Ngay sau đó, nó lao thẳng xuống như một viên thiên thạch, hóa thành một chùm sáng rộng 3 – 4m, từ khoảng cách hơn 70 – 80m, phóng thẳng tới Tuyết Nữ theo góc độ vừa nhanh vừa li kì.
Nếu như cẩn thận phân biệt sẽ phát hiện ngay mũi tên nóng rực như muốn đốt trọi rừng nhiệt đới, được chín đạo chân khí tăng cường cùng một lúc. Mỗi đạo chân khí thật ra đều khống chế một góc độ, tùy ý biến hóa linh hoạt, gây ra cho người bị tấn công cảm giác như thể né tránh ra sao cũng sẽ bị bắn trúng.
Tuyết Nữ sợ run, da gà nổi lên khắp người. Bị lực đè ép của mũi tên bức cho phải dùng cả mười phần chân khí Băng Ngưng ngăn cản.
- Lãnh Nhược Băng Tâm.
Trước người Tuyết Nữ ngưng tụ ra một quả cầu chân khí chuyển động nhanh như một xoáy nước, muốn ngăn cản một cú đánh này.
Quả cầu chân khí vừa tiếp xúc với mũi tên xé trời phá núi này thì liền có xu hướng sụp đổ, chạy tứ tán để trốn khí nóng của mũi tên, khiến cho Tuyết Nữ thấy khó thở.
Hắc La Sát đã chuẩn bị sẵn, ả từ phía sau đánh ra một đòn Băng Ngưng chưởng, trong bóng chưởng màu đen chồng chất, rốt cuộc giúp con gái tiêu diệt hết phần lớn tiễn khí.
cuối cùng Tuyết Nữ cũng tránh được một kiếp, nhưng vẫn phải lùi lại ba bước, vội vàng nhìn về hướng mà mũi tên được bắn ra.
- Tiễn ý tốt, tiễn ý tốt. Sát chiêu cuối cùng trong cảnh giới cao nhất, cảnh giới thứ năm của Lạc Nhật Thần Tiễn, “Cửu Hồng Quán Nhật” đã nhiều năm rồi chưa gặp, chẳng lẽ là trang chủ sơn trang Lạc Nhật Đông Phương Minh đã đến?
Hắc La Sát híp mắt lại, nếu đến cả chưởng môn bảy đại phái cũng bí mật phái tới, thì Hoa Hạ đúng là đã dốc hết vốn liếng rồi.
Thật ra không phải chỉ có mình họ, mà ngay cả Hoa Nguyệt đến từ sơn Trang Lạc Nhật cũng không hiểu gì hết.
- Sao lại có chuyện đó? Cả sơn trang chỉ có mình sư phụ là có thể sử dụng “Cửu Hồng Quán Nhật. Sư phụ không thể nào đến đây. – Hoa Nguyệt thì thào.
Ngược lại Thiết Sư híp híp mắt, tựa như đang nghĩ tới một người nào đó.
Không lâu sau, từ trong cánh rừng bước ra sau bảy người.
Dẫn đầu là một đôi nam nữ. Nam mày kiếm mắt sáng, mái tóc hoa râm che khuất nửa gương mặt. Sau lưng người này đeo một thanh kiếm lớn được bọc kín trong vải xám. Nhìn là biết trọng kiếm được rèn bằng huyền thiết.
Nữ khoảng ba bốn mươi tuổi, tao nhã xinh đẹp với đôi lông mày lá liễu mảnh mai, môi đỏ như son, mái tóc xanh được buộc lại đơn giản bằng một sợi dây xanh.
Đáng nhắc tới là, trên tay cô gái, là một trường cung được quấn bằng một sợi tơ bạc tinh xảo tuyệt luân.
Đôi nam nữ này đi vào chính giữa hai nhóm người, sau đó khẽ gật đầu với Thiết Sư tướng quân.
- Ngân Xà Cung! – Hoa Nguyệt thốt lên kinh ngạc:
- Cô là Tinh Thải sư tỷ.
Những đệ tử môn phái khác cũng hơi nghi hoặc, hỏi thăm xem chuyện gì đang xảy ra.
Trái lại, lúc này Thiết Sư lại cất tiếng:
- Không cần xôn xao nữa, vợ chồng bọn họ chính là Hội phó của công hội Mạt Nhật – công hội sát thủ số một thế giới, Tà Kiếm Mạc Tà và Lưu Tinh Tinh Thài. Trước kia họ là người của sơn trang Lạc Nhật, nhưng giờ đã rời khỏi tông môn rồi.
Đông Phương Tinh Thải mỉm cười ngắm Hoa Nguyệt:
- Vài chục năm không thấy, Tiểu Nguyệt nhi, không ngờ em đã lớn vậy rồi. Cảm ơn em vì vẫn còn nhớ rõ chị.
- Tà Kiếm? Lưu Tinh? Đó chẳng phải là sát thủ thứ ba và thứ sáu của bảng xếp hạng sát thủ sao?
Đám Nguyên Lãng hơi bất ngờ. Bọn họ không ngờ được hai sát thủ nổi danh này, là một cặp vợ chồng, lại có quan hệ sâu xa như vậy với giới võ cổ Trung Quốc!
Mắt Hoa Nguyệt hơi phiếm hồng, mang theo lệ quang nói:
- Làm sao có thể quên được, sư phụ nói Tinh Thải sư tỷ đã chết rồi, nhưng bọn em đều biết, chắc chắn chị vẫn đang sống rất tốt.
Đông Phương Tinh Thả lộ vẻ đau lòng:
- Xin lỗi, là do chị quá ích kỷ, năm đó không từ biệt mọi người.
Hoa Nguyệt cười lắc đầu:
- Đó là do sư phụ quá cứng nhắc! Sư tỷ đúng là người có thiên phú nhất! Không ngờ đã lĩnh ngộ đến tầng năm rồi, còn hiểu được tiễn ý! Quay về em sẽ nói với sư phụ, chắc chắn ông ấy sẽ thầm vui mừng cho chị đấy!
- Ba chị ông ấy... được rồi, xem ra ông ấy vẫn khỏe mạnh, em đừng nói chuyện của chị cho ông ấy, đừng để ông ấy lại tức giận.
Đông Phương Tinh Thải nhàn nhạt cười nói.
Hắc La Sát híp mắt nói:
- Hóa ra là Công hội Tận Thế, lẽ nào bây giờ ngay cả công hội sát thủ cũng nhúng chân vào? Tuy thực lực vợ chồng các người không tầm thường, nhưng khẩu vị cũng hơi lớn rồi đấy.
Tà Kiếm ung dung nói:
- Anh yên tâm, bọn tôi tự hiểu rõ, Thần Vật tuy tốt, nhưng bọn tôi cũng biết lượng sức mình. Đã có những thế lực lớn như vậy tham gia rồi, công hội Tận Thế bọn tôi sẽ không ra tay nữa.
- Chưa kể vợ chồng tôi đã từng có thỏa thuận miệng với Bộ an ninh quốc gia Trung Quốc, tuy không cùng một phe, nhưng cũng sẽ không trở thành kẻ địch của Trung Quốc.
- Chuyện đến nước này, xem xem các cao thủ đứng đầu thế giới hiện nay sẽ quyết đấu như thế nào, cũng coi như một chuyện hay. Còn Thần Vật, bọn tôi vốn chẳng hứng thú lắm, cứ để cho kẻ nào đủ khả năng chiếm giữ đi.
- Hừ, mũi tên vừa nãy hình như không phải có ý dừng tay.
Tuyết Nữ căm giận nói.
Đông Phương Tinh Thải cười nhẹ,
- Chồng tôi từ trước đến nay nhất ngôn cửu đỉnh, trong thế giới ngầm không ai không biết, anh ấy nói không lấy Thần Vật, cho dù các người có đem Thần Vật tặng cho chúng tôi, chúng tôi cũng không cần. Còn mũi tên vừa rồi, nếu không phải cô khinh thường tuyệt học của Lạc Nhật Sơn Trang, tôi cũng sẽ không xuất thủ.
- Được,tôi tin vợ chồng Kiếm Tà và Tinh Thải, đều là những người nói được làm được.
Hắc La Sát cười tủm tỉm nói.
Nếu là lúc bình thường, Hắc La Sát gặp phải Kiếm Tà và Tinh Thải, dù một địch hai cũng chẳng bị áp lực gì, dù sao vợ chồng họ cũng chưa đạt đến cảnh giới Tông Sư.
Nhưng hiện tại có Thiết Sư ở đây, nếu cặp vợ chồng này đối địch với họ, vậy thì cũng chưa nói trước được.
Lúc này khóe miệng Tà Kiếm nở nụ cười cổ quái:
- Hắc La Sát, tuy vợ chồng chúng tôi sẽ không tham gia trận tranh đoạt này, nhưng anh đừng tưởng rằng, trong khu rừng này, thật sự chỉ có chừng này người.