng mưa mà phải gọi là Địa Ngục!

- Giáo sư, bảo vật mà chúng nhắc đến chẳng lẽ chính là văn vật bị bỏ quên mà chúng ta phải đi tìm đúng không?

Lưu Vĩ biết tiếng Tây Ban Nha nên lên tiếng hỏi.

- Câm miệng! Muốn chết sao?

Giáo sư Vương vỗ vào đầu anh ta.

Các thành viên của đội khảo cổ trừng mắt lên nhìn Lưu Vĩ, vào loại thời điểm này còn quan gì đến bảo vật gì đó chứ, bảo vệ được tính mạng mới quan trọng nhất!

Lúc này, tiếng súng ngừng lại, phía trước mờ mịt khói thuốc súng.

Binh lính của bên “một mắt” động thủ trước nên chiếm được ưu thế, chỉ tổn thất mất ba người còn tiêu diệt hết toàn bộ mười mấy người bên đối thủ.
Sau khi “Một mắt” chỉ huy đám thuộc hạ cướp hết vũ khí, tài sản, đồ tiếp tế của những thi thể bên đối thủ mới tiếp tục lên đường, dường như việc giết chết mười mấy người đối với bọn họ chỉ là giết chết mấy con kiến vậy!

Còn đám người đội khảo cổ thì sợ hãi đến nỗi tim nhảy lên tận cổ!

Bởi vì đội quân của tên “Một mắt” đang đi về phía nam cũng chính là hướng của bọn họ.

- Không ổn, chúng ta bị phát hiện rồi.

Lưu Vĩ là tên đệ nhất thỏ đế, thấy tình hình không ổn liền quay đầu chạy về phía bụi cây ở phía Tây.

- Lưu Vĩ, đừng!

Giáo sư Vương vừa hét lên một tiếng thì đột nhiên nghe thấy tiếng “ đoàng đoàng” của súng đạn bắn ra.

- Aaaa!

Lưu Vĩ hét lên một tiếng, trong lúc chạy trốn liền bị bắn trúng ngã xuống trong vũng máu.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch