Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 571: Không hài lòng


Suýt nữa thì Tần Xuyên nhấn ga làm xe húc thẳng vào bồn hoa ven đường. Hắn giật mình quay sang nhìn cô gái:

- Cái gì? Cô ấy nói cả về Tiên tri cho em?

- Lái xe cho cẩn thận đi. Làm gì mà giật mình tới vậy? Em cũng chẳng nói lung tung. Giữa đám con gái chúng em mà kể cho nhau nghe những chuyện bí mật là thể hiện sự tin tưởng lẫn nhau.

- Hơn nữa, thời gian em quen Nạp Lan sớm hơn anh mấy năm. Hơn nữa em còn học thay cô ấy mấy khóa, làm sao cô ấy dối em?

Chu Phương Tình nói với sự kiêu ngạo.

Tần Xuyên cười gượng:

- Ha ha...cô ấy hay nói khoác. Cái hệ thống đó do anh với cô ấy cũng hoàn thiện chứ không phải một mình cô ấy.

- Chuyện đó không quan trọng. Quan trọng là anh phải liên lạc với Liễu tướng quân. Cho dù lễ Giáng sinh không về thì anh cũng nên nói với cô ấy một câu mới quan trọng.

- Cô ấy không liên hệ với anh, anh cũng chẳng muốn hỏi.

Tần Xuyên bĩu môi. Tới lúc này, mặt nóng mà mông lạnh là cảnh mà hắn chịu đủ rồi.

Chu Phương Tình than:

- Sao anh lại như vậy? Nếu do cô ấy là người nội tâm thì sao? Anh không biết một cô gái dẫn lính ở châu Phi vất vả thế nào sao?

- Cô ấy nói mình là quân nhân, không phải con gái...

- Tần...xuyên...

Chu Phương Tình thở phì phì, lấy điện thoại di động ra nói:

- Anh đừng có ngây thơ vậy được không? Em biết anh đang bực tức với Liễu tướng quân nhưng thật ra mọi người chúng em cũng thấy được. Nhưng anh không thể tiếp tục như vậy. Rõ ràng anh rất quan tâm tới cô ấy nhưng lại không dám liên lạc đúng không?

Tần Xuyên cảm thấy suy sụp, bản thân cứ nghĩ thờ ơ như vậy là tốt nhưng không ngờ người con gái bên cạnh lại nhận ra.

- Được rồi. Anh gọi điện hỏi thăm cô ấy một chút.

Tần Xuyên dừng xe bên đường, lấy điện thoại của mình ra mà nói:

- Tìm ra cách liên lạc với cô ấy phải dùng điện thoại của anh mới được. Tình nhi cất điện thoại đi và đừng trợn mắt với anh. Anh nhận sai rồi mà.

Bấy giờ Chu Phương Tình mờ nhoẻn miệng nở một nụ cười thật xinh:

- Vầy mới đúng chứ, đàn ông con trai phải rộng lượng mới được. Chẳng phải Liễu tướng quân thấy anh chững chạc hơn cô ấy, bị anh chinh phục hoàn toàn luôn rồi đây này.

Tần Xuyên nghe mà da gà nổi lên khắp người. Chinh phục Liễu Hàn Yên? Cả đời này không biết có cơ hội đó không.

Hắn lợi dụng hệ thống Tiên Tri, tìm kiếm tin tức hiện tại của Liễu Hàn Yên, chẳng mấy chốc đã tra được một số thông tin liên lạc ở nam Sudan, đúng là chuyên tuyến mà Liễu Hàn Yên sử dụng.

Tần Xuyên hít vào một thật sâu, đoạn bấm dãy số.

Không phải đợi lâu, bên kia đã có người nghe máy. Quả nhiên giọng nói vang lên mang âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng của phái nữ:

- Tôi là Liễu Hàn Yên.

Tần Xuyên cười nói:

- Bà xã, là anh đây. Chỗ em đang là buổi sáng, chắc không quấy rầy giấc ngủ của em đâu ha?

Hình như bởi Liễu Hàn Yên đang ngạc nhiên, bên kia im lặng trong một chốc.

Tần Xuyên không nghe cô nói lời nào, chỉ đành cố tự nhiên nói:

- Sắp hết một năm rồi, em ở ên đó có khỏe không? Có nhớ anh không em?

Liễu Hàn Yên không trả lời, mà hỏi ngược lại:

- Sao anh biết số này vậy?

- Ặc… Anh đã tra tìm thử, cái này có liên quan gì đâu. – Tần Xuyên nói.

- Đây là chuyên tuyến của Quân bộ, hẳn là bảo mật với bên ngoài. Anh đã hỏi người của Quốc An à? – Liễu Hàn Yên hỏi bằng giọng thận trọng.

Tần Xuyên thở dài, cười gượng gạo:

- Không có, là do tự anh điều tra. Anh không thèm lôi kéo quan hệ với mấy người đó. Mà bỏ qua mấy chuyện này đi… Bà xã, anh chỉ muốn hỏi em là, giáng sinh này có về không? Anh định chọn cho em một món quà, em thích gì nào?

Liễu Hàn Yên lại không trả lời, mà hỏi lại nghiêm túc:

- Anh nói cho em biết làm sao anh tra được số này trước đã? Anh không có làm chuyện sai trái gì chứ?

Tần Xuyên bực bội một hồi, trong lòng hoảng loạn, không nhịn nổi nữa, nói ra:

- Liễu Hàn Yên, ông xã em gọi điện cho em, chỉ muốn hỏi thử xem em ở đó nghỉ ngơi có tốt không, ăn ngon không, có phải vất vả lắm không, anh chỉ muốn biết rõ là chừng nào thì em về, chứ không hề có ý gì khác.

- Em có cần phải hỏi cho bằng được làm sao anh lấy được cái số này không vậy?! Không phải chỉ là một cái số thôi sao?! Đâu phải anh cấu kết với kẻ thù bán nước, anh gọi điện cho bà xã mà cũng không cho sao?

- Chẳng lẽ em không suy nghĩ cho bản thân, cho chúng ta trước hay sao? Lẽ nào anh không liên lạc với em, thì em cứ im lìm không nhắn cho anh nửa cái tin như thế ư?

Liễu Hàn Yên than nhẹ:

- Anh đừng hiểu lầm mà. Có thể là anh không biết, nhưng lấy phương thức liên lạc thông tin của quân đội lúc tác chiến bằng cách phi pháp là nghiêm trọng lắm đó! Có khả năng là vấn đề về nghe trộm và làm lộ mục tiêu. Anh nói cho em biết đi, sao anh lấy được mã số của em. Nếu không có chuyện gì, em sẽ không hỏi thêm nữa đâu…

Tần Xuyên tức xóc cành hông mà vẫn cố kìm nén lại, nói:

- Được, anh nói cho em biết, anh là hacker cao cấp. Anh đã hack Quốc An, tra xét được số của em, vậy đã hài lòng chưa? Anh thật là ngây thơ, biết trước như vầy thì đã không gọi cú điện thoại này rồi. Thôi, không làm mất thời gian của Đại Tướng quân nữa, ngắt đây!

Tần Xuyên tắt điện thoại cái rụp rồi quăng luôn cái di động, mặt đầy phiềm muộn.

Chu Phương Tình ở bên nghe được cũng hơi sững sờ, không ngờ cuộc hội thoại lại có thể kết thúc như vậy.

Cô cũng đã hiểu được phần nào về việc trước đây Tần Xuyên vẫn không gọi cho Liễu Hàn Yên. Xem chừng nam giới cũng đoán được vài tình huống có thể xảy ra.

- Liễu tướng quân... đúng là một cô gái đặc biệt đây.
Chu Phương Tình suy đi nghĩ lại, thấy nếu là mình thì dù thế nào cũng biết là phải nói vài lời thân mật trước, lại ân cần hỏi han tình hình gần đây, vân vân, rồi mới bắt đầu hỏi thăm chuyện sao có được mã số.

Mà Liễu Hàn Yên thì lại giống như một con dao giải phẫu, toàn cắt vào chỗ yếu, cơ bản là không hề có sự quanh co uyển chuyển.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch