Quan trường và giang hồ, về cơ bản có một sự ăn ý, có qua có lại.
Lúc này, sáu người đệ tử ỷ có Thiết Sư đứng trước làm chỗ dựa, từng người từng người thậm chí còn có ý nghĩ sẽ biểu hiện thật tốt trong nhiệm vụ lần này để mang về danh tiếng tốt.
Một cô gái có khuôn mặt xinh đẹp, dáng người thon thả cao cao không nhịn được trước tiên. Sau lưng cô đeo một cây cung sừng trâu màu sắc diễm lệ, bộ quần áo mang màu ngọc lục bảo bó sát tôn lên thân hình nhỏ nhắn mềm mại.
Cô gái tên là Hoa Nguyệt, là đệ tử thứ ba của chưởng môn đương nhiệm của sơn trang Lạc Nhật, thực lực cũng đã đạt tới sơ cấp tiên thiên.
Hoa Nguyệt bước lên trước một bước, hừ lạnh và nói:
- Lòng dạ tiểu nhân! Rõ ràng là tự các người sợ hãi. Nói chúng ta không tránh nổi một viên đạn. Hừ! Chỉ sợ đến một mũi tên của ta các người cũng tránh không được thôi.
Ai ngờ Tuyết Nữ đứng sau lưng Hắc La Sát lên tiếng:
- Dáng người xấu như vậy, mà không biết xấu hổ xuất hiện trước mặt người khác.
Cho dù là người học võ cổ, thiếu nữ cũng vẫn quan tâm tới ngoại hình của mình. huống chi Hoa Nguyệt cũng không xấu, vừa bị nói như vậy, lập tức lửa giận đốt lên tận đầu.
- Ngươi nói gì? Ngươi mới xấu đấy! Ăn một mũi tên của ta này!
Hoa Nguyệt lập tức tháo cung sừng trâu xuống, theo động tác kéo cung của cô, một đạo tiên thiên chân khí ngưng tụ trên dây cung.
- Xuyên vân tiễn.
Chân khí màu đỏ như một tia sét, gia tốc ba lần trong không trung, như muốn xé rách mây xanh, bay thẳng tới chỗ Tuyết Nữ đang đứng.
Lạc nhật thần tiễn chính là tuyệt học tối cao của sơn trang Lạc Nhật, chỉ khi thật sự trở thành đệ tử quan trọng, cộng thêm thiên phú đầy đủ mới có cơ hội học tập.
Tổng cộng nó được chia làm năm tầng, theo thứ tự là: Nhất tiễn xuyên tâm, Tiễn vô hư phát, Tiễn động thiên địa, Truy vân trục nguyệt, Vẫn tinh lạc nhật ( Một tên xuyên tim, không hụt mũi nào, đuổi mây bắn trăng, sao rơi trời lặn)
Điểm mạnh của môn tiễn thuật này là không đến tiên thiên thì không có cách nào sử dụng. Bởi vì ngay cả cảnh giới của tầng thứ nhất Nhất tiễn xuyên tâm cũng cần đến chân khí tiên thiên mới dùng được.
Lạc nhật thần tiễn không bắn ra mũi tên thật sự, mà là biến chân khí thành tên.
Môn tiễn thuật này giúp cho rất nhiều cung thủ không đạt được ý cảnh của cao thủ tiễn thuật, cũng có thể biến đổi chân khí để tăng sức mạnh lên gấp đôi.
Tuyết Nữ giống như chưa từng để ý tới mũi tên này, phất tay một cái phát ra một đạo chân khí Băng Ngưng, trực tiếp đánh nát mũi Xuyên vân tiễn.
- Lạc nhật thần tiễn mới được chút hình dáng mà muốn ra tay của ta, cô còn kém xa lắm, “người quái dị”. – Tuyết Nữ nói bằng giọng khinh thường.
- Cô! – Hoa Nguyệt tức đỏ cả mặt.
Một tăng nhân để tóc sau lưng Thiết Sư lên tiếng khuyên nhủ:
- Hoa Nguyệt sư muội, tu vi chân khí của vị nữ thí chủ đó rất cao, sư muội đừng cậy mạnh ra tay.
Tăng nhân này tên Tuệ Vân, là một trong “Bát đại kim cương” của Thanh Long tự. Mặc dù Thanh Long tự thuộc về Phật môn, nhưng vũ tăng lại chiếm phần đông, hơn nữa còn để tóc tu hành.
Trong số lớp trẻ đến lần này, coi như y là kẻ có tu vi chân khí cao nhất, vừa dặt chân vào cảnh giới cao cấp tiên thiên nên có thể cảm nhận sự mạnh mẽ của Tuyết Nữ.
- Tuệ Vân sư huynh, ả dám mắng em là xấu, nhục mạ em, em còn nhịn được ả sao?
Hoa Nguyệt vẫn còn ôm một tia hi vọng, thấy Thiết Sư không ngăn cản ý định của mình thì ngưng tụ chân khí lần nữa, kéo căng cung sừng trâu, bắn liền hai mũi tên nhanh đến mức như không thể nhìn thấy hình bóng.
Đây là Lạc nhật thần tiễn đã tiến lên cảnh giới thứ hai “Tiễn vô hư phát”. Mũi tên lướt nhanh.
Hai mũi tên, vừa bắn ra liền biến mât không còn tăm tích, khi hiện ra thì chỉ còn cách Tuyết Nữ một thước mà thôi.
- Trúng rồi! – Hoa Nguyệt mừng rơn.
Thế nhưng một giây sau cô gái phát hiện, hai mũi tên chỉ bay đến một vị trí cách Tuyết Nữ 3cm, đã bị lồng chân khí bảo vệ cản lại.
Mà đáng ngạc nhiên là với sức xuyên thấu của Lạc Nhật Thần Tiễn lại không thể đánh thủng chân khí Băng Ngưng vững chắc của Tuyết Nữ. Nó bị cản lại ở bên ngoài rồi tiêu tán đi.
Tuyết Nữ nhìn Hoa Nguyệt như đang châm chọc cô gái không thể làm gì được mình:
- Lạc Nhật Thần Tiễn của cô dùng để gãi ngứa cho tôi đấy ư, “người quái dị”? “Thiên hạ đệ nhất tiễn pháp” gì chứ, tôi thấy cũng tầm thường thôi. Tôi đứng yên cho cô bắn đây này, cô có thể bắn tới tôi sao?
- Cô…
Hoa Nguyệt tức muốn chết đi được. Cô không để ý đến hai vấn đề: Một, là chân khí của đối phương quả thật mạnh hơn cô rất nhiều; hai, là Thiên Huyễn Băng Ngưng vốn là môn công pháp chú trọng phòng ngự.
Lúc này, một nam thanh niên khác, tóc ngắn, mặc áo trắng, tay cầm trường kiếm Thanh Phong dài bảy thước bước lên trước xin chỉ thị:
- Thiết Sư tiền bối, Nguyên Lãng muốn xả cục tức này thay cho Hoa Nguyệt sư muội, xin người cho phép.
Kiếm khách áo trắng này, chính là Nguyên Lãng xếp thứ hai trong Thất kiếm khách của Thần Kiếm môn. Trong môn gã chỉ xếp sau Đại đệ tử Tiêu Hàn, tuy rằng tu vi vẫn đứng ở đỉnh trung cấp tiên thiên, nhưng dù sao cũng là kiếm khách, thế nên không sợ hãi tu vi tiên thiên cao cấp của Tuyết Nữ.
Thiết Sư nghe xong, thản nhiên nói:
- Tôi không ngăn cản mọi người, ai muốn lên thì lên đi, sống hay chết đều là lựa chọn của chính mọi người.
Hắc La Sát không chuyển động thì Thiết Sư cũng sẽ không di chuyển.
Bọn tiểu bối so chiêu, vừa vặn có thể dò xét lẫn nhau.
Thật ra Hắc La Sát đôi diện cũng nghĩ như thế. Nếu một mình Tuyết Nữ có thể giải quyết hết đám đệ tử của môn phái cổ võ bên Thiết Sư, vậy thì đến lúc đó phe họ sẽ chiếm thượng phong chắc rồi.
Nhưng đúng vào lúc này, từ phía xa trong rừng nhiệt đới truyền đến một giọng nữ trong trẻo:
- Danh dự của Lạc Nhật Thần Tiễn không cần người từ môn phái khác đến lấy lại.
Cùng lúc tiếng nói phát ra, Hắc La Sát và Thiết Sư đều khẽ cau mày lại.
- Ầm!
Chỉ thấy một ánh hào quang bùng lên rừng rực, tựa như một mặt trời đỏ lửa vừa nhô lên trên rừng nhiệt đới.