Là một người phụ nữ có mối quan hệ “không bình thường” với Tần Xuyên, ngay từ đầu Chu Phương Tình đã nhận ra Đường Vi rồi. Bởi trước đó Chu Phương Tình cũng đã từng tiếp xúc với cô một vài lần, hơn thế nữa Đường Vi còn có chút danh tiếng ở Trung Quốc, ở một số nơi công cộng cũng đã từng nhìn thấy cô.
Nhận ra Đường Vi, Chu Phương Tình dường như đã chứng thực được suy nghĩ trong lòng mình.
Đôi mắt cô gái nhìn về phía Tần Xuyên không nhịn được có chút ẩm ướt.
Đường Vi “Ồ” một tiếng, có chút hiểu được, cười nói:
- Chu tiểu thư, có một số chuyện phải đợi đến khi không có người mới thích hợp để nói, hay là cô cứ lên trực thăng trước đi, có gì thì để sau hãy nói.
Nhưng Chu Phương Tình lại không hề nhúc nhích, cô cứ đứng như vậy nhìn thật sâu vào Tần Xuyên, như là cách cả một thế kỉ mới gặp nhau vậy.
Cảm xúc của Tần Xuyên cũng là trăm mối ngổn ngang, thật ra thì từ lâu hắn đã muốn nói cho Chu Phương Tình biết sự thật nên cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi.
- Phương Tình à, em còn đứng đó làm gì vậy? Mau lên đây nhanh lên!
Kevin đứng trên trực thăng hô to.
Tần Xuyên nhíu mày, nghĩ nghĩ một lát liền quyết định để cho trực thăng bay đi trước.
Kevin cùng những người trong đội khảo cổ đều đứng ở trên trực thăng mà hô to, nhưng người lái máy bay làm sao có thể nghe lời của bọn họ được, Kiếm Ma đã hạ lệnh đi trước thì đương nhiên phải đi rồi.
Bên trong khu rừng mưa lại rơi vào trạng thái yên tĩnh một lần nữa, lúc này Tần Xuyên mới giang rộng hai cánh tay, dùng giọng thật của mình cười nói:
- Tình Nhi, lâu rồi không gặp nhau, em vẫn khỏe chứ!
Chu Phương Tình khựng lại một chút rồi sau đó chạy đến nhào vào lòng người đàn ông, rối rít khóc nức nở:
- Cái đồ đại ngốc này! Gặp phải chuyện này sao còn có thể khỏe được chứ! Hu hu em còn tưởng rằng sẽ không thể gặp lại anh nữa rồi!
Tần Xuyên vỗ vỗ lên lưng cô gái, an ủi:
- Không sao đâu, có anh ở đây rồi mà!
Đường Vi biết hai người nhất định sẽ có rất nhiều lời muốn nói với nhau nên đã lệnh cho tất cả các sát thủ đều tránh đi chỗ khác, cách đó hơn 10 mét tránh cho bọn họ nghe được một số lời không nên nghe.
Xa cách lâu ngày gặp lại, Chu Phương Tình khóc một lúc vành mắt đỏ hoe, sau đó ngẩng đầu lên nói:
- Em biết ngay mà, lúc em nhìn thấy bộ dạng anh giết người, giọng điệu lúc anh nói chuyện liền đoán ra ngay đó chính là anh, nhưng sao khuôn mặt của anh lại thay đổi như vậy?
Tần Xuyên thấp giọng nói:
- Đây là thân phận mà anh sử dụng để tiện hành động khi ở nước ngoài, anh đã dùng phương pháp châm cứu cùng chân khí để thay đổi khuôn mặt này, nhưng chuyện này em phải giúp anh giữ bí mật đấy!
- Làm em sợ muốn chết! Em còn tưởng là anh đi phẫu thuật thẩm mỹ chứ!
Chu Phương Tình lau sạch nước mắt trên mặt.
- Hì hì, dù có phẫu thuật thẩm mỹ thì ít nhất cũng phải đẹp trai như anh lúc trước mới được, gương mặt này…
- Gương mặt này đẹp trai hơn gương mặt vốn có của anh đó.
Chu Phương Tình ngắt lời nói.
Khuôn mặt Tần Xuyên tối sầm:
- Tình Nhi, em còn nói như vậy nữa thì chúng ta thật sự sẽ còn gì để nói nữa đâu đấy!
Chu Phương Tình bật cười, dường như tất cả mây đen đều đã tan đi hết, nói:
- Anh đúng là đồ mặt dày, không biết xấu hổ chỉ biết giờ trò thôi.
Tần Xuyên gãi đầu, nói:
- Em đã quá khen anh rồi! Ưu điểm của anh thì có cả trăm, nhưng mới có một lát mà em đã kể ra nhiều như vậy, sau này làm sao có thể đủ dùng được, bớt khen anh đi!
Tần Xuyên ôm cô gái vào lòng, tay để ở trên người cô hết bóp lại xoa, nói thầm:
- Lại để cho anh sờ cái nào, hình như là gầy hơn rồi thì phải, có phải là đã vất vả lắm đúng không? Anh thích nhất là Tình Nhi núc ních thịt cơ!
- Anh mới núc ních thịt ấy !
Khuôn mặt Chu Phương Tình ửng hồng, những thứ trên người cô dường như đều bị người đàn ông này thấy hết cả rồi, thậm chí còn sờ nữa chứ, càng nói thì càng thêm ngại ngùng!
- Còn tưởng sẽ là oan gia đến cuối đời không ngờ còn chưa đến một năm đã thua trong tay anh rồi!
Chu Phương Tình tựa đầu vào ngực người đàn ông, bất đắc dĩ nói nhưng khóe miệng cô lại nở một nụ cười ngọt ngào.
Tần Xuyên vuốt tóc cô gái nhỏ, nói:
- Thật ra thì cũng không cần phải đợi tới một năm… mà thế cũng được, anh đồng ý cho em đủ thời gian để suy nghĩ cho thật kỹ xem có muốn làm người phụ nữ của anh hay không? Vẫn còn lại nửa năm nữa, anh có thể chờ em!
Chu Phương Tình thoải mái nói:
- Không cần đâu, trải qua chuyện lần này, em đã hiểu rõ một điều đời người ngắn ngủi lấy đâu ra nhiều thời gian để suy tính như vậy chứ!
Vào thời điểm em tưởng mình sẽ chết, lúc đó trong đầu em ngoại trừ người nhà của em cũng chỉ có một người đàn ông duy nhất là anh, vậy thì em còn phải suy nghĩ gì nữa chứ!
Em không cần sau này, em chỉ cần anh và hiện tại!
Nghe thấy hai chữ “hiện tại” từ trong miệng cô nói ra, trong lòng Tần Xuyên như nhũn cả ra.
- Tình Nhi, rất có thể anh không thể thỏa mãn được yêu cầu của em rồi!
Tần Xuyên thâm trầm mà tiếc nuối nói.
- Vì sao?
Sắc mặt Chu Phương Tình tái nhợt.
- Anh…anh không thích em đúng không? Có phải là anh cảm thấy em quá tùy hứng hay không?
Tần Xuyên lắc đầu:
- Không phải vậy, em chỗ nào cũng tốt, anh rất thích em, từ trước đến giờ chưa từng thay đổi.
- Vậy thì là anh sợ bố em sẽ phản đối chúng ta hay sao?
Chu Phương Tình hỏi.
- Cũng không phải vậy.
Vẻ mặt Tần Xuyên rầu rĩ nói:
- Ở đây không tiện lắm, hiện giờ anh không thể cởi hết quần áo rồi “làm” với em được!
- …….
Năm giây sau, trong rừng mưa truyền ra tiếng hét chói tai của Chu Phương Tình cùng với tiếng kêu giả bộ thảm thiết của Tần Xuyên.
Nhưng nói thể nào thì Tần Xuyên cũng cùng cô gái nhỏ của mình hôn nhau say đắm hơn mười phút sau mới tới chỗ tụ họp cùng với mọi người.
Ngược lại Đường Vi lại không hề ăn giấm chua (ghen), mà còn nói chuyện cùng Chu Phương Tình, giống như hai chị em đùa giỡn với nhau, khiến cho Chu Phương Tình vô cùng xấu hổ.
- Ngài Kiếm Ma, người đã tìm được rồi, vậy tiếp theo chúng ta có đi tìm Thần Vật kia nữa không?
Sát thủ Ảnh Phong hỏi.