Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 572: Mau tống bọn tị nạn này ra ngoài


Tần Xuyên cười khổ não, lắc lắc đầu:

- Chúng ta không thèm quản cô ấy nữa, cứ xem cô ấy như người ngoài. Anh cần gì cứ phải tự kiếm sự mất mặt chứ.

Trong ánh mắt Chu Phương Tình lóe lên chút đau lòng, nhưng cuối cùng không nói hay khuyên nhủ gì.

Tần Xuyên lái xe lên đường, nhưng lòng hắn cũng trăm mối tơ vò. Hắn muốn tự nói với bản thân rằng không nên quan tâm tới Liễu Hàn Yên nữa, cô ta rõ ràng không muốn dính dáng tới hắn nhiều quá, nhưng vừa nghĩ tới mấy chữ “Trong lúc tác chiến” của Liễu Hàn Yên là Tần Xuyên lại khó lòng yên tâm được.

Tác chiến? Tác chiến gì? Chẳng lẽ cô ấy dẫn quân đánh giặc ở bên đó sao? Có khi nào nguy hiểm lắm không…

Tần Xuyên tâm loạn như ma, hắn có cần dùng Tiên Tri tra qua không? Nhưng biết rõ cô ấy gặp nguy hiểm rồi, thì hắn lại nên làm thế nào đây?

Vùng phía nam Sudan, tại khu đình chiến, nơi đóng quân tạm thời của bộ đội Hoa Hạ.

Giữa một căn lếu vải, là phòng chỉ huy tạm thời. mấy ngày nay Đới Binh và Liễu Hàn Yên đều ở đây.

Lúc này, Liễu Hàn Yên khoác một chiếc áo khoác quân đội, ngồi trên ghề dựa, trên mặt bàn trước người đang bày bản đồ khu vực.

Cô vừa dùng xong bữa sáng đơn giản trong quân đội, ngồi đây phân tích thế cục thì bất ngờ nhận được điện thoại của Tần Xuyên.

Đầu kia Tần Xuyên bị chọc giận chắc rồi, sau khi nói lẫy một tràng thì ngắt điện thoại luôn.

Liễu Hàn Yên lặng kẽ buông máy, trên gương mặt hơi có vẻ mệt mỏi và xanh xao, có đôi phần biểu cảm tự trách.

Thật ra ý cô rất đơn giản. Cô sợ vì tìm mình mà hắn làm chuyện phi pháp gì đó, bị Quốc An nắm được nhược điểm lại gây phiền phức cho hắn.

Nhưng dường như cô không hiểu cách xử lý chuyện vợ chồng, trong lúc nam nữ nói chuyện với nhau, lúc mới bắt đầu thiếu vài lời, khiến cho cuộc đối thoại trở nên rất khó khăn.

Cô biết chứ, vì quan tâm cô nên Tần Xuyên mới làm vậy, nhưng cô lại không biết làm sao để truyền đạt được ý nghĩ trong lòng mình.

Liễu Hàn Yên hơi buồn buồn, tự nhủ:

- Em làm sao có thể mệt mỏi được, ăn được cũng tốt, không thiếu gì cả, cũng không cần quà giáng sinh,… Tạm thời vãn chưa thể quay về…

Tuy rằng liên lạc đã ngắt, nhưng Liễu Hàn Yên vẫn trả lời hết một loạt câu hỏi của Tần Xuyên. Chỉ là đã muộn rồi, anh ấy không nghe thấy.

Chính vào lúc này, từ xa xa nơi trú quân vọng đến tiếng đạn pháo “Uỳnh! Uỳnh!”

Liễu Hàn yên vội điều chỉnh sắc mặt cho nghiêm nghị lại rồi phóng ra ngoài. Ở ngoài tất cả quân nhân Hàn Thứ đều đã nâng cao tinh thần, trấn thủ tại những điểm có vị trí then chốt.

- Tướng quân! Bộ đội vũ trang Tang Ba lại khai hỏa! Lần này hình như là ở mặt trận Tây nam! – Sĩ quan phụ tá Thái Văn Quân đã trang bị súng ống, đi tới báo cáo.

Liễu Hàn Tên nhận ống nhòm, nhìn về phía khói thuốc súng xa xa, nói:

- Vũ trang Tang Ba sẽ không nổ súng vô lý. Nhất định là quân đội chính phủ muốn bí mật chiếm đóng mấy cơ sở lọc dầu trấn Trát Tây. Cho đặc phái viên gọi cho Áo Lãng tướng quân của quân đội chính phủ, bảo họ lập tức đình chiến!

- Vâng!

Thái Văn Quân lập tức đi truyền lệnh, rồi lại nhanh chóng quay về nói:

- Tướng quân, cứ để vậy không phải là cách. Tuy ngoài miệng thì họ hô hào ngừng bắn, nhưng đều rắp tâm đánh lén lẫn nhau.

- Mấy ngày gần đây số dân tìm đến chúng ta tị nạn ngày càng nhiều, một mặt là khả năng thu lưu của chúng ta có hạn, ngoài ra có thể có cả gián điệp và những phần tử vũ trang trà trộn vào. chi bằng chúng ta dừng việc tiếp nhận dân chạy nạn đi, dù sao thì đây cũng đâu phải nghĩa vụ mà chúng ta phải gánh lấy chứ!

- Chúng ta chỉ cần khống chế khu ngừng bắn này, không để bùng nổ chiến tranh quy mô lớn, tranh thủ thời gian cho Liên Hợp Quốc đàm phán là được rồi!

Liễu Hàn Yên cũng tỏ ra vẻ trầm trọng:

- Không được! nếu như chúng ta tới đây với danh nghĩa là bảo vệ hòa bình mà ngay cả dân thường vô tội cũng không bảo vệ được, để họ dấn thân nơi chiến hỏa, dù cuối cùng không có chiến tranh nổ ra mà mọi người lại chết hết, thì đó là thứ hòa bình gì đây?

- Bảo các chiến sĩ lúc kiểm tra dân chạy nạn phải chú ý cẩn thận hơn, còn việc song phương ngừng bắn đàm phán, thì chúng ta chỉ có thể chờ cấp trên ra mặt quyết định thôi.

- Nhưng, tướng quân à… Vạn nhất có chuyện gì xảy ra, đám người bên Bộ Tham mưu chắc chắn sẽ đổ hết trách nhiệm lên đầu ngài. Họ vốn chẳng hề để tâm tới sự sống chết của mấy người Sudan này đâu! Đến lúc đó, ngài có thể …

Thái Văn Quân rất lo lắng.

Liễu hàn yên nói như chém đinh chặt sắt:

- Không cần nói nữa, có chuyện gì tôi sẽ gánh mọi trách nhiệm.

- Tướng quân! Ngài làm vậy là quá mạo hiểm! – Hốc mắt của Thái Văn Quân ửng đỏ.

Liễu Hàn Yên nhìn ra khu vực tiếp đón dân chạy nạn, thấy nhiều người chạy nạn da đen quần áo đã tơi tả hết. Cô nói:

- Nếu một mình tôi chịu phạt mà có thể cứu được hàng trăm người khốn khổ, thì không phải là rất đáng giá ư?

Thái Văn quân thở dài, chỉ đành chào một tiếng rồi bước ra ngoài làm việc tiếp.

Cổng doanh trại có mười người dân tị nạn đang được kiểm tra hộ khẩu. Họ đều là dân chúng trong thôn xóm xung quanh, thức ăn và đồ dùng đều bị cướp hết rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể bị bắn chết, chỉ còn nước chạy đến nương nhờ quân đội Duy Hòa.

Đúng lúc này, một chiếc xe việt dã lái vào cổng doanh trại. Một sĩ quan trung niên, cấp bậc Thiếu tướng bước xuống. Ngoài ra còn có hai sĩ quan cấp Thượng tá đến cùng.

Thiếu tướng trung niên thấy binh sĩ đang cho dân chạy nạn đi, mắng lớn:

- Dừng lại hết đi! ai cho mấy người đón nhận dân chạy nạn đấy hử?

Một đám binh sĩ Hàn Thứ nhìn thấy sĩ quan, đều tỏ ra khó xử, đứng sững lại không biết làm gì cho phải.

- Trần Tham mưu, là lệnh của tôi. – Liễu Hàn Yên nghe tiếng xe việt dã thì tới ngay, nói với vẻ mặt lạnh như núi băng ngàn năm.

Trần Chí Hào nghe xong hừ một tiếng rõ to:

- Hừ! Liễu Tướng quân, cấp trên không có ra lệnh, cô dựa vào đâu mà dám thu dân tị nạn? Đây là khu đình chiến, không phải là Sở nạn dân! Mau tống bọn tị nạn này ra ngoài!

Thái Văn Quân và toán binh sĩ Hàn Thứ đều lo lắng nhìn Liễu Hàn Yên. Phải biết Trần Chí Hào Tham mưu này không phải là một Tham mưu trưởng bình thường.


 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch