Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 530: Em không thỏa mãn nổi anh

Tần Xuyên muốn điên lên luôn.

- Thế sao lúc nãy các người không nói sớm chứ? Trên người đám thi thể lúc nãy chắc chắn sẽ có lương khô hay cái gì đó có thể ăn được!

Cả đội khảo cổ quay sang nhìn nhau, bọn họ nhìn thấy thi thể đã sợ xanh mắt mèo lên rồi, gan đâu mà dám đến lục đồ ăn chứ!

- Aizz, thôi được rồi không sao hết, dù sao thì nơi này cũng là rừng rậm nhiệt đới Amazon, đâu đâu cũng là đồ ăn.

Tần Xuyên nói xong, nhìn xung quanh, sau khi tìm được mấy cây cọ liền nhảy tới bẻ một đống cành cọ cùng lá cọ về.

- Đại ca, những thứ này có thể ăn được sao?

Tiểu Ngải nghi ngờ hỏi.

Tần Xuyên im lặng, lột bỏ lớp vỏ bên ngoài, nói:

- Phần lõi màu trắng bên trong này có thể ăn được, cũng rất an toàn, hơn nữa còn có thể bổ sung nước cho mọi người.

- Thật hay giả đấy? Liệu có trúng độc hay không?

Kevin nói nhỏ.

Còn hai mắt Chu Phương Tình lại tỏa sáng, nói:

- Có thể ăn được. Tôi nhớ ra rồi, trước đây ông nội tôi cũng đã từng nói tới, nhà của tôi có truyền thống làm bác sĩ đông y, mọi người có thể tin tôi. Thật sự là có thể ăn được, chúng ta thật là ngốc mà, thì ra cả khu rừng này đều là đồ ăn!

Tần Xuyên cười cười, một tay sờ sờ đầu Chu Phương Tình, nói:

- Đúng là ngốc thật, bây giờ mới nhờ ra.

Chu Phương Tình bị động tác bất ngờ của Tần Xuyên khiến cho choáng váng, thẹn thùng cúi đầu xuống.

Kevin ở một bên nhìn thấy cảnh này, trong mắt như sắp phun ra lửa vậy!

- Không cho phép anh động tay động chân với Phương Tình.

Kevin nói.

Tần Xuyên sửng sốt một chút, ngay sau đó liền ngửi ra được điểm gì đó không đúng:

- Sao nào? Cô ấy là bạn gái của anh à?

- Không phải đâu, chúng tôi chỉ là đồng nghiệp cùng một viện nghiên cứu thôi. Kevin, anh cũng đừng hiểu lầm.

Chu Phương Tình nhanh chóng lắc đầu, cô cảm thấy “Nhân vật thần bí” này chắc cũng chỉ là vô tình mà thôi, cũng không hề có ý muốn trêu trọc cô.

Kevin thấy Chu Phương Tình trực tiếp phủ nhận quan hệ của bọn họ như vậy khiến trong lòng anh ta vô cùng khó chịu nhưng cũng chỉ có thể nhẫn nhịn nuốt vào những lời muốn nói ra.

Sau khi mọi người ăn lõi cọ xong thì rốt cục cũng có sức lực để đi tiếp.

Trên đường lại gặp phải hai đội lính đánh thuê của thế giới ngầm đi tìm bảo vật nhưng tất cả đều bị Tần Xuyên giết chết.

Bọn lính tôm tép này chắc cũng không biết trong rừng mưa này sẽ có cái gì chỉ là nghe tin đồn bên trong có bảo vật nên mới chạy tới thử vận may thôi.

- Vị tiên sinh này, cậu có biết rốt cuộc thì những người này tới đây là để làm gì không?

Giáo sư Vương không nhịn được hỏi.

Tần Xuyên đi ở đằng trước, thuận miệng nói:

- Các người không cần phải biết dù sao thì cũng không liên quan đến các người.

- Không phải vậy đâu, Tiên sinh, nếu như mục đích của bọn họ có liên quan đến Kim tự tháp bị bỏ quên thì chúng tôi nhất định phải biết.

Giáo sư nói.

Tần Xuyên sửng sốt, nghe ra được chút gì đó, quay đầu lại hỏi:

- Kim tự tháp bị bỏ quên là cái gì?

Giáo sư Vương chạy lên phía trước, giải thích nói:

- Là như thế này, đoàn khảo cổ lần này của chúng tôi bao gồm Trung Quốc, Mỹ, Đức cùng hợp tác tới Nam Mĩ nghiên cứu về một vài di tích mới khai quật của nền văn hóa Mây. Thông qua nghiên cứu cùng thăm dò cùng chúng tôi trong mấy tháng qua phát hiện ra bên trong khu rừng nhiệt đới này có khả năng còn một tòa Kim tự tháp Maya chưa được phát hiện.

- Văn hóa Maya không phải là chỉ có ở mấy quốc gia như Mexico, Guatemala, Sava Doll, Honduras với Belize thôi sao, sao giờ lại có cả ở Colombia nữa vậy?

Hai mắt Giáo sư Vương tỏa sáng nói:

- Xem vị tiên sinh này cũng là người có kiến thức hiểu biết rộng rãi! Đúng vậy, về mặt lý thuyết mà nói thì là không thể có nhưng chúng tôi đã chứng thực một số thông tin được ghi tại trên các tư liệu bằng đá, nơi này từng có một bộ lạc tôn sùng và tín ngưỡng Thần Sấm Sét, và đã từng sinh sống phát triển trong khu vực này.

“Thần Sấm Sét? Động đất do sấm sét?” Tần Xuyên nhíu mày, dường như hắn đã hiểu ra điều gì đó rồi.

Kevin ở phía sau nói:

- Giáo sư, thầy nói với hắn nhiều như vậy để làm gì?

Tần Xuyên không thèm để ý đến anh ta, hỏi:

- Vậy các người tìm thấy Kim tự tháp đó rồi à?

- Vẫn chưa, nhưng điểm đóng quân trước đó của chúng tôi cách mục tiêu không xa lắm, nếu như quả thật là có sự tồn tại của nó thật thì nó cũng chỉ nằm trong phạm vị mười mấy km trong khu vực đó thôi.

Giáo sư Vương nói.

Tần Xuyên gật đầu, hiếu kỳ hỏi:

- Vì sao ông lại nói cho tôi biết những điều này?

Giáo sư Vương thân khổ:

- Mặc dù tôi không biết tiên sinh từ đâu tới nhưng cậu giỏi như vậy, tôi hy vọng nếu như có thể cậu có thể làm chút chuyện gì đó để bảo vệ di tích văn vật cổ, với những người nghiên cứu khảo cổ như chúng tôi điều mà chúng tôi sợ nhất chính là việc văn vật bị phá hỏng.

Tần Xuyên có chút bội phục vị Giáo sư này, lúc này rồi mà còn cố ôm khư khư lấy cái sự nghiệp khảo cổ gì đó, hắn nói:

- Nếu như có cơ hội được bảo vệ văn vật tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức có thể.

- Vậy thì cảm ơn tiên sinh nhiều lắm!

Giáo sư Vương cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Chu Phương Tình đứng ở phía sau nhìn thấy thái độ của Tần Xuyên, nghe những lời hắn nói, liền có chút suy nghĩ.

Lặn lội cả nửa ngày trời, cuối cùng thì mọi người cũng đã đến được địa điểm tụ họp.

Đường Vi mang theo một tốp sát thủ nhảy xuống khỏi trực thăng rồi để đám người Giáo sư Vương thông qua thang dây leo lên.

- Không ngờ đến cuối cùng thì cũng vẫn là do anh tìm được bọn họ, em dẫn người tới cũng vô ích, biết sớm vậy chẳng dẫn đến còn hơn.

Đường Vi bất đắc dĩ cười cười.

Tần Xuyên lắc đầu, nói:

- Nếu như không có mọi người chia nhau ra các khu vực khác nhau thì làm sao anh có thể tìm thấy người nhanh như vậy được, đây tất cả đều là nhờ có công lao của mọi người.

Đang lúc Đường Vi muốn nói miệng của anh càng ngày càng ngọt thì đột nhiên Chu Phương Tình vẫn chưa lên thang đứng ở một bên kinh ngạc hô to.

- Cô là… Cô là Đường tiểu thư!

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch