Tần Xuyên nghe xong càng cảm thấy có khả năng. Bởi vì liên quan đến thác nước nên nhất định hồ nước sẽ rất sâu, hơn nữa điều này cũng nói lên là nơi này có nguồn nước vô cùng sung túc, chưa bao giờ cạn nước.
- Đi, chúng ta cùng đi xem nào.
Một đoàn người lại xuất phát, tiến về thác nước cách họ hơn một cây số.
Xuyên qua rừng nhiệt đới rậm rạp, ngay khi nghe được tiếng nước đổ vọng tới từ xa, Tần Xuyên đi đầu bỗng dừng lại, yên lặng thả Chu Phương Tình trên lưng xuống.
- Sao vậy? – Đường Vi hỏi.
Tần Xuyên làm động tác “chớ lên tiếng”:
- Nói nhỏ thôi, đằng trước có không ít người.
Vẻ mặt Tần Xuyên hơi nghiêm trọng, tuy đã chuẩn bị từ trước rồi, nhưng hình như những người họ sắp chạm mặt đều không dễ đối phó.
Đám Đường Vi tất nhiên hoàn toàn tin tưởng vào hắn. Tại đây tu vi của Tần Xuyên là cao nhất, hắn cảm giác được sớm, tất nhiên sẽ không sai.
- Chúng ta đợi ở đây thêm một lát thì sao?
- Đề cao cảnh giác, theo sau tôi, từ từ tiếp cận. – Tần Xuyên đưa tay kéo Chu Phương Tình lại, nói. – Tình nhi, em đi sau anh, dù có chuyện gì xảy ra cũng đừng sợ.
Chu Phương Tình gật gật đầu. Đứng giữa lằn ranh sinh tử hai lần đã khiến trái tim cô lớn hơn rất nhiều.
Những sát thủ khác cũng khá là kích động. Có thề khiến Kiếm Ma phải đối đãi thận trong như vậy chắc hẳn không phải là người thường.
Cùng lúc đó, một chỗ cách thác nước không tới 50m, hai đội ngũ băng qua rừng nhiệt đới, không hẹn mà gặp.
Trong đó có một đội mặc quân phục ngụy trang trong rừng nhiệt đới, đeo kính bảo hộ Willey X. Cả đám cầm 6A4 Automatic Rifleb trong tay, bên hông treo thêm mấy loại vũ khí như lựu đạn, đạn tia chớp và đạn khói.
Có khoảng 50 tên, đoàn lính đánh thuê hùng mạnh như biên chế của Hải quân lục chiến Mỹ, đứng dàn thành trận, trước ngực đều đính huân chương sư tử vàng.
Dẫn theo đội ngũ lính đánh thuê được trang bị hoàn mỹ, là ba gã quân nhân cũng mặc quân phục nhưng không mang theo các loại vũ khí súng ống.
Chẳng qua trên mu bàn tay của ba gã quân nhân có tướng mạo khác nhau với khí chất trầm ổn của người lính đều có một hình xăm màu vàng nhạt với hoa văn sư tử, chính giữa hoa văn còn có số thứ tự.
Theo thứ tự là “3”, “6” và “9”.
Về phần bên cạnh ba gã quân nhân này, còn có hai người nữ, một mặc đồ đen, một thì trắng và đều đeo khăn che mặt màu đen.
Mặc dù đoàn lính đánh thuê mang tiêu chí sư tử vàng có khí phách và oai hùng, nhưng người dẫn đội chính thức lại là hai người phụ nữ này.
Trong đó người nữ mặc trang phục vũ trang bó sát người, đang nhìn chằm chặp vào người dẫn đầu của đoàn người đối diện.
- Nếu tôi đoán không lầm thì anh chính là Nhị tướng quân trong số bảy tướng quân của Hoa Hạ, Thiết Sư.
Người đàn ông với mặt nạ màu vàng kim che kín khuôn mặt, áo choàng hơi ngả màu xám tro, người vận một bộ võ phục màu nâu xanh, dáng người cao chừng hai mét, cũng đang để ánh mắt xuyên thẳng qua lớp mặt nạ khóa chặt lấy người nữ mặc đồ đen.
- Hắc La sát, ngươi quả nhiên còn sống, cũng quả nhiên đã biến thành phụ nữ.
Thiết Sư khinh thường “Hừ”nhẹ một tiếng, hiển nhiên là đang châm chọc việc Hắc La sát luyện công đến nỗi thay đổi cả giới tính.
Hắc La sát dĩ nhiên không vì chỉ bị châm chọc một chút mà nổi bão. Cô ta quét mắt sang sáu võ giả với tuổi tác khác nhau, có nam có nữ đằng sau Thiết Sư, cười khanh khách dáp trả:
- Xem ra chính phủ Hoa Hạ vô cùng tin tưởng vào thực lực của tướng quân Thiết Sư, phái ra toàn một đám nhóc choi choi.
- Để tôi xem một chút nào, Thần Kiếm Môn, Thanh Long tự, Lạc Nhật Sơn trang, Bạch Long tự và Côn Luân. Tam tông thất đại phái, chỉ phái ra võ giả của hai tông bốn phái, lại toàn là người trẻ tuổi. Chỉ bằng chút người này mà Thiết Sư các người cũng dám tới cướp thần vật ha.
Thiết Sư trả lời bằng giọng thản nhiên:
- Cô cho rằng dựa lưng vào trang viên, mang đến một đám lính đánh thuê Sư tử vàng thì liền chiếm ưu thế lớn à. Nếu tôi và cô ra tay, thì ít nhất là 50 cái gọi là Sư tử vàng đằng sau cô, cũng chỉ là thịt sư tử mà thôi.
- À, vậy sao? Nếu tôi không đoán sai thì đám người mà Thiết Sư tướng quân dẫn theo thật ra chính là do chính phủ Hoa Hạ nhét cho anh đi. Quá nửa là đệ tử bồi dưỡng của các phái, để tăng thêm danh tiếng và công huân, mang ra nước ngoài mạ vàng. Một đám chim non trong trứng chưa từng ra chiến trường, chỉ sợ ngay cả viên đạn cũng không biết phải tránh thế nào đây này. – Hắc La sát cười lạnh lẽo.
Hai người đối chọi gay gắt, nhưng cũng không trực tiếp ra tay. Một là muốn nhiễu loạn quân tâm của đối thủ, hai cung là không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Hắc La sát có thể cảm nhận được thực lực của Thiết Sư không hề thua kém mình, trong lòng Thiết Sư tất nhiên cũng hiểu rõ điều đó.
Tông sư ác đấu đến lưỡng bại câu thương tuyệt đối không phải là mong muốn của hai người. Họ cũng không thể vì không thua trong cuộc tranh đoạt thần vật mà bỏ mạng nơi đây.
Cho nên, nếu không cần thiết thì họ không muốn tự mình ra tay.
Bị Hắc La Sát nhìn mãi không rời mắt như vậy, đương nhiên là những thiên tài kiệt xuất đứng sau Thiết Sư không cam lòng. Nên biết trong môn phái, họ chính là vầng trăng sáng được các vì sao vây quanh.
Họ đúng là đã nhận được trưởng bối trong môn phái bồi dưỡng, nghe theo yêu cầu của nước nhà tham dự vào kế hoạch bí mật cướp thần vật lần này. Chính là đến kiếm công huân, coi như là để trải đường cho việc sau này tiếp nhận vài chức vụ.
Lần này thần vật xuất hiện ở Colombia nên Hoa Hạ không thể phái quân đội tới, chỉ có thể phái những võ giả có tu vi cao siêu đi thực hiện nhiệm vụ.
Nhưng mà số lượng võ giả trực thuộc quốc gia có hạn, hơn nữa mỗi người đều có nhiệm vụ của mình, nên không thể phái đến vùng đất xa xôi như vậy.
Kết quả là, triệu tập tinh nhuệ của ba tông bảy phái trên giang hồ là biện pháp ổn thỏa nhất, và cũng giảm tổn thất xuống thấp nhất.
Tất nhiên là mấy đại môn phái đều không ngốc chút nào. Nếu không phải có Thiết Sư hộ tống thì họ đã chẳng dám đưa những đệ tử được bồi dưỡng trọng điểm tới đây mạo hiểm.