Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 573: Bắt đầu đánh mất lý trí


Vợ y là con gái Long gia. Nói cách khác, y chính là anh em đồng bào của mấy vị lão đại Long gia. Thế nên trong hoạt động hòa bình lần này, tuy Liễu Hàn yên là chỉ huy trên tiền tuyến, nhưng Lâm Chí Hào mới là người có địa vị cao nhất nơi đây.

- Tôi từ chối! – Liễu Hàn yên trả lời không chút do dự.

Trần Chí Hào nhướng mày, ngay sau đó bật cười lạnh lẽo:

- Cứng giọng thật đấy! Cô cho rằng có một cái danh hiệu Thất Tướng quân, thì có thể vờ như không thấy chỉ lệnh của Bộ Tham mưu chúng tôi?

- Tôi cho cô biết! Lần này cô được điều tới đây là để lập công chuộc tội, chứ không phải để cho cô đứng làm anh hùng! Đuổi đám tị nạn này đi ngay cho tôi!

- Tôi chỉ đang thực thi chức trách của một quân nhân, nên tôi từ chối chấp hành mệnh lệnh này. – Liễu Hàn Yên không chịu nhường bước.

- Cô… Cô dám chống lại quân lệnh!?

- Quân đội chính phủ không chịu đọn nhận nhóm dân này, một khi bước ra khỏi đây thì họ sẽ rơi vào cảnh cửu tử nhất sinh. Trừ phi Thủ trưởng trực tiếp ra lệnh, bằng không thì tôi sẽ không nhận lệnh. – Liễu Hàn Yên đáp.

Trần Chí Hào đỏ cả mặt lên:

- Trong bọn họ rất có thể có phần tử cực đoan! Rủi có chuyện gì, cô có gánh nổi trách nhiệm không?

- Cảm ơn Trần Tham mưu quan tâm, tôi sẽ trông chừng nghiêm khắc. – Liễu Hàn Yên nói.

Lửa giận bốc lên Trần Chí Hào mà không biết phải xả chỗ nào. Y bước thẳng đến trước mặt những binh sĩ Hàn Thứ, lớn tiếng nói:

- Nghe lệnh tôi, đuổi đám dân tị nạn này đi!

Những người dân chạy nạn Sudan nghe không hiểu tiếng Hán, nhưng tất cả đều nhìn Trần Chí Hào bằng những đôi mắt sợ sệt.

Toán binh sĩ Hàn Thứ nhìn nhau, nhưng không một ai nghe theo chỉ huy.

Sự xấu hổ hiện rõ trên gương mặt Trần Chí Hào, y giật mình nhận ra là đám binh lính này chỉ biết có mỗi Liễu Hàn Yên. Dù cho y là con rêể Long gia, quyền cao chức trọng, đám lính này cũng sẽ không tuân theo chỉ thị của y.

- Được… Tốt… Huấn luyện nghiêm khắc thật, hèn chi người ngoài nói, Hàn Thứ căn bản là lính của Liễu gia các người.
Trần Chí Hào cảm thấy còn nán lại chỗ này chỉ tự làm mình thêm mất mặt. Y trợn hai con mắt khắc đầy vẻ thù hằn với Liễu Hàn Yên rồi quay đầu trở lên xe.

Ngay lập tức, chiếc xe quay đầu trở về. Vốn Trần Chí Hào muốn thị sát công việc, nhưng giờ y chẳng còn lòng dạ nào mà bố trí tiếp gì nữa.

Thái Văn Quân nhắc cô, trông vẻ mặt lo lắng lắm:

- Tướng quân, tôi nghi là Trần Tham mưu sẽ báo cáo lên cấp trên.

- Tôi chỉ cần không thẹn với lương tâm, những thứ khác, đến lúc đó hẵng nói.

Liễu Hàn Yên nói xong, liền đi về hướng cổng khu trú quân, cùng đứng đó giúp binh sĩ kiểm tra xem thân phận của dân chạy nạn có an toàn thật không.

Thành phố Đông Hoa, sơn trang Bích Hải.

Sau một đêm không ngủ, đấu tranh nội tâm không ngừng, cuối cùng Tần Xuyên vẫn không kiềm được. mới sáng sớm hắn đã dùng hệ thống Tiên Tri tra xét tình hình gần đây của Liễu Hàn Yên, và cả xung đột ở nam Sudan nữa.

Quân đội chính phủ và quân địa phương Tang Ba đã kéo dài cuộc phân tranh rất lâu rồi. Sự khác biệt về tín ngưỡng giữa tôn giáo và bộ tộc nguyên thủy ở địa phương, khiến mâu thuẫn bị đẩy đến mức gần như không thể điều hòa.

Chẳng qua là Tần Xuyên điều tra một lần, lại phát hiện vài tin tức cơ mật mà người thường không thể biết được.

Những tin tức đó làm cho Tần Xuyên không tránh được sự lo lắng, mặc cho hiệp nghị ngừng bắn đã có chút hiệu quả, nhưng tình hình sau chuyện này phức tạp hơn tưởng tượng rất nhiều. Với tính cách thẳng thắn của Liễu Hàn Yên, khó đảm bảo cô sẽ không trở thành vật hi sinh của người chơi cờ phía sau màn che.

Đương lúc Tần Xuyên cau có, cân nhắc xem nên giúp cô nàng như thế nào thì có người đến tìm hắn.

Tần Xuyên bực bội trong bụng. Ai mà mới sớm ra đã tới tìm vậy? Nào ngờ người tới cư nhiên là Tần Hán và Tần Minh!

Nhị gia Tần Minh thì hắn đã gặp không ít lần, nhưng mà Tần gia gia Tần Hán của mình thì chưa bao giờ ghé qua sơn trang Bích Hải.

Sau khi mời hai ông lão vào sảnh lớn, Tần Xuyên nhận ra ngay là sắc mặt cả hai đều không tốt tí nào.

- Ngọn gió nào mang cả hai ông đến đây, không phải lại đề cập với cháu về chuyện đại hội Chân Long gì đó chứ? Không phải đã đồng ý để Tần Khải đi rồi à?

Tần Xuyên không nghĩ ra còn chuyện gì có thể khiến họ thận trọng đến thế.

Chẳng ngờ Tần Hán ngay cả ngồi xuống cũng không, hừ một tiếng thật mạnh rồi nói:

- Chỉ cậu? Còn mặt mũi đi đại hội Chân Long hả!? Danh dự của mấy lão già Tần gia chúng tôi đều bị cậu vứt sạch hết rồi!

Tần Xuyên nghe xong cảm thấy không đúng, hỏi:

- Sao vậy ạ?

- Thằng ranh con này còn giả ngu hả!? Chuyện chính cậu làm còn muốn chúng tôi chùi đít giùm nữa hả!? – Tần Hán đã bắt đầu nói tục.

Tần Minh vỗ vỗ vai anh cả:

- Anh hai, đừng kích động. Nhìn Tiểu Xuyên đi, hình như nó thật sự không biết rõ tình hình.

Tần Xuyên không hiểu chuyện gì đã bị mắng như tát nước vào mặt. Nếu không xem hai ông lão này là ông nội của mình thì hắn đã đuổi thẳng ra khỏi cửa từ sớm rồi.

Tần Minh nói bằng giọng ý vị thâm trường:

- Tiểu Xuyên, có phải con đối xử rất tốt với một con bé của Chu gia ở bản địa Đông Hoa?

- Người nói Tình Nhi ạ? Đúng vậy, thì sao ạ?

Tần Xuyên nhíu mày, trong lòng xuất hiện dự cảm xấu.

- Chuyện của các con bị đăng lên internet rồi. Không biết người nào đã công bố tin tức con đã kết hôn, nói khó nghe hơn một chút thì chỉ sợ Chu tiểu thư đó đã biết tin này rồi, bởi vì tin này được đăng đầu tiên trên trang web của Đại học Đông Hoa. – Tần Minh nói.

Thì ra mới rạng sáng nay, trên diễn đàn của Đại học Đông Hoa xuất hiện tin tức bạn trai của giáo sư mỹ nữ Chu Phương Tình là người đã có vợ. Tuy rằng chỉ đăng tin Tần Xuyên kết hôn mà xóa đi tin tức bên đằng gái, nhưng mà tin tức của Tần Xuyên là hàng thật.

Không ít sinh viên từng thấy Chu Phương Tình tiếp Tần Xuyên, nên rất nhiều người xác nhận ngay và còn lan truyền tin tức này đi.

Tốc độ truyền bá của Internet rất nhanh, cộng thêm nói về mỹ nữ, trừ đi cái mũ của người thứ ba, muốn người khác không chú ý cũng khó.

Biết được hết thảy mọi chuyện, Tần Xuyên ngạc nhiên, gọi ngay cho Chu Phương tình nhưng cô không nhấc máy!

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch