Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 529: Cầu xin


Sắc mặt các thành viên trong đội khảo cổ trắng bệch, ngay lập tức hiểu ra một điều bọn họ có thể sống được đến lúc này là may mắn biết bao nhiêu! Nhưng lần này, e là may mắn của bọn họ đã hết, không thể tránh thoát được một kiếp này nữa rồi~

Đám binh lính nghênh ngang đi đến trước mặt, cười dữ tợn nhìn vào bọn họ.

- Chậc chậc, thì ra lại còn có cả dâng đến tận cửa chúng ta này! Nhưng tiếc là chỉ có hai người phụ nữ, nếu như không phải là gia đây phải vội đi tìm bảo vật thì đã có thể “thương yêu: các em rồi.
“Một mắt” lắc đầu cảm khái, sau đó giơ súng lên.

- Hu hu, tôi không muốn chết hu hu!

Tiểu Ngải lớn tiếng khóc.

Giáo sư Vương cùng Kevin đều sợ hãi run lên, đứng im không dám động đậy.

Chu Phương Tình thì cắn chặt răng, trong đầu hiện lên hình ảnh của người nhà cô, đến cuối cùng là khuôn mặt của một người đàn ông trẻ tuổi!

Thực sự xin lỗi mọi người, con không thể trở về được, không thể giữ được lời hứa với mọi người!

Khóe mắt Chu Phương Tình chảy xuống một dòng nước mắt, sau đó cô cúi xuống nhặt một tảng đá ở dưới chân lên đập về phía tên “Một mắt”.

Cho dù cô có phải chết cũng sẽ không bao giờ chịu ngồi chờ chết.

Tảng đá đập vào ngực của tên “Một mắt”, gã cau mày trừng mắt nhìn Chu Phương Tình.

- Cô gái à, lá gan của cô cũng lớn lắm đó, nhưng rất tiếc tôi lại không thích những con đàn bà ngu xuẩn.

Lúc đầu họng súng của “Một mắt” còn chĩa vào Giáo sư Vương lúc này đã chuyển sang phía Chu Phương Tình.

Chu Phương Tình không chút sợ hãi trừng mắt nhìn lại “Một mắt”, cô cũng không phải là chưa từng trải qua giờ khắc sinh tử bao giờ, mặc dù có sợ hãi nhưng cô không muốn bản thân chịu thua.

Thế nhưng, vài giây qua đi, tiếng súng mà mọi người chờ đợi lại không hề vang lên.

Chỉ thấy một đường ánh sáng màu xanh xuất hiện trước mắt đội khảo cố, những tên binh lính ngây ngốc đứng yên, không hề nhúc nhích.

Ba giây sau, những cái đầu của đám binh lính kia từ từ rơi xuống đất.

Kể cả đầu của tên cầm đầu “Một mắt” cũng lăn lóc dưới đất, máu từ cổ của chúng phun ra như suối.

Cả đội khảo cổ nhìn thấy cảnh này thì sợ ngây người, thậm chí ngay cả hét cũng không hét nổi, Tiểu Ngải thì như muốn ngất đi.

Thế nhưng, Chu Phương Tình thấy cảnh này lại hưng phấn mà hô lên:

- Tần Xuyên.

Cô nhớ có một lần ở nhà kho quân cảng, Tần Xuyên cũng đã từng dùng chiêu thức này cắt bay đầu tất cả đám lính đánh thuê ở đó.

Chỉ có điều người đàn ông xuất hiện trước mặt mọi người lại mặc một chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói, một chiếc quần bảy phân bẩn thỉu, căn bản không phải là người đàn ông mà cô nghĩ tới.

- Không có chuyện gì nữa, bọn chúng đều đã chết cả rồi.

Ánh mắt Tần Xuyên xâu xa nhìn vào Chu Phương Tình, lúc cô gái này gọi tên hắn suýt chút nữa hắn đã không khống chế được bản thân mà đáp lại cô.

Nhưng nghĩ kĩ lại thì ở đây còn có những người khác trong đội khảo cổ, đợi đến lúc không có ai hắn sẽ tự mình thành thật với cô.

Dù sao đi nữa thì vừa rồi cô cũng đã vui vẻ mà gọi tên hắn, điều này khiến trong lòng hắn vô cùng hưng phấn, xem ra cô gái nhỏ này vẫn chưa quên hắn.

Trên mặt Chu Phương Tình có chút thất vọng, nghĩ thầm cũng đúng thôi, hiện giờ Tần Xuyên đang ở Trung Quốc sao có thể đột nhiên chạy đến đây được. Nhưng dù sao thì cũng đã có thể sống sót sau kiếp nạn nên vẫn vui vẻ, mỉm cười nói:

- Vị tiên sinh này, cảm ơn anh đã cứu mạng chúng tôi.

Lúc này Giáo sư Vương cùng những người khác mới có phản ứng, nhanh chóng đứng dậy rối rít cảm ơn.

- Khu rừng nhiệt đới này vô cùng nguy hiểm, đâu đâu cũng có thể xuất hiện những tên giết người không chớp mắt như những tên này. Tôi thấy các người đều là người bình thường, tốt nhất là để tôi dẫn các người rời khỏi đây đến một chỗ an toàn.

Tảng đá trong lòng Tần Xuyên rốt cục cũng có thể thả xuống, tiếp theo chỉ cần đưa được Chu Phương Tình ra khỏi đây đến khu vực thị trấn là được.

- Cảm ơn vị huynh đệ này, cậu là người Trung Quốc đúng không? Không biết phải xưng hô với cậu thế nào đây?

- Các người không cần phải biết tên của tôi, chỉ cần đi theo tôi là được rồi.

Tần Xuyên không có hứng thú làm quen với những người này.

- Được được.

Đang lúc mọi người định đi theo Tần Xuyên thì đột nhiên Kevin lại cau mày nói:

- Giáo sư, hắn ta ngay cả tên cũng không chịu nói cho chúng ta biết, làm sao chúng ta có thể chắc chắn là anh không có âm mưu bất chính nào chứ?

- Cái này…

Giáo sư Vương nghe thấy vậy thì cũng có chút chần chừ, sợ hãi.

Tần Xuyên quay đầu lại, cười lạnh nói:

- Nếu như anh không tin tôi thì có thể ở lại đây, còn nếu như không có bản lĩnh thì ngậm mồm vào rồi đi theo tôi.

- Anh…

Kevin bị Tần Xuyên nói như vậy thì rất muốn cãi lại nhưng lại không dám.

Tần Xuyên lắc đầu, nếu như không phải là nể mặt Chu Phương Tình cũng có mặt ở đây thì hắn đã cho tên này một chưởng tiễn thẳng xuống địa ngục rồi.

- Đi thôi, Kevin, nếu như vị tiên sinh này có âm mưu gì đó thì vừa rồi đã không cứu mạng chúng ta, hơn thế nữa nếu anh ấy có thật đi chăng nữa thì chúng ta cũng không thể phản kháng lại được, không phải sao?

Chu Phương Tình nói.

- Vẫn là vị mỹ nữ này thông minh, còn anh nếu so sánh với lợn còn là sỉ nhục loài lợn nữa!

Tần Xuyên thờ dài.

Sắc mặt Kevin lúc đỏ lúc trắng, nhưng khi nhìn những thi thể không đầu nằm dưới đất, anh ta lại không có gan lên tiếng.

Bởi vì máy bay trực thăng cách đây khá xa, nên Tần Xuyên lệnh cho người lái máy bay đến khu vực gần nhất có thể, sau đó cùng đội khảo cổ cùng nhau đi đến điểm tụ họp.

Mặc dù có thể tiết kiệm được kha khá thời gian, nhưng bọn họ vẫn phải đi bộ thêm khoảng nửa ngày nữa mới đến được.

Dưới sự dẫn dắt của Tần Xuyên, đám người đi được hơn một tiếng thì đột nhiên dừng lại dù có làm thế nào cũng không thể đi tiếp được nữa.

- Tiên sinh, xin hỏi trên người ngài có cái gì có thể ăn được không?

Giáo sư Vương lúng túng hỏi.

Tần Xuyên buồn bực quay đầu lại nói:

- Các người không thấy nãy giờ tôi cũng không ăn gì sao?

- Đại ca, chúng tôi đã đói bụng hai ngày nay rồi, thực sự là không còn chút sức lực nào nữa.

Vẻ mặt Tiểu Ngải mang theo sự cầu xin.



 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch