Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 569: Vất bỏ hơn thua


Chu Phương Tình giãy dụa muốn đứng dậy, nhưng Tần Xuyên đã đè lên, hôn môi cô.

- Ưm!...

Chu Phương Tình cảm thấy hơi thở mình đang bị mùi đàn hương từ miệng Tần Xuyên tấn công, hai tay đánh vào lưng hắn một cách yếu ớt, hai chân thì duỗi ra vì căng thẳng.

Trong lúc hai người thân mật đến mức quên mình, ngoài cửa vang lên tiếng ho lạnh lùng trong trẻo.

- Khụ khụ!

Vì Tần Xuyên quá nhập tâm nên không để ý, Chu Phương Ngữ đã đi đến bên này.

Nữ bác sĩ đang nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng:

- Ăn trưa, ông nội bảo em đến gọi hai người!

Tần Xuyên bị cô ấy nhìn thấy nên hơi mất tự nhiên, cười đứng dậy,

- Được, Tình Nhi, chúng ta đi ăn trước đã.

mặt Chu Phương Tình đỏ bừng, thở hổn hển, sau khi lau miệng thì đứng dậy đi theo.

Nhưng Chu Phương Ngữ kéo chị lại, nói:

- Chị, em muốn nói chuyện với chị.

Đồng thời, Chu Phương Ngữ trừng mắt nhìn Tần Xuyên, ý bảo hắn không được nghe lén hai chị em nói chuyện.

Tần Xuyên chẳng sợ “cô em vợ” này nói gì, đi đến chỗ dùng cơm trước.

Xác định Tần Xuyên đã đi rồi, Chu Phương Ngữ vẻ mặt u oán nói:

- Chị, rốt cuộc chị thích hắn ở điểm nào? Hắn đã kết hôn, nhưng lại còn lăng nhăng, chị biết bên cạnh hắn có bao nhiêu người con gái không? Hơn nữa... trong số những cô gái đó còn có người rất nguy hiểm!

Chu Phương Ngữ nghĩ đến Bạch Dạ ngày đó mình gặp, liền nói thật ân cần:

- Chị, chị tỉnh ngộ đi, hắn trị bệnh cho chị, nhưng chị không cần lấy thân báo đáp! Chị nghĩ đi, lần này ở Colombia chị gặp nguy hiểm, em chạy đi nhờ hắn giúp, hắn chẳng hề đi giúp chị, nếu không phải chị mạng lớn, hắn đã không gặp lại chị rồi!

Nghe em gái nói vậy, Chu Phương Tình thầm cười khổ, biết Tần Xuyên bị hiểu lầm, nhưng lại không tiện nói Tần Xuyên đã đến Colombia cứu họ.

- Tiểu Ngữ, em không cần lo lắng cho chị, chị biết lựa chọn của mình không sai, chị sẽ không hối hận.

Chu Phương Ngữ buồn bực, tức đến mức giậm chân,

- Được! Em không nói nữa! Em thật không hiểu nỗi chị! Chị bị trúng tà của hắn rồi!

Nói xong, Chu Phương Ngữ tức giận xoay người bỏ chạy.

- Tiểu Ngữ! Em đi đâu vậy?!

Chu Phương Tình thầm lo lắng, cảm thấy em gái mình sẽ làm chuyện gì đó cực đoan.

Lúc Chu Phương Ngữ chạy đến phòng ăn, Tần Xuyên vừa ngồi xuống, nói chuyện vui vẻ với cha con Chu gia.

- Tên háo sắc! tôi hận anh!!

Chu Phương Ngữ hốc mắt đỏ hoe hét lên, sau đó chạy ra ngoài không quay đầu lại.

Tần Xuyên choáng váng, cảm thấy không thể hiểu nỗi, không phải mình và chị cô ấy yêu nhau rất tốt sao, cho dù cô ấy không đồng ý cũng có cần làm như có thâm thù đại hận như vậy không.

- Con bé này! Sao lại bất lịch sự như vậy chứ!?

Chu Thanh Sơn ngại ngùng, chỉ nghĩ là con gái nhỏ quan tâm quá nên mới rối loạn, làm ra chuyện thiếu lễ phép như vậy.

...

Đêm đó, trong một câu lạc bộ tư nhân ở Bắc Kinh.

Trong một phòng bao riêng xa hoa, có một gã thanh niên đẹp trai hơi mệt mọi, đó là Trương Khải Văn.

- Haha, Khải Văn đến rồi à! Cậu hẹn tôi, cuối cùng lại đến muộn, phạt ba ly trước đi!

Mấy người bạn bắt đầu la hét.

Trương Khải Văn cười ượng, không uống rượu vội, mà chào hỏi với một người thanh niên ngồi chính giữa tuổi tác tương đương gã.

- Chú họ, cảm ơn đã bớt chút thời gian đến đây, cháu kính chú trước.

Trương Khải Văn nâng ly.

Người thanh niên này, chính là Sở Vân Tiêu nhị thiếu gia của Sở gia, tuy tuổi tác tương đương với Trương Khải Văn, nhưng bối phận lại cao hơn gã một bậc.

Lúc này Sở Vân Tiêu đang ôm một cô gái trẻ ăn mặc hở hang, nghe nói là thạc sĩ một trường đại học nổi tiếng nào đó, nhưng mấy danh hiệu này chẳng qua có để giá trị con người tốt hơn một chút mà thôi.

- Cậu tốn tiền mời mấy anh em chúng tôi tới đây chơi, sao tôi lại không tới chứ?

Sở Vân Tiêu cười nói:

- Đừng gọi tôi là chú họ, làm như tôi già lắm không bằng ấy.

Trương Khải Văn cười gật đầu,

- Được, vậy cứ gọi chú là Vân Tiêu như trước, tôi nhớ là giờ chú có tài sản hơn hai trăm triệu, đúng là đáng kính trọng quá.

Nghe thấy con số hai trăm triệu này, mấy cô nàng tiếp khách trong phòng liền sáng mắt lên, ánh mắt ai nấy đều lộ vẻ tính toán.

sắc mặt Sở Vân Tiêu rất tốt, hưởng thụ những ánh mắt nịnh nọt này,

- Anh em nhà mình, không ở trong nhà, vứt mấy thứ bối phận gì đó đi.

Trương Khải Văn cười ha hả:

- Được, dù sao đã tới đây rồi thì vui là chính, mấy cô nàng ở đây cũng được lắm, lát nữa Vân Tiêu mà thích, tôi bảo ma ma chọn cho vài cô OK.

- Được, thằng nhóc, nhà ở tỉnh Thái, làm việc ở Đông Hoa, vậy mà lại biết rõ Bắc Kinh như vậy, xem ra cũng ăn chơi đấy nhỉ.

Sở Vân Tiêu cười gian.

Trương Khải Văn ngồi xuống, thở dài:

- Chỉ tiếc, chơi bao nhiêu năm như vậy, lúc không muốn chơi nữa, lại bị phụ nữ coi thường, chỉ thích ở cạnh một người đã có vợ mà từ chối tôi.

Sở Vân Tiêu và đám công tử cùng tuổi nghe xong, biết Trương Khải Văn nhắc tới chuyện chính của ngày hôm nay thì tò mò hỏi tình hình như thế nào.

Sau khi nghe Trương Khải Văn nói xong, tất cả mọi người đều cảm thấy bất bình cho y.

- Lại còn có chuyện như vậy? Đứa con gái đó chán sống rồi hay sao?

- Hừ hừ! Tôi thấy cái con đó là loại vất đi, chắc chắn nghĩ rằng tên đó có tiền. Thời buổi hiện tại, con gái đều mang cái tư tưởng đó.

- Có tiền cũng phải có chỗ đứng mới được. Khải Văn! Cái tên đó lai lịch thế nào? Nếu là loại nhà giàu mới nổi, mấy anh em sẽ giúp cậu giết chết hắn là xong.

Sở Vân Tiêu cũng gật đầu:

- Nói thế nào thì nhà họ Trương cũng là một trong những gia đình lớn, lại là bà con của nhà họ Sở chúng tôi. Như vậy mà còn không nể mặt thì đúng là hơi quá đáng.

Trương Khải Văn tỏ ra khó xử, định nói gì đó như lại thôi.

- Khải Văn! Có phải lai lịch của người đó rất mẫn cảm?

Sở Vân Tiêu hỏi.

Trương Khải Văn cắt răng rồi nói:

- Nếu là người bình thường, tôi đã chẳng nhịn. Nhưng cái tên đó...lại là đại thiếu gia họ Tần, tên là Tần Xuyên.

- Cái gì?

Mọi người vừa mới nghe thấy lập tức biến sắc, gần như toàn bộ ngồi phịch xuống ghế.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch