Trong lòng Tần Xuyên nóng như có lửa đốt, muốn lái xe đến Chu gia ngay.
Đang chuẩn bị ra ngoài thì bị Tần Hán gọi giật lại:
- Đứng lại! Con muốn đi đâu? Còn ngại chưa đủ mất mặt ư? Tranh thủ thời gian ngồi trực thăng tới Kinh Thành, tới Liễu gia giải thích rõ với cha vợ của con đi! thành khẩn nhận lỗi! Cắt đứt qua lại với con bé đó!
Trong ánh mắt Tần Xuyên lóe lên một tia sáng lạnh lùng, quay đầu lại đáp:
- Cô ấy là người yêu của con, xảy ra chuyện tự con sẽ dọn dẹp. Nếu các người chê con làm mất mặt Tần gia, thì cứ trục xuất con ra khỏi gia môn, dù sao con cũng không quan tâm!
- Con…
Sắc mặt Tần Hán liên tục thay đổi hết đỏ lại trắng, sửng sốt không nói được nửa lời.
Tần Xuyên không muốn lãng phí nước bọt thêm nữa, lái một chiếc Mercesdes thể thao phóng như bay ra khỏi cửa.
Khi hắn bước vào Chu gia, người gác cổng Chu gia nhìn hắn với sắc mặt kì lạ.
Mà Chu Vân Phong và Chu Thanh Sơn, cộng thêm vài tên đệ tử quan trọng của Chu gia thì tụm lại bàn bạc chuyện gì đó.
Rõ ràng là chuyện Chu Phương Tình đã dấy lên một hồi “gièm pha”, đối với những thương nhân và chính trị viên Chu gia đều rất bất lợi.
Tần Xuyên xuất hiện đột ngột, khiến mọi người Chu gia thể hiện đủ các sắc thái biểu cảm.
- Tần tiên sinh, ngài tới rồi…
Chu Vân Phong nói mà vẻ mặt đắng chát, nhìn thấy Tần Xuyên cũng không còn nhiệt tình như trước kia.
Sắc mặt Chu Thanh Sơn thì tối sầm, nếu chẳng phải vì không chọc nổi, thì gã đã xông lên đánh nhau Tần Xuyên một trận nữa kìa.
Tần Xuyên có thể hiểu cho sắc mặt của mọi người, nói thản nhiên:
- Chuyện lần này, tuyệt đối sẽ không làm mọi người chịu bất cứ một tổn thất nào. Tổn thất bao nhiêu thì tôi sẽ đền cho mọi người bấy nhiêu. Tôi nói được là làm được.
Nói xong, để lại một đám người Chu gia đứng sững ra đó, Tần Xuyên đi về hướng khuê phòng của cô gái ở hậu viện.
Cửa khuê phòng, Chu Phương Ngữ, còn chưa cởi áo blouse trắng, hiển nhiên là vừa chạy vội về từ bệnh viện, đang đập mạnh vào cửa phòng, nước mắt lưng tròng, gọi lớn:
- Chị! Chị! Chị ơi mở cửa! Chị cho em vào đi! Chị… Chị đừng làm gì ngốc nghếch nha!
Vừa thấy Tần Xuyên tới, Chu Phương Ngữ đã gần như điên cuồng xông thẳng tới đánh mạnh vào ngực người thanh niên, chân thì đạp thẳng chân Tần Xuyên.
- Anh còn mặt mũi tói đây hả?! Tại anh hết! Nếu không phải tại tên hao sắc như anh thì chị tôi đã không phải trở thành trò cười cho cả trường thế này! bây giờ cả Đông Hoa đều cười vào mặt chị tôi! Anh hài lòng chưa?!
Tần Xuyên mặc cho cô gái đánh mình nửa phút, thấy Chu Phương Ngữ không còn sức mới bình thản hỏi một câu:
- Em đánh anh có thể giải quyết vấn đề sao?
Chu Phương Ngữ cắn chặt răng ngà, hỏi lại:
- Vậy chứ anh giải quyết được sao? Anh có thể trả lại danh dự cho chị tôi ư?
- Anh không biết. – Tần Xuyên nói như đóng đinh vào cột. – Nhưng vì cô ấy, anh sẽ cố hết sức.
Nói xong, không quản Chu Phương Ngữ giật mình ở đằng kia, Tần Xuyên lách mình đến trước cửa, hỏi:
- Tình Nhi, mở cửa ra được không?
Trong phòng không có tiếng trả lời, nhưng tai của Tần Xuyên rất tốt, có thể nghe được tiếng khóc đè nén của cô gái.
Mỗi một tiếng nấc nghẹn ngào nức nở, đều khiến Tần Xuyên đau như cắt từng khúc ruột.
Tần Xuyên không do ự nữa, dùng chân khí đánh bung khóa, đẩy cửa bước vào.
Chu Phương Tình đang cuộn mình trên giường, ôm gối, phủ chăn, hai tay bưng mặt, người run bần bật. Nước mắt đã thấm ướt cả hai ống tay áo của cô. Người thiếu nữ khóc như một đứa bé bất lực không ai giúp đỡ.
Cảnh này đập vào mắt hắn, giống như đã dẫn nổ một quả bom trong trái tim Tần Xuyên. Hắn xộc tới dùng sức ôm gọn cô gái vào lòng.
Chu Phương Tình ngạt thở, tựa vào lồng ngực đầy nam tính, nói giọng buồn bã:
- Đồng nghiệp, sinh viên, cả bạn bè em nữa, họ đều…, đều nhìn em bằng ánh mắt rất kì lạ… Có phải em sai thật rồi không? Nhưng mà em chỉ muốn ở cùng anh, em không muốn làm tổn thương bất cứ ai hết… Em phải làm sao bây giờ?…
- Em không cần để ý người khác nhìn em ra sao đâu. Họ không biết chuyện giữa chúng ta. Nếu em làm tổn thương bản thân thì mới là đúng ý của đám người đó đấy. – Tần Xuyên nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô.
Chu Phương Ngữ đứng ở cửa, chứng kiến đôi trai gái ôm chặt nhau trên giường thì từng cơn sóng thê lương và bi thương dâng lên trong lòng, quay người lại nhấc chân bước ra ngoài.
Tần Xuyên cảm nhận được người con gái trong ngực mình đang run rẩy, đau buồn lắm. Trong cơ thể phảng phất như có một ngọn lửa hừng hực đang không ngừng thiêu đốt dây thần kinh lý trí của hắn.
Trong lúc hắn chưa nhận ra, một cỗ năng lượng bóng tối càng dày đặc và ngưng trọng hơn quá khứ, bắt đầu khởi động trong mắt Tần Xuyên. Phẫn nộ và bi thương để cho trên người Tần Xuyên tản mát ra khí tức sát phạt khiến trống ngực người khác phải đập thình thịch…
Chu Phương Tình hơi co người lại. Cô cảm thấy người đàn ông đang ôm mình kia có gì đó không ổn.
Mặc dù vẫn rất ấm áp, nhưng cô vẫn cảm thấy chút sợ hãi và lo âu. Cô bèn cẩn thận hỏi:
- Anh sao thế Tần Xuyên? Anh…Anh đừng làm chuyện gì dại dột nhé.
Tần Xuyên thở dài, cười nói với giọng ấm áp:
- Em đừng suy nghĩ quá nhiều, cứ về nhà nghỉ ngơi vài ngày đi.
- Ừm
Chu Phương Tinh cũng không muốn ra ngoài nữa. Cô cần ở một mình để yên lặng suy nghĩ.
Tần Xuyên ở cùng với cô nửa ngày, rồi lái xe rời khỏi Chu gia. Trong thời gian này, Tần Minh có gọi điện tìm hắn, nhưng Tần Xuyên không để ý.
Về việc này, không cần đoán cũng biết lập trường của Tần gia là gì. Nhất định sẽ bảo hắn từ bỏ Chu Phương Tình, để bảo vệ danh dự của gia tộc.
Nhưng trong mắt Tần Xuyên, một gia tộc có thể vất hắn ở trong núi sâu không thèm đoái hoài gì đến, còn không quan trọng bằng một hồng nhan tri kỷ của mình.
Sau khi suy nghĩ, Tần Xuyên về nhà, lấy tờ chứng minh nhân dân giả mà trước kia hắn dùng để ra nước ngoài ra.
Ngay sau đó, Tần Xuyên dùng thân phận giả để mua vé chuyến bay về tỉnh Thái trong buổi chiều.
Dù không dùng hệ thống Tiên Tri, Tần Xuyên cũng đoán được rằng, phần lớn khả năng sự việc lần này là do Trương gia gây ra.