Tần Xuyên suy nghĩ một lát, rồi nói:
- Tôi nhất định sẽ đi tìm, nhưng quá trình tìm kiếm này vô cùng nguy hiểm, nếu như mọi người không muốn tham gia có thể rời khỏi đây, tôi tôn trọng quyết định của mọi người.
Đám sát thủ ha ha cười lớn, tất cả bọn họ đều là những người làm bạn với Tử Thần, nhảy múa trên lưỡi dao mà sống, ai quan tâm đến chút nguy hiểm này chứ!
Mặc dù Chu Phương Tình có chút sợ hãi những có Tần Xuyên ở bên, cô cũng đã có thể từ từ tiếp nhận được tình huống đồng hành cùng một đám sát thủ.
Với tư cách thành viên của đội khảo cổ, Chu Phương Tình ngược lại trở thành người dẫn đường cho mọi người, tất cả cùng nhau tiến về khu trú quân ở phía trước.
Lần này tốc độ tiến lên nhanh hơn thấy rõ, bởi vì sau khi Tần Xuyên cõng Chu Phương Tình trên lưng vẫn có thể dùng khinh công lao đi thật nhanh.
Chỉ tốn không đến hai giờ, đoàn người đã chạy đến chỗ của đoàn khảo cổ.
Chứng kiến thi thể chất đống trên mặt đất, Chu Phương Tình mới biết được lính đánh thuê giết hai thành viên của doàn khảo cổ cũng bị Tần Xuyên giết, cục tức trong lòng cũng được xả ra phần nào.
- Phương Tình! Kim Tự Tháp bị mất mà mọi người tìm kiếm, thật sự ở xung quanh đây.
Đường Vi nhảy lên trên một ngọn cây, ngắm nhìn bốn phía, nhưng không tìm thấy một dấu vết nào của di tích cổ.
Chu Phương Tình liền nói:
- Chúng tôi dựa trên manh mối ghi bằng chữ viết cổ đại tìm được, cũng đã quan sát khu vực này bằng trực thăng, quả thật là không tìm thấy bất cứ dấu vết nào. Chúng tôi đoán có thể Kim Tự Tháp bị vùi trong lòng đất, nhưng vẫn chưa kịp thăm dò thì đã có động đất xảy ra.
- Dưới đất là đúng rồi, nếu sấm sét có cảm ứng với thần vật trong di tích cổ, vậy thì nơi nào có sấm sét sẽ ứng với nơi thần vật tồn tại, cũng là vị trí của di tích cổ.
Đường Vi nhảy từ trên cây xuống, hỏi:
- Cô biết vị trí tia chớp đó đánh xuống à?
Chu Phương Tình lắc đầu:
- Lúc đó là buổi tối, khi trời mưa sét đánh, tất cả mọi người đều đang ở trong lều. Đến khi hết sấm chớp rồi mặt đất bắt đầu rung lên thì mọi người mới biết có động đất.
- Hội trưởng, tôi thấy sao ta không chia ra hành động? Chúng ta nhiều người, tìm dấu vết chắc không khó.
- Đúng đấy, giờ khắp rừng nhiệt đới đều đang tìm thần vật, chúng ta phải nắm cho chắc. – Cả đám sát thủ đều kích động.
Đôi mày đen của Đường Vi khẽ nhíu lại, cô là hội trưởng hội Phượng Hoàng, tất nhiên cũng hi vọng công hội ngày càng tốt đẹp hơn. Lần này chỉ cần một lần hành động lấy được thần vật là có thể giúp đỡ cho Tần Xuyên một tay. Ngoài ra cũng có thể tạo được danh tiếng lớn, nên cô cũng rất ủng hộ Tần Xuyên tới đây tìm bảo vật.
Chẳng qua là bây giờ cô lại phát hiện, nhân vật chính trong chuyện này là Tần Xuyên đang đứng một mình vuốt vuốt cằm, như đang suy nghĩ vài thứ gì đó đến quên mất mọi thứ xung quanh.
- Tiểu Xuyên Xuyên làm sao vậy? – Đường Vi tiến lên, hỏi nhỏ.
Tần Xuyên tỉnh lại, trầm ngâm một lúc rồi cười nói:
- Có chút việc, tôi vẫn chưa nghĩ thông hết.
- Chuyện gì vậy? Nói ra để mọi người suy nghĩ hộ cậu một chút. Tuy rằng chỉ số thông minh của một mình cậu có cao hơn tôi, nhưng mà chúng tôi đây “ba thợ giày thối cũng hơn Gia Cát Lượng”. – Đường Vi cười nói.
- Đúng thế, Kiếm Ma các hạ có cao kiến gì không, chúng tôi nghe theo ngài hết. – Những sát thủ khác rối rít nói.
Tần Xuyên híp mắt nói:
- Sấm sét sinh ra trong mưa dông, vô cùng mạnh mẽ, đánh lên mặt đất cũng không phải điều lạ hay quý hiếm gì. Nhưng mọi người có nghĩ tới không, một tia sét đủ sức gây ra động đất, nếu như đánh vào trong rừng nhiệt đới này, chẳng lẽ lại không dẫn tới hỏa hoạn ư?
Cho dù là vì lúc ấy trời đang mưa, không gây cháy rừng, nhưng với một lực khổng lồ như vậy, thế nào cũng phải đốt vài gốc cây lớn thành than cốc chứ. Nhưng trước mắt không thấy có khu vực nào giống vậy cả.
Còn nữa, theo như cách nghĩ của đội khảo cổ thì tia chớp đó có cảm ứng với Kim Tự Tháp cổ đại dưới lòng đất. Vậy thì ít nhất cũng phải tạo ra trên mặt đất thành một cái hố to mới đúng. Nhưng nhìn trước mắt mà xem, không hề có dấu vết giống vậy.
Mọi người mặt đối mặt nhìn nhau, bị Tần Xuyên giảng giải cho một hồi thì nghĩ hình như đúng vậy thật.
- Chẳng lẽ trận động đất này không phải do sét đánh gây ra? – Sát thủ Liêm Đao hỏi.
- Không biết. Nếu không phải do sét đánh, thì mấy tổ chức bên kia cũng sẽ không cảm thấy việc này có gì lạ. Nhất định mấy thế lực khác đã biết được chi tiết gì đó, chỉ là chúng ta không biết mà thôi. – Đường Vi nói.
Chu Phương Tình nháy mắt mấy cái, nghĩ ngợi rồi nói:
- Cũng có khả năng là nơi mà tia sét đánh xuống vừa vặn không có cây, cũng không còn mặt đất.
- Chu tiểu thư, chuyện đó mà cô cũng nói được! Đây là rừng rậm Amazon, tìm một khoảng đất không có cây thì khó quá.
Nhưng mà hai mắt Tần Xuyên lại phát sáng, hắn nói:
- Không, nếu như đây không phải là đất, mà là nước thì…
- Nước? – Mọi người sững sờ.
Đường Vi cũng hiểu được:
- Đúng vậy, nếu như sét đánh vào nước, vậy tất nhiên sẽ không gây hỏa hoạn rồi. Mặc dù đây là rừng rậm nhưng cũng có nguồn nước cực kì dồi dào nữa.
- Khả Khả, sét đánh vào nước có thể sinh ra động đất thật à? – Sát thủ Ảnh Phong nói với giọng do dự.
Tần Xuyên cười giải thích:
- Thứ thật sự dẫn tới động đất không phải là tia sét, mà là bảo bối bị sét kích thích nên di chuyển. Sở dĩ những người khác cảm thấy ở đây có thần vật, là bởi vì họ biết rõ một tia sét dù có lớn đến mấy cũng không thể gây ra động đất cấp năm được. Thế nên chắc chắn có những vật khác tồn tại.
Một đám sát thủ rốt cuộc giật mình.
- Vậy giờ chúng ta đến những nơi có nguồn nước tìm đi.
Tần Xuyên nói:
- Nguồn nước cần tìm không phải là nguồn nước bình thường. Những con sông nhỏ suối cạn không có ý nghĩa, nông quá thì đồ ở dưới đã bị phát hiện từ lâu rồi. Tất nhiên phải là những nguồn nước có đủ độ sâu như sông hồ lớn.
Vừa dứt lời, Chu Phương Tình liền hô lên:
- Tôi biết! Tôi đã xem bản đồ vệ tinh vùng này rồi. Trong khoảng 1km về hướng đông bắc có một thác nước và hồ nước.